Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lận Đình và hai anh trai chỉ đành cảm kích nhìn họ lái xe rời đi.
Chờ chiếc xe hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, Lận Vĩ mới cúi đầu nhìn em gái: “Em đã báo với mẹ chồng về chuyện hôm nay em sẽ về chưa?”
Lận Đình lắc đầu, cô chỉ muốn lặng lẽ quay về, không muốn trở thành con khỉ bị người khác vây xem.
Lận Vĩ: “Thế..., em có muốn về nhà chúng ta trước không?”
Thật ra, anh ấy rất muốn đưa em gái về nhà mình, dù sao mọi người cũng đều hiểu rõ đầu đuôi của cuộc hôn nhân này.
Chẳng qua tình huống của em rể khá đặc thù, nhà họ thậm chí còn chẳng sinh ra nổi chút oán hận nào.
Lận Minh cau mày, lườm em trai tỏ vẻ không đồng ý.
Thế nhưng em gái mình thì mình đau lòng, vì lẽ đó, anh ấy mấp máy môi vài lần, cũng không thể thốt nên lời răn dạy.
Lận Đình chần chừ hai giây, cuối cùng vẫn chỉ vào túi quần áo trong tay hai anh: “Để em về nhà chồng trước đã, mẹ chồng em vẫn đang chờ.”
Nghe vậy, Lận Vĩ gật đầu, vừa đi vào đại đội Hướng Dương, vừa nói: “Vậy ngày mai anh đến đón em nhé?”
Lận Đình giơ tay lau đi những giọt sương dính trên lông mày mình, mượn việc này để che giấu sự luống cuống dưới đáy mắt: “Ngày mai ư?” Sao nhanh thế?
Lận Vĩ: “Dù sao cũng phải về nhà. Mấy ngày em rời đi, mẹ khóc đến sưng cả mắt rồi đấy.”
Lận Minh vũng vỗ đầu em gái: “Đừng sợ, cha mẹ hiểu em nhất mà.”
Không phải cô sợ bị mắng đâu? Trong lòng Lận Đình vô cùng bất đắc dĩ, thế nhưng ngoài mặt lại không dám thể hiện ra, cô chỉ rầu rĩ đáp: “Dạ được.”
Lận Vĩ: “Không vui à?”
Lòng Lận Đình khẽ giật thót: “Không có!”
“Ồ..., sao anh cảm thấy lần này quay về em ít nói hẳn đi nhỉ? Giống như hiểu chuyện hơn rồi.” Dứt lời, anh ấy lại nghiêng đầu nhìn chằm chằm em gái mình.
Nước thuốc trên mặt Lận Đình đã bị anh ấy dùng khăn tay ướt đẫm nước tuyết lau sạch.
Không còn nước thuốc màu đen và mái tóc rối bù che chắn, chỉ cần vẻ mặt cô lộ ra chút biểu cảm bất thường thì đều có thể nhìn ra.
Vĩ thế, Lận Đình cố gắng kéo căng da mặt, thản nhiên đáp: “Không phải lúc nào em cũng thế này à?”
Lận Vĩ khẽ cười một tiếng, trong giọng điệu mang theo sự thoải mái và thân thiết: “Ôi chao, con nhóc chết tiệt này hiểu chuyện thật rồi, đi xa nhà một chuyến hình như còn xinh đẹp hơn ấy chứ, ai không biết còn tưởng là con gái thành phố đấy... Ôi... Nói đến đây mới thấy thời gian trôi nhanh quá, em có nhớ hồi em sáu tuổi, chúng ta từng cùng nhau đi trộm dâu không?”
Lận Đình trợn mắt lườm anh ấy: “Mẹ chúng ta nói rồi, đồ ở trong đất nhà mình thì không được coi là ăn trộm. Hơn nữa, anh bị đánh cũng đâu phải do em, ai bảo anh đã bị bắt tận tay rồi mà còn dám nhét dâu vào quần áo của em trai.”
Nghe vậy, sự nghi ngờ ở nơi sâu nhất trong đáy mắt Lận V đã bị ý cười thay thế, trong lòng anh ấy cũng thầm trách bản thân đã suy nghĩ lung tung.
Chẳng qua... Ban nãy sau khi lau hết nước thuốc trên gương mặt em gái, anh ấy thật sự có chút không dám nhận thân.
Rõ ràng mặc quần áo giống nhau như đúc, diện mạo giống nhau như đúc, ngay cả nốt ruồi son nơi khóe mắt cũng giống như được đúc từ một khuôn, chẳng có chút khác biệt nào.
Thế nhưng anh ấy cứ cảm giác em gái mình không giống như lúc trước.
Sự thanh cao và u ám trước đó biến mất, thay vào đó là sự yên tĩnh và ung dung.
Kết quả vừa thăm dò được khiến Lận Vĩ vô cùng thỏa mãn, ngoài miệng anh ấy không nhịn được mà đùa giỡn: “Ai bảo em trai ngu ngốc cơ chứ.”
Lận Minh hoàn toàn không biết chuyện em trai và em gái vừa so chiêu dưới mí mắt mình, anh ấy cười mắng: “Em đó, ngày nào cũng quậy phá, từ nhỏ đã thích bắt nạt người khác, khó trách em trai vừa nhìn thấy em đã tức giận.”
Lận Vĩ ném nồi cho em trai: “Đó là do tính tình nó không tốt đấy chứ.”
Lận Vĩ: “Để em suy nghĩ kỹ đã...”
Nghe hai anh em cãi cọ anh một câu, em một câu, tâm trạng căng thẳng của Lận Đình cũng dần thả lỏng hơn.
... Chắc cô đã vượt qua bài kiểm tra rồi nhỉ?
Sao anh hai lại nhạy cảm thế không biết!
Anh ấy không phải Hầu Tử tái thế chứ?
“Đình Đình... Đình Đình...”
Lận Đình hoàn hồn lại, lúc này cô mới phát hiện ra không biết vì sao hai anh trai đều đã dừng chân, cô hoang mang hỏi: “Sao thế ạ?”
Lận Vĩ cũng không hỏi cô đang suy nghĩ chuyện gì, anh ấy lặng lẽ chỉ dẫn cô: “Ý định lặng lẽ quay về này của em không ổn cho lắm, chi bằng cứ công khai mà về thì hơn.”
“Là sao ạ?” Đã cố tình đi đường nhỏ rồi mà còn gặp được dân làng á? Thế nhưng bây giờ là giờ cơm tối cơ mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)