Chị hai Sĩ Vân là người nhiều mưu mẹo nhất trong đám trẻ, ngoại hình cũng giống mẹ Minh Tử, xinh đẹp vô cùng, nói là hoa khôi vạn người mê cũng không quá lời. Cô ấy lúc nào cũng tươi cười, chưa từng xích mích hay đỏ mặt với ai, nhưng chẳng bao giờ chịu thiệt thòi về mình.
Chị Sĩ Dung tuổi còn nhỏ, tính tình chưa ổn định, trên còn có ba chị gái một anh trai, nên tương đối được chiều chuộng hơn một chút, không chịu nhường ai, lại còn thích nổi bật.
Minh Tử nhỏ nhất, nghe nói là di truyền cách đời, thừa hưởng hoàn hảo nhan sắc của bà nội. Chị hai Sĩ Vân đã đủ xinh đẹp rồi phải không? Cũng không bằng Minh Tử. Tuy mới 3 tuổi, nhưng nghe nói, cái vẻ lanh lợi cũng giống hệt bà nội.
Minh Tử cũng lấy làm lạ, sao hai đời đàn ông nhà họ Quan này cưới vợ, toàn cưới được người tốt thế nhỉ? Xinh đẹp thì khỏi bàn rồi, lại còn biết quán xuyến gia đình. Bảo nhà họ Quan ai cũng cưới được vợ tốt thì cũng không phải, nhìn bà tám mà xem, cả thôn ai cũng biết, đầu óc bà ấy không được lanh lợi cho lắm, đẻ bao nhiêu đứa con, năm cô con gái thì còn đỡ, ba thằng con trai nhìn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Mấy ông chú ông bác của ông nội Minh Tử, kể cả con dâu của họ nữa, cũng chẳng nghe nói ai sánh được với hai bà vợ của nhà ông nội Minh Tử.
Là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc? Hay là ông trời thương người thật thà?
Chẳng cần biết vì lý do gì, tóm lại là nhà Minh Tử ngày càng khấm khá.
Minh Tử vẫn còn là một đứa bé tí, dù trong thân xác này là linh hồn của một người phụ nữ ba mươi mấy tuổi ở thế kỷ sau, nhưng hoàn cảnh khách quan cũng không cho phép cô làm gì nhiều. Hơn nữa, ở cái thời buổi này, cô cũng chẳng làm được gì sất. Bởi vì cô đã xem lịch ở nhà dì hai rồi, năm nay là năm 1967...
Trẻ con nông thôn thời này không giống như đời sau, được ông bà bố mẹ cưng như trứng, hứng như hoa, ra khỏi nhà là có mấy người kè kè đi theo, sợ va sợ vấp. Trẻ con thời này đúng là được thả rông, ăn sáng xong là chẳng ai để tâm nữa, thích đi đâu chơi thì đi, tối về nhà trước bữa cơm là được.
Sau khi Minh Tử khỏi bệnh, cứ thế lang thang khắp thôn. Ông nội tận dụng mọi thời gian rảnh rỗi để lén lút khai hoang đất. Thôn nhỏ, chỉ có vài hộ gia đình, toàn là họ hàng thân thích. Nhà nước nghiêm cấm khai hoang đất trái phép, nhưng chẳng ai dại gì đi mách lẻo cả. Thời buổi nhà nào cũng thiếu ăn, người dân phải tự tìm cách xoay xở sao.
Dù bình thường cũng có lúc xích mích vì chuyện vặt vãnh hàng ngày, nhưng trong những vấn đề lớn liên quan đến lợi ích chung, chuyện sống còn của gia đình thì ai cũng rất rõ ràng, không hề mập mờ. Người dân cả nước đều đói khổ, nơi nào mà chẳng có vài người chết đói, nhưng ở thôn Cao Quan, dù là nhà nghèo nhất cũng có thể cầm cự qua ngày bằng cháo loãng. Bao nhiêu năm nay, chưa có ai chết đói cả.
Chuyện này cũng chỉ có thôn nhỏ như Cao Quan mới làm được. Trong vòng hai mươi dặm xung quanh đều có thôn xóm, nhưng đó đều là những thôn lớn, đội sản xuất lớn, có đến mấy chục, cả trăm hộ gia đình, lòng người khó mà đồng lòng như một. Thôn nào cũng có người lanh lợi, nhà nào đói quá không chịu nổi cũng lén lút khai hoang, nhưng ngoài thôn Cao Quan ra, chẳng có nơi nào khai hoang mà được yên ổn cả.
Chị hai và chị ba mỗi ngày đi học về và những ngày nghỉ đều phụ giúp ông nội làm việc. Anh cả trước nay không bao giờ xuống ruộng làm việc nặng. Ngày thường chỉ trông ba đứa em, đi loanh quanh trong thôn, nhặt ít củi khô các loại, đến mùa xuân thì dẫn các em đi đào rau dại. Trong nhà còn nuôi hai mươi con gà và một con heo nữa đấy!
Bây giờ Minh Tử bây giờ còn quá nhỏ, việc ông nội khai hoang, cô chẳng giúp được gì. Mẹ ở nhà làm việc may vá, cũng chẳng có việc gì cho cô làm. Việc trong đội sản xuất thì cô lại càng không chen chân vào được, chỉ tổ thêm vướng víu. Tất cả trẻ con trạc tuổi cô đều đi chăn dê ngoài ruộng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
