Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đầu giường đặt đồng hồ đeo tay, cô cầm lên xem, bảy giờ rưỡi sáng, còn sớm chán.
Cô lại trùm chăn kín đầu, bỏ qua âm thanh ồn ào bên ngoài, tiếp tục ngủ nướng.
Cứ như vậy đến tận 12 giờ trưa, cô mới chậm rãi tỉnh lại.
Lúc này, cửa bị gõ vang, cô dụi dụi mắt, xỏ dép lê đi từ trong phòng ra mở cửa.
Vừa mở cửa liền thấy một người đàn ông mặc quân phục, lưng thẳng tắp, trong tay cầm hai hộp cơm đã đóng gói, gương mặt lạnh lùng đứng ở bên ngoài.
Thẩm Kinh Hàn trời sinh mặt lạnh, tạo cho người ta cảm giác uy nghiêm và áp bức, cho nên người không biết thì thật sự có chút sợ hãi khi ở chung với anh.
Mà đập vào mắt Thẩm Kinh Hàn lúc cửa mở là một người phụ nữ mặc bộ đồ ngủ dài tay màu be, khuôn mặt xinh đẹp còn vương nét lười biếng ngái ngủ, tóc rất mượt, cho dù không chải cũng không hề rối.
Nhìn xuống dưới, chân cô đi một đôi dép lê màu hồng phấn, bàn chân rất trắng. Không biết vì sao, yết hầu người đàn ông khẽ chuyển động, sau đó dời ánh mắt đi.
Ví dụ như bây giờ, nhà nào cũng đang chuẩn bị cơm trưa, nấu nướng ở bếp lò bên ngoài. Lâm Thư Dung mặc đồ ngủ thình lình xuất hiện, cầm bàn chải đi qua hành lang, tự nhiên thu hút ánh mắt của mọi người.
Mãi đến khi bóng dáng người phụ nữ dừng lại bên cạnh bồn nước, chậm rãi rửa mặt, mấy người phụ nữ đang nấu cơm ở hành lang mới thì thầm to nhỏ.
"Không hổ là đại tiểu thư, nhìn bộ đồ ngủ kia cũng không rẻ đâu, chất vải trông trơn mượt thế kia mà."
"Tôi thấy dép lê của cô ấy cũng đẹp, không giống của chúng ta, sạch sẽ tinh tươm."
"Sao tóc kia nuôi được hay thế nhỉ, đẹp thật, vừa đen vừa mượt, tôi chưa từng thấy tóc ai đẹp như vậy."
"Thật ra ly hôn cũng tốt, cô gái này nhìn qua là biết không biết làm việc rồi. Nếu sống với đoàn trưởng Thẩm mà giữa trưa mới tỉnh, con dâu nhà ai lại lười như vậy? Còn bắt đoàn trưởng Thẩm đưa cơm cho nữa." Một người phụ nữ nói giọng chua ngoa.
"Chứ còn gì nữa, dáng vẻ hồ ly tinh, giữa trưa mới dậy, còn phải có người dâng cơm đến tận miệng, tác phong tiểu thư nhà tư bản, đâu có xứng với đoàn trưởng Thẩm." Có người phụ họa theo.
Đa số mọi người trong khu người nhà đều rất ôn hòa, chỉ có vài người nói chuyện khá chanh chua cay nghiệt, không chịu nổi người ta sống tốt hơn mình nên luôn bới móc.
Dứt lời, cả hành lang thoáng chốc yên tĩnh lại, lúc này mới có người lên tiếng: "Tiểu thư nhà tư bản gì chứ, người ta là gái nông thôn chính gốc, lý lịch trong sạch đấy."
"Sao chị biết? Trời ơi, là người nông thôn thật á? Nhìn không giống chút nào, chẳng lẽ con gái nông thôn miền Nam đều xinh xắn, mọng nước như vậy?"
"Hôm qua nghe mấy người sang nhà Lý Hồng Mai xem náo nhiệt kể lại, nhà người ta tuy nghèo nhưng ba đời toàn con trai, cả một đại gia đình ồn ào náo nhiệt đều là thằng cu, mãi mới sinh được một cô con gái rượu như vậy, sao mà không cưng chiều cho được."
"Đúng là kẻ ăn không hết người lần chẳng ra, có người đẻ mãi không được mụn con trai, nhà này lại toàn con trai, bảo sao chả nâng niu cô con gái này như trứng mỏng, số sướng thật."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)