Thẩm Kinh Hàn nhướng mày: "Ăn không hết? Cô ăn ít thế à?"
Lâm Thư Dung không thể nói là do không hợp khẩu vị nên ăn ít, chứ đồ ngon thì cô ăn nhiều ngay.
"Anh ăn không? Tôi chia cho anh một nửa, chứ tôi ăn không hết bỏ đi phí lắm." Lâm Thư Dung biết lương thực quý giá.
Thẩm Kinh Hàn thấy cô khá gầy nhưng dáng người cân đối, khí chất, anh khẽ gật đầu: "Được, không hết thì đưa tôi."
Mắt Lâm Thư Dung sáng lên, gắp một cái bánh ngô sang bát anh, còn chia quá nửa chỗ thức ăn qua.
Hành động này khiến Thẩm Kinh Hàn ngây người. Mèo à? Ăn ít thế sao?
Lâm Thư Dung mỉm cười, cầm cái bánh ngô của mình lên ăn. Vừa cắn một miếng đã thấy mùi ngũ cốc tự nhiên, hương vị mộc mạc.
Nhưng cảm giác khá khô cứng, nhai hơi mỏi miệng. Là ngũ cốc thô nên nhiều xơ, nuốt hơi ráp cổ.
Khoai tây hầm cải thảo thì tạm được, gia vị đơn giản. Ăn một hai bữa thì cô còn cố được, chứ bắt Lâm Thư Dung ăn thứ này hàng ngày chắc chưa đến một tuần cô đã bỏ chạy mất dép.
Thẩm Kinh Hàn thấy cô ăn uống rất từ tốn, bánh ngô thì bẻ nhỏ bỏ vào miệng, gắp thức ăn cũng từng miếng bé xíu. Chỗ đồ ăn trong bát cô, nếu là anh thì chỉ ba miếng là nuốt sạch.
Đằng này bát anh đã sạch trơn mà cô vẫn chưa ăn xong một cái bánh. Anh kinh ngạc.
Lâm Thư Dung chậm chạp gặm xong cái bánh ngô, anh rơi vào trầm tư.
Cuối cùng Lâm Thư Dung cũng ăn xong, no được bảy phần. Món chính là bánh bột ngô, cô không thích lắm.
Vất vả lắm mới nuốt xong, Thẩm Kinh Hàn cầm hộp cơm định ra bể nước bên ngoài khu tập thể rửa, chẳng cần Lâm Thư Dung động tay.
"Để tôi tự rửa..." Cô hơi ngại.
Thẩm Kinh Hàn nhìn bàn tay trắng nõn của cô, sinh lòng nghi ngờ, cô gái này liệu có biết rửa bát không đấy?
"Tiểu Thẩm." Một giọng nói trầm ấm vang lên.
Thẩm Kinh Hàn nhìn sang: "Lữ trưởng, chị dâu."
Lữ trưởng là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi. Bên cạnh ông là một phụ nữ trung niên mặc áo vest xám, áo trong màu trắng, quần kaki.
Dù đã trung niên nhưng bà nhìn rất trẻ, cách ăn mặc thời thượng hơn hẳn những người nhà quân nhân khác ở đây.
"Vị này là..." Thật ra Lữ trưởng đã nghe vợ kể rồi mới tìm tới đây.
Thẩm Kinh Hàn không biết giải thích sao, lại đang ở chỗ đông người, anh im lặng một chút rồi nói: "Chuyện hơi phức tạp, tôi sẽ giải thích sau."
Lúc này, vợ Lữ trưởng tự nhiên bắt chuyện với Lâm Thư Dung.
"Ôi chao, cô gái này xinh quá. Em là người ở đâu thế? Làn da này, gương mặt này, khí chất này, không giống người ở đây chút nào." Bà kéo tay cô đi sang một bên, để hai người đàn ông lại nói chuyện.
Lâm Thư Dung thấy bà nhiệt tình nên cười đáp: "Chào chị, em tên là Lâm Thư Dung, em là người miền Nam ạ."
"Từ miền Nam tới, hèn gì. Người ta bảo con gái miền Nam 'thủy linh', dáng dấp mảnh mai, da dẻ mịn màng, quả không sai chút nào." Vợ Lữ trưởng cười tít mắt.
Lâm Thư Dung mỉm cười: "Chị cũng đẹp lắm ạ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

