Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 60: Có nhân duyên Chương 9: Cản Trở Nhân Duyên

Cài Đặt

Chương 9: Cản Trở Nhân Duyên

Ngày hôm sau, khi Mạt Mạt tỉnh dậy đã là bảy giờ. Tối qua cô ngủ sớm, không biết anh trai và Hướng Triều Dương đã đi lúc nào. Cô đoán chắc phòng khách đã bừa bộn lắm rồi.

Mạt Mạt mặc quần áo chỉnh tề, mở cửa ra xem, phòng khách sạch sẽ gọn gàng. Tối qua là anh trai cô dọn dẹp ư?

Mạt Mạt cầm mảnh giấy trên bàn lên. Nét chữ cương nghị, hùng hồn này không phải chữ của anh trai cô: “Bữa sáng tôi lấy ở căn tin, để trong nồi.”

Chỗ ký tên là Hướng Triều Dương.

Mạt Mạt không ngờ người mang cơm sáng đến lại là Hướng Triều Dương. Quả thực, anh trai cô không hề coi Hướng Triều Dương là người ngoài chút nào!

Mạt Mạt đặt tờ giấy xuống, bưng bữa sáng ra. Đó là cháo bột ngô và một chiếc bánh màn thầu bột lẫn. Cô kẹp thêm chút cải thảo cay ăn kèm. Cô ăn sạch sẽ hết cả bữa, cuối cùng còn thấy hơi no nữa.

Mạt Mạt rửa bát xong, cô muốn đi quanh khu vực lân cận xem sao. Trên đường đến đây, cô đã chú ý thấy gần đây có làng xóm, lại không cách đội xây dựng bao xa. Cô muốn đến đó tìm hiểu xem có thể đổi chác được thứ gì không.

Tám giờ đúng, Mạt Mạt vừa bước ra khỏi cửa, cô thấy chị Vương đang đứng chờ. Không biết chị ấy đã đứng canh bao lâu rồi mà mặt đã đỏ ửng vì lạnh.

Chị Vương thấy Mạt Mạt thì vô cùng nhiệt tình: “Em gái Liên à, định đi ra ngoài đấy à?”

Trong lòng Mạt Mạt đánh trống, ngoài mặt vẫn cười nhẹ: “Dạ vâng, lần đầu em đến đây nên muốn đi dạo xung quanh một chút.”

Mắt Chị Vương sáng lên: “Thế thì vừa vặn quá! Chị không có việc gì, để chị đi cùng em một đoạn.”

Mạt Mạt hiểu rõ ngay. Vừa vặn cái nỗi gì, rõ ràng là chị ấy đang đợi cô mà!

Mạt Mạt vẫn còn đang nghĩ đến việc đi ra làng xóm: “Dạ, không cần đâu ạ.”

Nhưng Chị Vương đã đi đến bên cạnh Mạt Mạt, thúc giục: “Chỗ này chị quen thuộc rồi, chúng ta đi lối này này.”

Mạt Mạt nhìn thấy, Chị Vương mà chưa đạt được mục đích thì sẽ không chịu buông cô ra đâu. Xem ra ý định đi ra làng xóm đã tan thành mây khói rồi.

Chị Vương giới thiệu vô cùng chi tiết: “Hướng Đông là phòng y tế, đi về phía Tây là nhà ăn, đi xa hơn nữa thì người ngoài không được vào đâu, đó là nơi các kỹ sư làm việc.”

Mạt Mạt rất thích không khí của đội xây dựng: nghiêm cẩn, kỷ luật, và sự cống hiến. Bố cô vẫn luôn nhắc đi nhắc lại: “Mạt Mạt nhà ta thông minh, nhất định sẽ thi đậu đại học, sau này làm thầy thuốc.”

Đáng tiếc, ước nguyện của bố cô chắc chắn không thể thành hiện thực. Năm sau không có kỳ thi đại học, vả lại cô cũng không thích làm thầy thuốc, cô biết rõ năng lực của bản thân mình mà.

Chị Vương khẽ đẩy Mạt Mạt: “Nghĩ gì thế, chị gọi em nửa ngày mà không thấy trả lời. Nhìn em kìa, cứ nhìn chằm chằm anh chàng đối diện, mặt đỏ cả lên rồi.”

Mạt Mạt “a” một tiếng, cười ngượng nghịu với anh chàng kia: “Em thất thần rồi, chị ơi, mình đi chỗ khác đi ạ!”

Chị Vương thấy mặt anh chàng kia càng đỏ hơn, thầm cười: “Được, chúng ta đi lối này.”

Mạt Mạt đi được vài bước thì Chị Vương rốt cuộc không nhịn được nữa: “Mạt Mạt này, thật ra chị tìm em để hỏi một chuyện.”

Mặc dù Chị Vương dẫn cô đi tham quan là có mục đích, nhưng suốt dọc đường chị ấy đều tận tâm tận lực, tính tình cũng phóng khoáng, nên Mạt Mạt không hề ác cảm gì với chị ấy.

“Chị cứ hỏi đi ạ, nếu em biết em nhất định sẽ nói cho chị ạ.”

Chị Vương khoảng ngoài ba mươi, chị ấy sống ở quê nhà, mới đến đây chưa lâu, nên có chút căng thẳng khi đối diện với Mạt Mạt - một cô gái thành phố. Hai tay chị ấy vô thức xoa vào nhau, cười gượng một tiếng: “Thật ra không có gì, chị có một em gái, năm nay mười tám tuổi, đã đến tuổi làm mối rồi. Chồng chị là người của đội xây dựng, nó rất ngưỡng mộ thợ xây nên gia đình muốn nó tìm một người trong đội xây dựng. Vừa hay làm bạn với chị luôn.”

