Vợ chồng ông sáu chết vì bệnh dịch cách đây mấy chục năm, chỉ để lại một cô con gái, từ nhỏ sống cùng ông nội Minh Tử. Năm bố Minh Tử tám tuổi, bà nội Minh Tử sinh một cô con gái, bị băng huyết sau sinh mà chết, con gái cũng không nuôi được. Sau đó, ông nội Minh Tử không đi bước nữa, vì vậy, bố Minh Tử là con một, không có anh chị em ruột.
Ông tám biết thổi kèn Xô na, là một người có tay nghề, ai trong thôn có việc hiếu hỉ đều mời ông ấy đến thổi kèn, là người hoạt bát. Hai nhà sống trong cùng một sân, nhà đông nhà tây, nhà Minh Tử là nhà tây. Giữa hai căn nhà chỉ cách nhau một lối đi rộng hơn một mét.
Ông tám chỉ hơn bố Minh Tử năm tuổi, hiện tại người vợ trong nhà là vợ hai, người vợ trước của ông tám sinh được hai cô con gái rồi mất. Người vợ sau này của ông tám rất ít nói, lấy chồng đến nay cũng được hai mươi năm rồi, sinh được ba con trai, năm con gái. Hai con gái của người vợ trước đều đã lấy chồng. Hiện tại nhà họ cũng là đại gia đình mười người chen chúc trong hai căn nhà đất.
Mẹ Minh Tử nhà họ Mộc, sau này mới chuyển đến đây, tên bà ấy rất hay, tên là Mộc Lan, là con gái cả trong nhà. Nhà họ Mộc không có con trai, chỉ có năm cô con gái, Mộc Lan là con cả. Không chỉ tên giống Hoa Mộc Lan, mà ngay cả tính cách cũng giống, có con trai cũng không đổi. Nhà họ Mộc và nhà họ Quan là hàng xóm, Mộc Lan mười bảy tuổi đã gả cho bố Minh Tử mười sáu tuổi. Mười chín tuổi sinh con gái cả Anh Tử, thoắt cái đã hai mươi năm.
Ông nội Minh Tử thật thà, nhưng nghe nói vợ ông cụ cưới về lại rất lợi hại. Cũng chính vì cưới được người vợ lợi hại mà cuộc sống mới đỡ vất vả hơn, không còn khổ sở như trước. Nhưng hỡi ơi, người tốt thường không sống lâu, bà mất sớm khi mới 28 tuổi. Còn lại hai ông cháu, lại thêm một cô bé 5 tuổi, suýt nữa thì chết đói. Cái tính thật thà của ông nội Minh Tử không hề mai một chút nào, truyền hết cho bố Minh Tử.
Bố Minh Tử còn thật thà hơn cả ông nội, chẳng thừa hưởng được chút lanh lợi, đanh đá nào của mẹ đẻ mình. Nếu không nhờ ông nội Minh Tử nấu cơm trong đội sản xuất, một nhà ba người có khi chết đói thật rồi cũng nên.
Mãi cho đến sau này, bố Minh Tử cưới mẹ Minh Tử, Mộc Lan về nhà chồng là nắm hết việc nhà. Mấy người đàn ông trong nhà phải nói là ngoan ngoãn nghe lời hết mực. Mộc Lan ở nhà mẹ đẻ cũng quán xuyến việc nhà từ khi còn bé. Chuyện vun vén nhà cửa, thu xếp cuộc sống thì không ai bằng.
Chỉ có một điểm không tốt là sức khỏe yếu, không làm được việc nặng. Nhưng mà, con người sinh ra vốn dĩ là để bù trừ cho nhau mà. Bố Minh Tử không quán xuyến được việc nhà, nhưng lại làm việc rất giỏi, vừa hay, hai người một người quán xuyến, một người nghe theo chỉ đạo làm việc. Lại thêm ông nội Minh Tử cũng có thể phụ giúp. Cuộc sống cứ thế mà dần dà khá lên.
20 năm sau, nhà họ Quan ở thôn Cao Quan cũng được coi là hộ trung bình rồi. Bảy đứa con, trừ chị cả Anh Tử đi học được hai năm rồi nằng nặc đòi nghỉ, hai đứa nhỏ nhất chưa đến tuổi đi học, bốn đứa còn lại đều được cho ăn học đàng hoàng. Nhà đông con vậy mà cũng chưa bao giờ phải chịu đói.
Mấy đứa con, trừ cô con gái thứ ba Sĩ Mẫn thừa hưởng tính cách nhà họ Quan, thật thà phúc hậu, mấy đứa còn lại chẳng đứa nào giống con nhà họ Quan cả. Đứa nào đứa nấy đều đáo để, khôn khéo hơn người.
Chị cả Anh Tử tính tình nóng nảy như Trương Phi, nói to, giọng lại hay gắt, nói chuyện với ai cũng như sắp cãi nhau đến nơi, chẳng ai dám trêu vào. Nhưng thực ra cô ấy chẳng có bụng dạ xấu xa gì, người lại rất thẳng thắn. Chị cả sinh sớm, ngày trước nhà nghèo, trong mấy chị em thì chị là người chịu khổ nhiều nhất. Còn bé đã phải làm việc rồi. Mẹ Minh Tử sức khỏe không tốt, Anh Tử 10 tuổi đã phải nấu cơm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
