Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 60: Cô Vợ Nhỏ Trốn Nhà Chương 23: Con Dâu Bỏ Trốn Nhà Họ Hoắc Bị Bắt Về Rồi!

Cài Đặt

Chương 23: Con Dâu Bỏ Trốn Nhà Họ Hoắc Bị Bắt Về Rồi!

Lận Vĩ cho em gái mình một ánh mắt khẳng định, sau đó, cơ thể cao lớn của anh ấy dịch sang bên cạnh một bước.

Không còn cơ thể của anh trai cản trở tầm mắt, Lận Đình chưa kịp chuẩn bị đã đối diện với mấy đôi mắt non nớt.

Là trẻ con trong thôn.

Lận Đình thở phào nhẹ nhõm, cô lấy một nắm kẹo ra định hối lộ đám trẻ. Thế nhưng đám trẻ đối diện lại như được ấn nút khởi động, chúng lập tức quay đầu chạy vào trong thôn, miệng còn không ngừng hét to:

“Con dâu bỏ trốn nhà họ Hoắc bị bắt về rồi!”

“Cô con dâu lén bỏ trốn của nhà họ Hoắc đã về rồi.”

“Con dâu nhà họ Hoắc dẫn theo hai người đàn ông vào rừng cây nhỏ...”

“Nhà họ Hoắc...”

Hóa ra tin đồn đã lan truyền đến mức này rồi cơ à?

Cô thật sự xui xẻo tột bậc mà.

Lận Đình đen mặt, cô kéo hai ông anh trai đang cười lớn, nhanh chân đi về phía nhà chồng.

...

“Bà ơi, tuyết lại rơi rồi, đẹp quá đi thôi!”

Hồ Tú kê một chiếc ghế thấp phía dưới cửa sổ, Miêu Miêu rất thích đạp lên trên ghế, nhón mũi chân rồi quan sát thế giới bên ngoài qua khung cửa sổ trong suốt. Đúng lúc này, trời vừa hay đổ tuyết.

Trẻ con vẫn chưa biết cách dùng những từ ngữ mỹ miều để miêu tả cảnh đẹp trước mặt, sau khi cảm thán xong, cô bé vô thức giơ cái bàn tay nhỏ bé của mình lên lau đi lớp sương mù cản trở tầm nhìn trên kính cửa sổ.

Mà Quả Quả là con trai, không có gen lãng mạn như các cô gái.

Sau khi nghe thấy những lời chị gái nói, cậu bé lập tức ném món đồ chơi trongt ay đi, rồi trèo lên ghế.

Chờ nhìn rõ cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, cậu bé lập tức cau mày, trong giọng nói xen lẫn chút buồn bực: “Bà, sao ngày nào tuyết cũng ghé nhà chúng ta thế?”

Cậu bé muốn ra ngoài chơi, thế nhưng nếu trời đổ tuyết, bà nội sẽ không đồng ý.

Hồ Tú đang múc cháo ra bát.

Từ sau khi có hai đứa cháu, bà ấy thường tỉ mỉ hơn trong việc ăn uống.

Hôm nay cũng không ngoại lệ, ngoài trừ cháo gạo trắng ra còn có bánh trứng hành, ăn kèm với đậu phủ tương hầm còn thừa của lúc trưa.

Nghe thấy những lời nói ngây ngô của cặp song sinh long phượng, trong lòng Hồ Tú vô cùng buồn cười, thế nhưng bà không tiếp tục trò chuyện về đề tài này, vì bà rất sợ những câu hỏi “vì sao” bất tận của bọn nhỏ.

Bà chuyển đề tài một cách khéo léo: “Mèo con tham ăn đừng nhìn nữa, đến giờ ăn cơm rồi.”

Thường ngày hễ nghe thấy bà gọi ăn cơm, hai đứa bé háu ăn kia sẽ lập tức hoan hô một tiếng, rồi chạy đến ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn.

Thế nhưng hôm nay thì ngoại lệ, mãi đến khi Hồ Tú dọn cơm nước lên bàn, đám trẻ vẫn đứng ở bậc cửa sổ.

Bà vừa định hỏi trêu xem hai đứa bé nhìn thấy gì mà không thấy đói bụng, thế nhưng bên tai lại mơ hồ truyền đến tiếng ầm ĩ.

Trong thôn xảy ra chuyện gì à?

Trong lúc bà đang khó hiểu, lại nghe Miêu Miêu nói: “Bà nội, có người đến nhà chúng ta kìa.”

Hồ Tú hoàn hồn, bà ấy lấy cặp lồng che kín đồ ăn, nhanh chóng bước đến bên cửa sổ.

Sau đó, bà ấy nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong bầu trời tuyết trắng xóa.

Là Đình Đình!

Cho dù cô che chắn kín mít, thế nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là Hồ Tú đã nhận ra người đi ở giữa chính là con dâu của bà.

Trên gương mặt gầy gò của bà lập tức cười tươi như hoa, vội vàng để lại một câu: “Bé ngốc, là mẹ con về đó.” Sau đó, bà nhanh chóng đi về phía cửa, mở chốt cửa ra rồi lao ra ngoài.

Trong màn tuyết trắng, Lận Đình đang cúi đầu bước nhanh về nhà thì nhìn thấy mẹ chồng đi ra đón mình.

Cô xua tay ra hiệu cho đối phương vào nhà, đồng thời bước chân cũng nhanh nhẹn hơn một chút.

Hồ Tú không hiểu cô xua tay là có ý gì, thế nhưng trong lòng bà vô cùng vui mừng, lại tiến lên thêm mấy bước.

Hai bên đứng đối diện nhau, bà vừa định cất tiếng, đã bị con dâu nắm lấy tay.

Hai mẹ chồng con dâu họ đã bao giờ thân thiết như thế này đâu, chóp mũi Hồ Tú đau xót, cho rằng con mình ở bên ngoài chịu tủi thân.

Thế nhưng bà còn chưa kịp hỏi han gì, bên tai đã vang lên giọng nói của con dâu: “Mẹ, cơ thể mẹ không khỏe, sao ra ngoài không mặc áo khoác dày vào?”

Đây là do con trai bà nợ con gái nhà người ta.

Lúc trước sở dĩ bà sốt ruột như vậy, một là sợ con dâu xảy ra chuyện gì, hai là không hi vọng con trai mới hi sinh bị người ta châm chọc, chế nhạo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc