Nhà Minh Tử ít họ hàng, bên nội chỉ có một cô họ. Bên ngoại, bà ngoại Minh Tử tái giá ở nơi quá xa, mấy năm mới gặp được một lần. Nhà dì ba cũng xa, lại ở ngay bên bờ sông, không thiếu cá ăn. Nhà dì tư cũng xa. Một năm đến chơi một lần, mà toàn vào lúc gieo hạt, nhà hết gạo phải đến "mượn" lương thực. Lúc Tết thì tuyệt đối không bao giờ đến cửa. Đến nhà họ làm khách lại càng không thể, nhà đã nghèo đến mức đó, lấy gì mà đãi khách, đến chỉ thêm phiền cho người ta.
Thế nhưng, nhà Minh Tử lại có ông nội nghiện ăn cá. Có thể bỏ ra hơn 100 đồng mua xe đạp, chẳng lẽ không mua nổi chút cá cho ông cụ ăn? Vì thế, nhu cầu cá đông lạnh của nhà Minh Tử, đó là càng nhiều càng tốt.
Có cầu, ắt phải có cung. Đáng tiếc, chuyến thứ hai không thuận lợi như chuyến đầu. Giữa đường, xe bị người của chính quyền địa phương bắt được. Bố Minh Tử kể, họ bị giữ ở ngoài trời lạnh hai ngày hai đêm, cũng không đòi lại được số cá đó, cuối cùng đành để người ta tịch thu. Đành phải chịu mất trắng. Nhưng rủi ro này đã được nói rõ với mọi người trong thôn từ trước, nên ai cũng thông cảm. Sau đó lại quay lại mua từ đầu. Chuyến này đi mất năm ngày mới về. Rồi lại đi tiếp, mãi cho đến ngày hai mươi tháng Chạp, tổng cộng chạy bốn chuyến.
Nhà Minh Tử mua 10 đồng tiền cá, được hơn 100 cân. Bên cạnh hầm trữ thịt heo đông lạnh lúc trước, họ lại xây thêm một hầm trữ cá đông. Số cá này, đủ cho ông nội ăn cả mùa đông.
20 con gà trong nhà đều đã nuôi đủ lớn, giữ lại 6 con để ăn Tết. Số còn lại đều phải bán đi. Bố Minh Tử bận đi chở cá, không có thời gian vào thành phố bán gà. Vốn định đợi ông làm xong rồi mới đi, dùng xe đạp chở đi cũng tiện. Nhưng ông nội lại tiếc mấy ngày lương thực phải tốn thêm để nuôi chúng. Ông cụ dùng đòn gánh gánh gà, đi bộ vào thành phố bán.
Lúc ông nội về, ông mua cho bảy đứa cháu mỗi đứa một cái mũ. Mua cho bố Minh Tử một đôi tất dày, cho mẹ Minh Tử một chiếc khăn quàng cổ dày.
Mấy đứa trẻ, đứa nào đứa nấy, vô cùng quý chúng, nên không nỡ đội. Chỉ có anh Sĩ Văn là vô tư, hôm sau đã tung tăng đội mũ mới ra ngoài chơi. Tiện thể khoe khoang, để cho đám bạn bè anh ấy phải ghen tị.
Ngoài mũ ra, ông nội còn mua tập vở, bút chì và tẩy cho ba đứa đang đi học. Bút chì hai xu một cái, tẩy một xu một cục, vở thì không nỡ mua loại làm sẵn, mà mua loại giấy vàng lớn năm xu một tờ, một mặt nhẵn một mặt ráp, về nhà tự cắt ra rồi dùng chỉ đóng lại thành vở. Hơn nữa, phải dùng hết cả hai mặt mới được đổi vở mới.
Còn lại mấy đồng, ông cụ đưa hết cho mẹ Minh Tử. Mẹ không nhận, bảo ông cụ tự giữ lấy mà tiêu. Ông nội giữ lại hai đồng, cuối cùng vẫn đưa số còn lại cho mẹ Minh Tử cất đi. Ông cụ nói, mình không thiếu ăn không thiếu mặc, giữ nhiều tiền cũng chẳng để làm gì.
Thực ra hai đồng này, ông nội cũng chẳng tiêu cho bản thân, không mua quà vặt cho cháu trai cháu gái, thì cũng lén lút cho thêm anh Sĩ An.
Năm nay là năm may mắn của Minh Tử, tai qua nạn khỏi, mẹ thương cô, nên đã mua ba thước vải, may cho cô một cái quần mới.
Các anh chị em không ai cảm thấy mẹ thiên vị, ngay cả anh Sĩ Văn cũng không có ý kiến.
Nói thật lòng, Minh Tử cảm thấy, anh Sĩ Văn ở bên ngoài thì xưng vương xưng bá với đám trẻ cùng tuổi, nhưng ở nhà, toàn là anh chị em, ai cũng nhường anh ấy, khiến anh ấy chẳng có chút cảm giác thành tựu nào. Chỉ có ở trên người Minh Tử, anh ấy mới tìm lại được chút cảm giác làm anh trai, chỉ có Minh Tử mới cần anh trai "che chở". Cho nên, cậu nhóc làm trai cũng ra dáng lắm đấy!
Trước Tết còn xảy ra một chuyện nữa khiến Minh Tử buồn lòng.
Chị hai đã tốt nghiệp cấp hai được nửa năm, bố mẹ không muốn chị cứ ở nhà làm nông. Dù sao thì tốt nghiệp cấp hai thời đó cũng được coi là có học vấn cao rồi. Đến trường tiểu học trong thôn làm giáo viên dạy thay cũng dư sức.
Tuổi tác phù hợp, học vấn cũng đủ, thành phần gia đình bần nông tám đời cũng không có vấn đề gì, mọi thứ đều đạt chuẩn. Bố Quan tìm đội trưởng Cao trước, cũng là dượng hai của bọn trẻ, dượng hai không nói gì, cũng thấy được. Rồi cùng bố Quan lên xã tìm phó xã trưởng phụ trách giáo dục hỏi ý kiến, trên xã cũng không có ý kiến gì, trường tiểu học trong thôn vốn đã thiếu giáo viên, có người đủ tiêu chuẩn thì đương nhiên là nhận. Chỉ cần thôn viết một lá thư giới thiệu là có thể lên xã làm thủ tục.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)