Mạt Mạt nghe vậy, cô nghĩ Chị Vương này là đã để ý đến anh trai cô sao? Nghĩ đến đây, cô mới chợt nhận ra mình đã bỏ qua một điều: tuổi của anh trai cô đã đến lúc cần lấy vợ rồi.

Mạt Mạt vừa nãy còn không mấy bận tâm đến Chị Vương, giờ thì cô để ý rồi. Nhà gái mười tám, kém anh cô bốn tuổi, vừa vặn. Hơn nữa, nhìn nhân phẩm của Chị Vương, em gái chị ấy chắc hẳn cũng không tệ.

Chị Vương dành cho Mạt Mạt thời gian để tiêu hóa thông tin. Thấy Mạt Mạt không có vẻ gì phản đối, chị ấy thở phào và tiếp tục: “Là như thế này. Liên đội trưởng và Hướng đội trưởng có quan hệ thâm giao, lại cùng quê, chị nghĩ em chắc hẳn cũng hiểu rõ tình hình gia đình của Hướng đội trưởng. Cậu ấy đã đính hôn chưa?”

Mạt Mạt: “……”

Hóa ra cô đã nghĩ sai rồi, người chị ấy để ý lại là Hướng Triều Dương. May mà cô không mở lời lúc nãy, nếu không anh trai cô mất hết mặt mũi rồi.

Mạt Mạt nghẹn lời muốn chết: “Chị Vương sao không trực tiếp hỏi Hướng Triều Dương, như vậy chẳng phải sẽ biết chi tiết hơn sao.”

Chị Vương với vẻ mặt giáo huấn kiểu “em còn nhỏ chưa hiểu” nói: “Con gái phải ý tứ chứ. Chủ động sán tới hỏi như vậy không tốt đâu. Lỡ người ta đính hôn rồi, chẳng phải sẽ thành trò cười sao. Phải nghe ngóng trước cho rõ ràng đã.”

Mạt Mạt cười gượng một tiếng: “Chuyện nhà Hướng Triều Dương em cũng không biết rõ. Hôm qua cũng là lần đầu tiên em gặp anh ấy thôi. Chị ơi, chuyện này em không giúp gì được cho chị rồi.”

Chị Vương tâm tính không tệ. Không có được tin tức cũng không giận dỗi, chị ấy cười phóng khoáng: “Thế thì, để chị nghĩ cách khác vậy.”

Trên đường quay về, Chị Vương đã thoải mái hơn nhiều, chị ấy bắt chuyện nhiều hơn: “Chị nghe ông nhà chị nói, anh trai em nhắc đến em không ít đâu. Ông nhà chị cứ bảo anh trai em chém gió thôi, nói Liên đội trưởng mặt chữ Điền như thế, thì em gái cũng không dễ coi đâu. Hôm qua chị cố ý quan sát em kỹ, anh trai em không hề chém gió, Mạt Mạt thật sự rất xinh.”

Mạt Mạt đầy vạch đen trên đầu: “Anh trai em nhắc đến em với nhiều người lắm sao?”

Chị Vương gật đầu: “Ai tiếp xúc với Liên đội trưởng đều không lạ gì chuyện đó.”

Mạt Mạt lúc này mới nhận ra, anh trai cô quả nhiên là kẻ cuồng khoe em gái! Cô mới nói, sao nãy giờ đi ngang qua ai cũng nhìn chằm chằm cô, với vẻ mặt không thể tin được. Hóa ra là vì lý do này.

Về đến chỗ ở đã gần trưa. Mạt Mạt đoán trưa nay anh trai sẽ qua ăn cơm. Cô hầm cơm gạo trắng, thái cải thảo trộn món rau nguội, và thái một nửa số thịt Hướng Triều Dương mang tới để làm thịt kho tàu.

Mạt Mạt đang thái cải thảo thì nghe thấy tiếng mở cửa. Cô tưởng anh trai về nên không quay người lại: “Anh cả, giúp em bưng cơm ra phòng khách với.”

Chân Hướng Triều Dương vừa bước vào phòng khách khựng lại một chút, rồi anh quay người vào bếp bưng cơm.

“Anh cả, giúp em nén lò than xuống một chút.”

Mạt Mạt thắc mắc sao hôm nay anh trai lại im lặng thế, nhưng cũng không nghĩ nhiều. Cô nói đùa: “Anh cả, sao sáng nay anh lại để Hướng Triều Dương mang cơm sáng đến chứ. Em gái anh xinh đẹp thế này, anh cũng thật yên tâm nha! Anh không sợ em gái bị người ta cắp đi mất sao?”

Hướng Triều Dương ngây người ra, sau đó nhướng mày một cái. Cô nhóc này cũng tự luyến thật đấy.

Mạt Mạt tiếp tục nói: “À mà, anh cả, rốt cuộc anh nhắc đến em với bao nhiêu người thế? Hôm nay em đi đến đâu cũng bị người ta nhìn chằm chằm.”

“Khụ khụ, khụ khụ!”

Mạt Mạt sặc đến chảy cả nước mắt. Vừa hồi tưởng lại những gì mình vừa nói, Mạt Mạt hận không thể có một cái khe đất để chui vào cho xong.

Liên Thanh Bách vội vàng vỗ lưng cho Mạt Mạt: “Em gái này, nói chuyện cũng có thể sặc được sao, em lớn đến nhường nào rồi chứ.”

Liên Thanh Bách quay sang hỏi Hướng Triều Dương: “Vừa nãy hai người rốt cuộc đang nói gì thế? Sao Mạt Mạt vừa thấy tôi là lại sặc vậy.”

Hướng Triều Dương vừa định mở miệng, Mạt Mạt lập tức: “Khụ khụ khụ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc