Bây giờ con dâu bình an quay về, còn biết quan tâm bà, cây gai vốn đâm trong lòng Hồ Tú cuối cùng cũng tan biến mất.
Bà quay đầu, đang định trò chuyện với hai cậu con trai nhà thông gia thì cánh tay chợt bị ai đó kéo kéo.
Đầu óc Hồ Tú hoang mang: “Sao thế con?”
Lận Đình: “Người trong thôn đều biết tin con đã về.”
Hồ Tú lại càng khó hiểu hơn, tùy ý để con dâu kéo vào nhà: “Biết thì sao?”
Lận Đình mím môi: “Chút nữa chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến đây hóng chuyện, con sợ phiền phức.”
Cô không muốn kể cho mẹ chồng nghe những lời đồn đãi linh tinh kia, trách cho bà ấy tức giận.
Cô đã mang di vật của Hoắc Tiếu về rồi, tin đồn sớm muộn gì cũng tự sụp đổ thôi.
Hồ Tú dở khóc dở cười, cho rằng người đi học da mặt mỏng, bận bịu động viên: “Trong thôn vẫn luôn thế mà. Nếu con không thích thì gọi thím hai con đến ứng phó.”
Lận Đình nhớ lại, thím hai Trần Quế Lan có thân hình gầy gò kia có một cái miệng vô cùng sắc bén: “Thế để con đến mời nhé?”
Trong lúc trò chuyện, mấy người đã vào nhà.
Trong nhà có thắp đèn dầu.
Vốn là màu sắc u ám, thế nhưng căn nhà lại được mẹ chồng thu dọn sạch sẽ, dưới ánh lửa nhàn nhạt, căn nhà hiện lên mấy phần ấm áp.
Hồ Tú không để ý đến lời từ chối, nhanh nhẹn pha trà cho hai người anh trai của con dâu, nghe cô hỏi vậy thì xua tay: “Không cần đâu, con xem, thím hai con đến rồi kìa.”
Trên thực tế thì Hồ Tú hiểu rất rõ chị em dâu của mình.
Bà vừa dứt lời, cánh cửa vừa đóng lại đã bị người ta đẩy ra.
Vừa nghe người ta nói cháu dâu đã về, còn chui vào rừng cây nhỏ với hai người đàn ông, Trần Quế Lan lập tức mắng người nọ một trận, rồi hổn hển chạy đến đây.
Tuy ngoài miệng mắng người khác, thế nhưng trong lòng bà ta lại nghĩ: quả nhiên, con nhóc kia thật sự có vấn đề, mắt bà ta sáng như gương, chỉ cần liếc một cái đã có thể nhìn thấu nguyên hình của đối phương.
Thế nhưng, khi tầm mắt bà ta nhìn thấy hai người đàn ông ở trên ghế, cơn tức trong lòng bà ta lập tức xẹp xuống giống một quả bóng bị kim châm.
Hồ Tú bưng trà đã pha ra, sau đó cười nhìn về phía em dâu: “Quế Lan đến rồi đấy à? Chưa ăn cơm đúng không? Vừa hay nhà chị có gói sủi cảo, ở lại ăn đi.”
Mấy hôm trước bà mua được một chút thịt lợn, bèn gói sủi cảo nhân bắp cải và thịt lợn, gói một mạch hơn trăm cái. Ngoại trừ nấu vài cái cho cặp song sinh long phượng, số còn lại Hồ Tú không nỡ ăn, mà mang đi đông lạnh để bảo quản, để phần con dâu.
Vừa nghe có sủi cảo, Trần Quế Lan vô thức nuốt nuốt nước miếng.
Nhà bà ta nhiều con nhiều cháu, thằng nhóc choai choai ăn nghèo cha mẹ, nhất là khi trong nhà bà ta có đến tận bốn thằng nhóc.
Vì lẽ đó, cũng chỉ có ngày lễ ngày tết, Trần Quế Lan mới có thể ăn ngon.
Nếu là ngày thường, bà ta nhất định sẽ ở lại chiếm món hời này.
Thế nhưng hiện tại đám người trong thôn vẫn đang nói linh tinh kia kìa.
Chồng bà ta và em ba chồng vẫn đang ở nhà chờ tin, bà ta làm gì có thời gian chờ ăn sủi cảo nữa.
Nghĩ đến đây, Trần Quế Lan lại lườm cô cháu dâu im lặng từ nãy giờ một cái.
Lúc này bà ta mới phát hiện ra, hơn hai mươi ngày không gặp, con nhóc Lận này thay đổi rất nhiều.
Nói thế nào nhỉ? Giống như cơn đau răng đã biến mất... thay vào đó là sức sống tràn đầy.
Vì vậy, sau khi từ chối lời mời ăn cơm, Trần Quế Lan, người trừ chị dâu mình ra thì xưa nay không ngán ai, hiếm khi cong môi nở nụ cười với cháu dâu :”Tiểu Lận ngồi xe chắc mệt lắm nhỉ?”
Lận Đình kinh ngạc trước thái độ của đối phương, cô cười đáp: “Có hơi mệt ạ. Phần lớn thời gian cháu đều ngồi trên xe.”
Ơ! Thân thiện hơn thật này? Ngày xưa cao ngạo lắm kia mà?
Trần Quế Lan vô cùng tò mò, định ngồi xuống hỏi han một chút.
Mặc dù xét về bối phận thì Trần Quế Lan lớn hơn Lận Đinh một bậc, thế nhưng bà ta vẫn còn khá trẻ, cũng mới ba mươi tám tuổi, dáng dấp thanh tú, khi cười lên lộ ra mấy phần thân thiết.
Mặc dù Lận Đình không biết vì sao đối phương lại không giống như trong ký ức của mình, thế nhưng chẳng ai muốn bị chọc ngoáy mỗi ngày cả. Vì thế, cô cũng cười nói: “Đêm nay sợ rằng không được yên ổn, chút nữa chắc chắn sẽ có người tìm đến thôi.”
“Mặt trời lặn rồi, trời còn đổ tuyết, ai không có mắt mà tìm đến thế? Cháu yên tâm, kiểu gì cũng phải ngày mai bọn họ mới đến.” Hừm, tối nay bà ta phải đi dạy dỗ đám đui mùi kia trước mới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
