Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 60: Có nhân duyên Chương 8: Hướng Triều Dương Cũng Là Người Dương Thành

Cài Đặt

Chương 8: Hướng Triều Dương Cũng Là Người Dương Thành

Liên Thanh Bách nói: “Đương nhiên chỉ có mình em thôi.”

Trong lòng Liên Thanh Bách hừ hừ một tiếng. Làm sao anh ấy có thể để Hướng Triều Dương cũng ở đây được? Chuyện trai đơn gái chiếc bị người ta đặt điều đã đành, quan trọng là em gái anh ấy còn nhỏ như vậy, đừng ai hòng tơ tưởng!

Liên Mạt Mạt có được câu trả lời vừa ý thì hài lòng. Cô xách gói đồ lên bàn, hớn hở như dâng hiến vật quý: “Anh cả, lại đây xem em mang gì ngon cho anh này!”

Mạt Mạt thấy anh trai nhìn qua, cô mở gói đồ. Đầu tiên, cô lấy ra hai chiếc giò heo kho bọc trong giấy da bò, đưa cho anh trai: “Anh cả ngửi xem có thơm không, tổng cộng có bốn cái, em mang cho anh hai cái đấy!”

Liên Thanh Bách cầm lên ngửi, mắt sáng rực: “Giò heo kho này em kiếm đâu ra vậy? Mùi vị thật sự rất ngon!”

Mạt Mạt đắc ý ngước mặt nhỏ lên: “Đương nhiên là em tự làm rồi! Em giỏi giang không!”

Liên Thanh Bách vô cùng hài lòng: “Quả nhiên là trò giỏi hơn thầy, không tồi chút nào, có được tay nghề nấu nướng của anh năm xưa rồi đấy.”

Mạt Mạt bĩu môi. Anh trai chỉ biết nấu cháo mà thôi, vậy mà cũng mặt dày nói về tay nghề nấu nướng!

Đồ Mạt Mạt mang theo đều được chọn lọc kỹ lưỡng: hai chiếc giò heo, sáu khúc lạp xưởng tỏi nặng hai cân rưỡi, hai lọ thủy tinh lớn cải thảo cay đã xào sẵn, và hai cân mì sợi trắng. Còn có khoảng hai cân bánh bao đông lạnh nhân thịt cải thảo, cái này là để anh trai ăn vào chiều ba mươi Tết. Cuối cùng là bốn quả táo. Toàn bộ đồ ăn chỉ có chừng đó, nhiều hơn nữa Mạt Mạt cũng không dám lấy ra.

Số đồ ăn này quả thực khiến Liên Thanh Bách bất ngờ không ít: “Em gái này, chẳng lẽ em mang hết cả đồ dự trữ trong nhà đi rồi đấy à!”

Mạt Mạt nói dối đã quen, càng ngày càng tự nhiên, mặt không đỏ, hơi thở không gấp gáp: “Không có mang hết. Năm nay mùa màng tốt, lại đúng dịp Tết nên tháng này mỗi người được thêm một cân lương thực tinh, chưa kể các loại thực phẩm phụ cũng nhiều lên không ít.”

Sau đó Mạt Mạt kể lại chuyện cô chọn được con cá chép nặng hơn ba cân. Liên Thanh Bách cũng đã mấy năm chưa về nhà nên không nghĩ nhiều mà tin ngay.

Mạt Mạt cười thần bí, lại từ dưới đáy gói đồ lật ra mười hộp thuốc lá Hải Tân - hai hào một hộp, loại thuốc mà thời bấy giờ chỉ có công nhân kỹ thuật từ cấp bốn trở lên mới hút. Còn có một chai rượu trắng Cảnh Chi, một tệ một chai.

“Phiếu thuốc là em cuỗm được của bố. Rượu thì đúng dịp Tết nên không cần phiếu. Anh thấy em tốt với anh không!”

Liên Thanh Bách vui vẻ ôm hết vào lòng: “Anh quả nhiên không uổng công thương em!”

“Em là người có lương tâm, không như ai đó, mấy năm không về nhà.”

Liên Thanh Bách vội vàng xin tha: “Anh sai rồi, được chưa! Không phải đồng nghiệp ai cũng có chuyện gấp gáp sao. Anh phải có tinh thần cống hiến, nên anh cho mượn ngày nghỉ rồi. Anh cam đoan, sang năm nhất định sẽ về nhà.”

Nhìn đồng hồ đã sắp năm giờ chiều. Mạt Mạt chưa ăn cơm cả ngày, giữa đường chỉ ăn vài viên kẹo, nên sớm đã đói chết đi được.

Bánh than trong lò bếp được nén từ trước, chỉ cần khều một cái là lửa bốc lên. Mạt Mạt nhào bột mì, bữa tối món chính là mì sợi. Còn về món ăn kèm thì hai anh em lại nảy sinh mâu thuẫn.

Theo ý Mạt Mạt, đã có cải thảo cay, chỉ cần thái thêm một cây lạp xưởng là xong. Nhưng anh trai không đồng ý. Tối nay Hướng Triều Dương cũng đến, anh ấy nhất quyết phải mang ra một chiếc giò heo, chưa kể còn lấy thêm một khúc lạp xưởng nữa.

Ba món thì trông hơi kém đẹp mắt, Mạt Mạt sợ lấy ra nhiều quá sẽ bị phát hiện ra vấn đề. Cuối cùng cô thái nửa cây cải thảo để nấu với khoai tây. Số lá cải thảo thừa ra thì cô dự tính dùng để làm món mì nước. Miễn cưỡng coi như là bốn món mặn, một món canh đủ cả.

Năm rưỡi chiều, thức ăn được dọn lên bàn. Tiếng gõ cửa vang lên, Liên Thanh Bách ra khỏi bếp đi mở cửa. Mạt Mạt nghe thấy tiếng anh cả nói: “Tôi bảo sao cậu đến trễ thế, hóa ra là đi đổi đồ à. Không tồi, toàn là đồ tốt cả.”

Hướng Triều Dương đưa một miếng thịt và một túi gạo nhỏ cho Liên Thanh Bách: “Không đổi được nhiều, để em gái cậu ăn trước đi.”

Mạt Mạt lặng thinh. Với độ tuổi của cô hiện tại, quả thực đi đâu cũng là em gái.

Liên Thanh Bách: “Đại Hổ, Thiết Trụ không qua đây à?”

Hướng Triều Dương: “Họ đều biết số lương thực tinh cậu khó khăn lắm mới đổi được là để cho em gái ăn, nên họ ngại không dám qua ăn chực.”

Hướng Triều Dương liếc nhìn món ăn trên bàn, nhướng mày một cái. Liên Thanh Bách đắc ý ra mặt: “Món ăn có thịnh soạn không? Cậu đúng là được hưởng phúc của Mạt Mạt rồi đấy.”

Liên Thanh Bách cái gì cũng tốt, nhưng điều khiến Hướng Triều Dương chịu không nổi nhất chính là cứ mở miệng ngậm miệng là “em gái tôi”. Nghe nhiều đến nỗi, có một thời gian cứ thấy Liên Thanh Bách mở lời là anh lập tức né tránh.

Liên Thanh Bách liếc vào bếp, hạ thấp giọng: “Này anh em, cậu cũng đừng cứ lạnh lùng mãi thế, không khéo lại dọa sợ em gái tôi đấy. Trên tàu cô bé còn không dám đi vệ sinh cơ.”

Hướng Triều Dương nhíu chặt mày: “Mặt tôi vẫn luôn như thế, cậu đâu phải không biết. Cô bé muốn đi vệ sinh sao không nói với tôi?”

Liên Thanh Bách với vẻ mặt giáo huấn kiểu “cậu không hiểu con gái” nói: “Con gái da mặt mỏng lắm, chẳng lẽ cậu bảo Mạt Mạt nói toạc ra giữa chốn đông người à?”

Mạt Mạt bưng mì sợi đi ra, vừa vặn nghe thấy đoạn này, mặt cô đỏ bừng như đít khỉ, máu dồn thẳng lên đỉnh đầu, chỉ cảm thấy mình mất hết mặt mũi rồi.

Hướng Triều Dương kéo Liên Thanh Bách vẫn còn muốn giáo huấn tiếp, chỉ vào Mạt Mạt đang đứng cứng đờ ở một bên.

Liên Thanh Bách ngơ ngác, sau đó anh chàng cao một mét tám mấy này lập tức biến thành người anh trai tốt theo chuẩn Nhị Thập Tứ Hiếu, anh ấy cười hòa giải một cách vô cùng cẩn thận: “Mạt Mạt, cái đó… anh…”

“Ăn cơm đi.” Mạt Mạt rất sợ anh trai lại nói ra điều gì nữa nên vội vàng ngắt lời.

“Được, được, ăn cơm! Triều Dương, lại ăn cơm đi, nếm thử tài nấu nướng của Mạt Mạt đi.”

Hướng Triều Dương ngồi bên cạnh Liên Thanh Bách, vị trí đối diện với Mạt Mạt. Cô bé cúi đầu múc mì sợi, đã hơn nửa ngày rồi mà mặt vẫn còn rất đỏ. Cô bé cúi đầu ăn mì cứ như thể bịt tai trộm chuông vậy. Khóe mắt Triều Dương lóe lên ý cười, cô nhóc này thật là thú vị.

Liên Thanh Bách lên tiếng mời: “Triều Dương, nếm thử lạp xưởng Mạt Mạt mang đến đi.”

Hướng Triều Dương gắp một lát. Mùi vị tỏi thơm, không béo không ngậy, vừa vặn. “Mang từ Dương Thành đến à? Sao tôi không biết Dương Thành có lạp xưởng nhỉ?”

Liên Thanh Bách ngạc nhiên hỏi: “Lần này cậu về không thấy sao? Có phải cậu không chú ý không?”

Trong lòng Mạt Mạt thót một cái. Nghìn tính vạn tính lại quên mất Hướng Triều Dương. Cô cứ nghĩ anh ấy về Dương Thành là để làm việc, không ngờ nhà anh ấy cũng ở Dương Thành. Lần này thì gay go rồi.

Đũa Hướng Triều Dương khựng lại một chút, anh liếc Mạt Mạt: “Có lẽ là có, chỉ là tôi đến hơi muộn nên bị tranh mua hết rồi chăng.”

Cuối cùng Mạt Mạt cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô lén lút trừng anh trai một cái đầy hung dữ. Nếu không phải anh trai cô mời người ta ăn cơm, thì đã không có chuyện này rồi.

Ánh mắt Hướng Triều Dương lóe lên, khóe môi hơi cong lên. Xem ra cô nhóc này có chút bí mật đây!

Mạt Mạt sợ lại để lộ sơ hở, cô nhanh chóng ăn xong bữa cơm. Chỉ cần cô rời đi, anh trai sẽ không còn cứ hỏi mãi nữa.

Nhưng anh trai cô không chịu. Anh ấy uống một chút rượu nên lại càng dông dài hơn, kéo Mạt Mạt lại: “Lại đây Mạt Mạt, Triều Dương cũng là anh của em, gọi anh đi.”

Mạt Mạt cái khó ló cái khôn, cô véo mình một cái thật mạnh, nước mắt rưng rưng: “Em chỉ có một anh trai thôi.”

Liên Thanh Bách vừa nghe, trong lòng dâng lên nỗi xót xa. Cô nhóc này là do anh ấy nuôi lớn, câu nói đầu tiên gọi cũng là anh ấy. Không gọi thì không gọi vậy!

Khóe mắt Hướng Triều Dương co giật một chút.

Anh cũng đã từng nghe qua “lịch sử dưỡng thành” của cô nhóc này. Quả nhiên, đúng như Liên Thanh Bách nói, người cô bé thân thiết nhất chính là Thanh Bách.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc