Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc cô thay đồ xong đi ra, trong mắt Thẩm Kinh Hàn thoáng qua vẻ kinh ngạc. Quần áo cô mặc không phải kiểu mốt bây giờ nhưng lại cực kỳ đẹp.
Gu thẩm mỹ của Lâm Thư Dung khác với thời đại này, cô thiên về phong cách hiện đại nên việc mua quần áo cũng khá tốn công.
Ví dụ như bây giờ, cô mặc áo len cardigan dáng dài màu hồng phấn, bên trong phối áo thun dài tay cổ tròn màu trắng. Quần jean ống đứng thẳng tắp, lộ ra một đoạn tất trắng và giày vải màu đen.
Tóc tai cũng đã chải chuốt, tết một bím tóc lệch, đánh rối nhẹ tạo cảm giác lười biếng đầy ngẫu hứng.
Thật ra nhìn tổng thể thì trông cô khá phong phanh, nhưng ai ngờ bên trong chiếc áo thun trắng kia lại có lót nỉ.
Mặc thế này đối phó với thời tiết mười mấy độ ban đêm là vừa chuẩn, ban ngày thì cũng không bị nóng.
"Tôi ra ngoài rửa tay chút." Lâm Thư Dung nói.
Thẩm Kinh Hàn gật đầu, mở cửa đưa cô ra khu bể nước rửa tay.
Thay đồ xong, chải chuốt lại một chút trông cô càng xinh đẹp hơn. Người trong khu tập thể nhìn thấy đều xì xào bàn tán.
"Trời ơi, vợ của đoàn trưởng đẹp quá vậy. Nghe nói người ta đến để ly hôn, cũng chẳng lạ, đại tiểu thư thế kia thì dù là đời chồng thứ hai cũng đầy người xếp hàng."
"Nhưng tôi thấy hai người này đẹp đôi đấy chứ. Nhà đoàn trưởng Thẩm đều có công việc ổn định ở thủ đô, điều kiện đâu có kém."
"Đoàn trưởng Thẩm tuy tính tình lạnh lùng chút nhưng người rất tốt. Nhìn khuôn mặt đẹp trai kia xem, cả cái đơn vị này ai bì được với cậu ấy."
"Công nhận, đi cạnh nhau xứng đôi thật. Người ta gọi là gì nhỉ? Trai tài gái sắc."
Ở đây vật tư thiếu thốn, vừa là đồng bằng vừa là sa mạc, đất vàng bao phủ, môi trường sinh thái rất mong manh.
Chưa đợi Thẩm Kinh Hàn ra ngoài mua đồ, Tạ Lương đã đưa cơm đến phòng, sau đó vội vàng rời đi.
Cô liếc mắt nhìn qua, là bánh bột ngô, món ăn kèm là khoai tây hầm cải thảo, thêm một bát canh trứng gà.
Nhưng bát canh kia chẳng thấy miếng trứng nào, chắc chỉ có chút vị mặn của muối.
Thời buổi này, bữa nào cũng được ăn thịt là điều xa xỉ, tóm lại hôm nay cô chẳng thấy chút mỡ màng nào.
Lâm Thư Dung nhìn thức ăn trước mặt, đây là món nhà nào cũng ăn ở thời đại này, rất bình thường, vô cùng bình thường. Bánh ngô, cải thảo khoai tây.
Nhưng cô là trường hợp đặc biệt mà! Cô đi học đại học, giành học bổng, đi làm thêm, lại còn hùn vốn làm ăn với bạn bè, chẳng phải chỉ vì miếng ăn ngon sao?
Hồi nhỏ cô ăn uống cũng tốt, trứng gà, cháo trắng, rau xanh. Nhà đông con trai nên hay đi bắt cá, lên núi săn thú, cũng thường xuyên được ăn thịt.
Sau này đi học kiếm được tiền thì lại càng ăn sang, toàn gạo trắng, mì trắng, cơm tẻ, thịt kho tàu, sườn xào...
"Ở đây điều kiện gian khổ, hẻo lánh nên không có gì ngon, tối nay cô ăn tạm nhé. Muốn ăn gì cứ bảo tôi, lúc nào rảnh tôi đi huyện mua hoặc ghé Cung tiêu xã xem sao."
Thẩm Kinh Hàn từ thủ đô tới, điều kiện gia đình tốt hơn người thường nhiều, cũng từng ăn không ít của ngon vật lạ.
Tới quân khu biên phòng này, anh biết môi trường khắc nghiệt nhưng đàn ông đàn ang, anh không kén chọn, ăn no là được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


