Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Ôi dào, chị bốn mươi rồi, con cái cũng lớn bằng em rồi, sao bì được với lớp trẻ các em. Chồng chị là Lữ trưởng, chị tên Lý Hồng Mai, em cứ gọi là chị dâu là được." Lý Hồng Mai cười nói.
"Em mới tới lần đầu, có muốn qua nhà thím ngồi một lát không?" Lý Hồng Mai nhiệt tình kéo Lâm Thư Dung đi.
Lâm Thư Dung không đỡ nổi, đưa mắt cầu cứu Thẩm Kinh Hàn nhưng lại bị Lữ trưởng gọi giật lại.
"Cô bé cứ yên tâm, tôi nói chuyện với Tiểu Thẩm mấy câu, để chị dâu dẫn cô đi chơi." Lữ trưởng cười nói.
Thẩm Kinh Hàn sững sờ, có chút ngơ ngác.
Lữ trưởng nhìn anh với ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cậu đấy, từ lúc nhập ngũ đã do một tay tôi dẫn dắt. Hai năm trước thấy cậu nộp đơn xin kết hôn, tôi còn tưởng không cần lo lắng cho cậu nữa."
"Ai ngờ quay đi quay lại lại thành ra thế này. Hôm nay không biết ai đồn mà cả quân khu biết hết chuyện có một cô gái từ sa mạc tìm đến đòi ly hôn với cậu."
Thẩm Kinh Hàn nhíu mày, đau cả đầu. Chắc chắn là do cái loa phóng thanh Tạ Lương, mà Tạ Lương không nói thì người khác cũng nói thôi.
Hôm nay ở trạm gác biên phòng, không ít người nghe thấy lời Lâm Thư Dung nói, chuyện truyền về đây cũng là sớm muộn.
"Nói đi chứ, sao cứ lầm lì thế?" Lữ trưởng sốt ruột.
"Cậu định ly hôn thật à? Không thể thử xem sao?"
Thẩm Kinh Hàn biết Lữ trưởng muốn tốt cho mình: "Mai tôi sẽ nộp đơn xin ly hôn."
Lữ trưởng ngạc nhiên: "Không phải chứ, hai đứa không thể thử tìm hiểu à? Mấy cậu lính bảo hai bên gia đình cũng có ý vun vén, muốn cậu bồi dưỡng tình cảm với cô bé đó."
Thẩm Kinh Hàn bình thản đáp: "Cô ấy là sinh viên đại học, bị ép cưới thôi. Ly hôn với tôi chẳng phải là chuyện bình thường sao."
Lữ trưởng biết đầu đuôi câu chuyện, thở dài. Nhưng ly hôn đâu đơn giản, đơn nộp lên chưa chắc đã được duyệt.
"Cái đầu gỗ này, giờ gặp người ta rồi, ý cậu thế nào? Nếu có ý thì phải tranh thủ chứ."
Thẩm Kinh Hàn trầm mặc. Tranh thủ?
Thực ra trước đây anh kết hôn cũng là do ông cụ ép, hết cách nên đành nghe theo sự sắp xếp.
Sau đó đi làm nhiệm vụ hai năm, chưa từng liên lạc với cô vợ trên danh nghĩa này. Giờ cô đột nhiên xuất hiện đòi ly hôn, anh cũng khá hoang mang.
Có điều, cô vợ này trông cũng ngoan ngoãn, xinh xắn, trầm tính, giọng nói thì nhẹ nhàng.
Chỉ là hôm nay ở biên phòng, lúc xù lông lên vì thái độ của anh trông giống hệt con mèo nhỏ, cũng khá đáng yêu.
"Cô ấy đã nói rõ với tôi là muốn chia tay."
Thẩm Kinh Hàn bình thản nói. Anh biết rõ Lâm Thư Dung xui xẻo này chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Nhìn cách ăn uống là biết không hợp khẩu vị, lại là đại tiểu thư chân yếu tay mềm, chắc chẳng chịu nổi môi trường khắc nghiệt này đâu.
Lữ trưởng thấy anh không mặn mà gì thì thở dài bỏ đi, vẻ mặt đầy sầu não.
Bên phía Lâm Thư Dung, cô bị kéo về nhà Lữ trưởng. Hàng xóm ở khu nhà trệt kéo đến xem náo nhiệt đông nghịt, người ra người vào tấp nập.
Lâm Thư Dung cảm giác như đang bị họ hàng vây xem dịp Tết, ai cũng tò mò hỏi han như điều tra hộ khẩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)