Trẻ con thời này hiểu chuyện sớm, gần như đứa nào cũng có một cái giỏ nhỏ. Lúc chạy nhảy chơi bời, cũng tiện tay nhặt ít củi, đào ít rau dại mang về. Nhà họ Quan không đến nỗi thiếu ăn, nên rau dại mang về được dùng để nuôi gà, nuôi heo. Một số nhà đông con, ít đất khai hoang, thì rau dại đó là để mang về ăn thay cơm.
Vì thế, Minh Tử cũng có một cái giỏ nhỏ trong tay. Đường kính chỉ bằng quả bóng, là bố đan riêng cho cô và chị cả mỗi người một cái. Của chị cả thì to hơn một chút.
Mẹ Minh Tử trước nay vốn rất cưng chiều con cái. Bảy đứa con, bà chưa bao giờ đánh mắng. Bố Minh Tử có lúc mắng vài câu, bà còn cản lại không cho. Trong điều kiện có hạn, bà luôn cố gắng hết sức tìm cho con cái chút gì đó để ăn, để chơi. Những việc như đan giỏ nhỏ cho con gái, làm ná bắn chim, bẫy chim cho con trai là chuyện thường tình.
Chị cả theo cô năm, cô sáu nhà ông tám đi ra ruộng Bắc Đại đào rau rồi. Anh cả thì theo anh ba nhà dì hai đi đặt bẫy chim. Anh Sĩ Văn không biết chạy đi đâu mất. Chỉ còn lại một mình cô, thực sự không muốn chơi với đám con gái trông trạc tuổi mình. Thế là cô xách cái giỏ riêng của mình đi lang thang, vừa đi vừa nghĩ cách giúp gia đình cải thiện cuộc sống. Dù gì cũng xuyên không một lần, không thể nào sống uổng phí ba mươi mấy năm như kiếp trước được...
Minh Tử đang thơ thẩn thì nghe thấy tiếng chửi vọng lại từ ngoài ruộng phía trước, nghe giọng thì đúng là của anh Sĩ Văn.
Có chuyện gì vậy?
Cô vội vàng chạy ra ruộng. Với vóc dáng nhỏ bé này, giúp thì chẳng giúp được gì, nhưng cô phải xem cho rõ ngọn ngành, mách lẻo thì cô giỏi lắm.
Từ xa, đã thấy hơn chục đứa trẻ lớn nhỏ đang xúm lại xem náo nhiệt. Người lớn đang làm việc ở đội sản xuất xa xa cũng nghe thấy, nhưng ai lại đi chấp nhặt với một đứa trẻ con! Anh Sĩ Văn đang ngồi trên bờ ruộng, chửi ầm hết cả lên, những lời lẽ tục tĩu đó, Minh Tử nghe mà còn thấy ngượng. Cũng không biết cậu nhóc này học được những thứ đó từ đâu.
Nghe một lúc, Minh Tử đã hiểu ra. Người mà anh Sĩ Văn chửi là Đại Lực, con trai cả của vợ trước dượng hai. Anh ta năm nay đã 26-27 tuổi, làm nghề đánh xe ngựa trong đội sản xuất. Mấy đứa trẻ con choai choai trong thôn rảnh rỗi không có việc gì làm, cứ chạy theo xe của anh ta. Lúc xe đầy hàng thì chạy bộ theo sau, lúc xe trống về thì lại trèo lên đi nhờ. Còn có một thuật ngữ riêng gọi là đi xe ké dầu thơm.
Bố của Đại Lực cũng ở đó, chẳng lẽ lại để con mình bắt nạt trẻ con nhà họ hàng. Ông ấy quát mấy câu, mắng Đại Lực đi chỗ khác, rồi dỗ dành anh Sĩ Văn vài câu bảo cậu bé về nhà. Anh Sĩ Văn đời nào chịu nghe lời ông dượng hai này, vẫn ngồi ì một chỗ mà chửi.
Bố Minh Tử định ra can ngăn anh Sĩ Văn, Minh Tử đứng bên cạnh thấy chị cả Anh Tử khẽ kéo tay áo bố, không cho ông qua. Quả nhiên bố cúi đầu xới đất, không nói tiếng nào, coi như không nhìn thấy gì. Anh Sĩ Văn thấy bố không thèm để ý đến mình thì càng được đà, đắc ý chửi càng hăng.
Bọn trẻ hóng chuyện một hồi lâu, thấy Sĩ Văn nhà họ Quan chửi không ngừng nghỉ, chẳng cần uống ngụm nước nào, nghe nhiều cũng thấy nhàm, bèn tản đi chơi tiếp.
Minh Tử đứng xem bên cạnh mỏi cả chân, bèn ngồi xuống cạnh anh Sĩ Văn, ngồi cùng anh trai nhỏ. Anh trai chửi, cô ngồi nghe.
Anh Sĩ Văn chửi đến tận trước bữa tối, khi mọi người làm ruộng đã về nhà ăn cơm. Cậu bé mới chịu dừng lại, dắt tay Minh Tử cùng về nhà ăn cơm.
Về đến nhà, việc đầu tiên khi vào cửa là múc nửa gáo nước lạnh trong chum, tu một hơi hết sạch. Chắc là chửi mệt quá nên khát khô cả họng rồi...
Mẹ Minh Tử ở nhà đã nấu cơm xong từ sớm, mọi người về đến là có thể ăn ngay.
Nói thật lòng, từ khi đến đây, Minh Tử thích nghi với mọi thứ khá tốt, ngay cả việc đi vệ sinh không có giấy phải dùng lá ngô thay thế cô cũng quen được, chỉ riêng cái khoản ăn uống này thì thật sự là ngán đến tận cổ rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
