"Đoàn trưởng Thẩm, vị này là ai vậy?" Có một người phụ nữ trung niên hóng chuyện đi tới hỏi thăm.
Kỳ thật mọi người đều biết cô gái này tới để ly hôn, dù sao tin tức đều đã truyền đi khắp nơi, nhưng bà ấy vẫn muốn thăm dò một chút.
Thẩm Kinh Hàn biết phụ nữ hay tám chuyện, anh nhíu mày. Lâm Thư Dung tới đây ở, chuyện này cuối cùng cũng sẽ truyền ra ngoài, chỉ là hiện tại anh vẫn chưa biết nên giới thiệu thế nào.
Lâm Thư Dung đứng ở cửa, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn vào người cô khiến cô có chút không tự nhiên. Mối quan hệ giữa cô và Thẩm Kinh Hàn cũng rất khó xử.
"Dì Trang, cô ấy vừa tới, đi đường mệt nên cháu đưa cô ấy vào nghỉ ngơi trước." Thẩm Kinh Hàn đánh trống lảng.
Dì Trang tên là Trang Yến, là một phụ nữ tầm năm mươi tuổi, con trai là doanh trưởng. Bà ta trước giờ vẫn luôn thích hóng hớt và cũng không dễ chọc, chuyên đi buôn chuyện khắp nơi. Mọi người ngoài mặt thì hòa nhã nhưng sau lưng thì không biết ghét bà ta đến mức nào.
"Kìa, giới thiệu một chút đi chứ, cô bé này trông xinh xắn quá, cháu là gì của đoàn trưởng Thẩm thế?" Trang Yến kéo tay cô lại.
Lâm Thư Dung nhíu mày, bà cô này chẳng có chút ý tứ nào, ánh mắt soi mói xem náo nhiệt khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
"Cháu chào dì Trang, cháu là vợ của Thẩm Kinh Hàn." Lâm Thư Dung mỉm cười, nói xong liền đi thẳng vào phòng.
Thẩm Kinh Hàn không ngờ cô gái này lại thành thật như vậy, thẳng thắn thừa nhận thân phận, khiến anh hơi khựng lại một chút.
Nhưng sau khi cô vào phòng, Thẩm Kinh Hàn cũng đi vào theo. Sợ dì Trang quấn lấy phiền phức, anh dứt khoát đóng cửa lại.
Bật đèn lên, ánh sáng có chút lờ mờ nhưng vẫn có thể nhìn rõ cấu trúc bên trong. Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, sàn xi măng đã được đánh bóng.
Có lẽ người thuê trước không giữ gìn lắm nên trên tường có vài vết xước đen.
Vali của cô được đặt ngay ngắn trên ghế sofa gỗ cũ kỹ. Trên bàn gỗ có một cái chậu rửa mặt trông khá cổ, cùng với xô nước, cốc tráng men và bát tráng men, nhìn qua đều là đồ mới lấy về cho cô dùng.
Đi vào phòng trong, bên trong là một chiếc giường gỗ rộng khoảng một mét rưỡi, rất trống trải, chỉ có một cái bàn và ghế đẩu, trên giường trải bộ chăn đệm rất dày.
Tất cả đều là màu xanh quân đội đồng bộ, không biết chăn đệm này có sạch không, là đồ mới hay của ai, đã giặt chưa...
"Vâng, cảm ơn anh. Khi nào đi, tôi... sẽ giặt sạch trả lại cho anh." Lâm Thư Dung nói.
Thẩm Kinh Hàn không nói gì, im lặng một lát rồi chuyển chủ đề: "Nhà vệ sinh tầng nào cũng có, bên ngoài có vòi nước công cộng, nhà tắm ở tầng một. Em đói chưa? Có cần mua đồ ăn về không? Hay là ra ngoài ăn?"
Lâm Thư Dung không nói thì thôi, vừa nhắc đến là thấy đói cồn cào, không phải đói bình thường nữa.
"Mua về đi anh, tôi không muốn xuống lầu nữa, trời hơi lạnh, tôi thay bộ quần áo khác đã."
Lâm Thư Dung nói xong liền mở vali, cũng may cô có chuẩn bị mấy bộ quần áo dày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


