Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Đến Quân Đội Ly Hôn, Bị Sĩ Quan Cấm Dục Hôn Đến Phát Khóc Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Mọi người nhìn ra cửa, một người đàn ông mặc quân phục, tóc húi cua, dáng người cao lớn thẳng tắp đứng bên ngoài.

Dưới ánh đèn lờ mờ, quanh người anh toát ra khí thế áp bức bẩm sinh. Vì đứng hơi xa nên không nhìn rõ ngũ quan, càng khiến anh thêm vẻ bí ẩn và nguy hiểm.

Chưa bao giờ Lâm Thư Dung mong chờ ông chồng hờ này đến như lúc này, cô thực sự sợ bị mấy thím này quây lắm rồi.

"Chị dâu, chào các thím, tôi đến đón cô ấy về. Trời tối rồi, muộn quá nhà tắm dưới lầu hết nước nóng." Giọng anh nhàn nhạt, nghe không ra cảm xúc gì, như đang nói chuyện bình thường.

Lâm Thư Dung đứng dậy, cười với mọi người: "Muộn rồi, cháu xin phép về trước ạ, các thím cũng nghỉ ngơi sớm nhé."

Dáng vẻ ngoan ngoãn lễ phép của cô khiến ai cũng hài lòng.

"Được rồi, về đi. Mai qua nhà chị ăn cơm nhé, chị nấu ngon lắm." Lý Hồng Mai mời.

Lâm Thư Dung nói: "Sao dám làm phiền chị ạ."

"Phiền gì mà phiền, chị quý em thật lòng mà. Hai đứa con chị đi làm xa ít về, nhà cửa vắng vẻ, chị thích nói chuyện với người trẻ lắm. Mai nhất định phải sang đấy."

Lý Hồng Mai quyết tâm vun vén cho đôi trẻ nên muốn tìm cơ hội. Chồng bà khen ngợi Thẩm Kinh Hàn hết lời, tương lai anh nhất định sẽ làm nên chuyện lớn.

Lâm Thư Dung biết khó từ chối nên đành thuận theo.

"Chị dâu đã nói vậy thì mai em đành mặt dày sang ăn chực, chị đừng chê em là được."

Lý Hồng Mai càng nhìn càng ưng, lễ phép, khiêm tốn, tính tình lại tốt, ngoan ngoãn vô cùng.

...

Chào tạm biệt mọi người xong, Lâm Thư Dung đi theo Thẩm Kinh Hàn về phía khu tập thể.

Nơi này là khu nhà trệt, cách khu tập thể khoảng 500 mét, trên đường cũng chẳng có đèn đóm gì.

Đường đi có chút mấp mô, Thẩm Kinh Hàn đã quen với hoàn cảnh như vậy nên đi rất nhanh.

Lâm Thư Dung không quen, đi hơi chậm, nhưng để đuổi kịp bước chân người đàn ông phía trước, cô chạy chậm vài bước, ai ngờ dưới chân loạng choạng, suýt chút nữa ngã sấp mặt.

Cũng may cô nhanh tay lẹ mắt, túm được cánh tay người đàn ông, kêu lên một tiếng, lúc này mới đứng vững được, sau đó thở phào nhẹ nhõm.

Người Thẩm Kinh Hàn cứng đờ, đứng lại tại chỗ, giọng điệu có chút cứng nhắc: "Cô không sao chứ?"

Lâm Thư Dung ngẩng đầu nhìn anh, cao thật, phải một mét chín, cách lớp quân phục cũng có thể cảm nhận được cánh tay rắn chắc của người đàn ông.

"Cũng không đi chậm một chút, tôi chẳng nhìn rõ đường." Cô nhỏ giọng oán trách.

Thính lực Thẩm Kinh Hàn rất tốt, nghe rất rõ ràng: "Xin lỗi, tôi sẽ đi chậm lại."

Lâm Thư Dung chớp mắt, người đàn ông này... hình như cũng không khó gần như vậy.

Cô buông cánh tay người đàn ông ra, tiếp tục đi theo bước chân anh về phía trước.

Đến dưới lầu khu tập thể, cô còn có thể nghe thấy bên trong truyền ra tiếng ồn ào, có người lớn mắng trẻ con, có người đang tán gẫu, có tiếng trẻ con khóc, âm thanh từ các nhà truyền đến.

Thẩm Kinh Hàn đưa cô lên lầu, một số người nhà đứng nói chuyện ở hành lang đều nhìn về phía này.

Anh nhàn nhạt nói: "Tôi về trước đây, nếu cô thiếu cái gì thì mai nói với tôi, nước nóng dưới lầu chín giờ là hết, muốn đi thì đi sớm một chút."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc