Hai tỷ đệ chuyển đến ở Ngọc Thanh Viện mới hơn một năm.
Sau khi Mộ thị qua đời, Liễu Thượng Nghĩa tái giá.Vợ chồng mới cưới còn đang mặn nồng, Hứa thị lại nhanh chóng mang thai.
Theo lẽ thường, hai tỷ đệ vốn phải được đón về Khánh Trúc Viện nuôi dưỡng, nhưng cuối cùng vẫn không được chuyển sang đó.
Hai tháng đầu sau khi bước chân vào phủ, Hứa thị còn tỏ ra hết sức quan tâm đến hai đứa trẻ. Thế nhưng từ khi có thai, nàng bắt đầu lấy đủ mọi lý do như thân thể mệt mỏi, không đủ tinh thần… để dần dần lạnh nhạt với hai tỷ đệ.
Liễu Thượng Nghĩa chẳng những không thấy cách làm ấy có gì không ổn, mà bản thân hắn cũng chưa từng để tâm đến con cái. Chủ tử đã như vậy, đám hạ nhân bên dưới đương nhiên cũng nhìn theo mà học theo.
Mỗi khi Liễu lão phu nhân sai người sang thăm hỏi, bọn họ lại bày ra vẻ tận tâm săn sóc. Đợi người của Trầm Hương Viện vừa rời đi…Đâu lại vào đấy. Đám hạ nhân chẳng những hầu hạ không chu đáo, cuối cùng còn để xảy ra chuyện rơi xuống nước.
Sau khi Hứa thị sinh hạ con trai, hoàn cảnh của hai tỷ đệ, đặc biệt là Dục ca nhi, càng trở nên vô cùng khó xử.
Mộ thị là chính thất do Liễu Thượng Nghĩa cưới hỏi đàng hoàng. Hứa thị chỉ là kế thất. Lại thêm gia thế của Mộ thị vượt xa Hứa thị, vì thế thân phận của Dục ca nhi còn cao quý hơn cả những đứa con do Hứa thị sinh ra.
Đáng tiếc…Mộ thị mất sớm.
Liễu Thượng Nghĩa lại chẳng hề coi trọng đứa con này. Cha không thương, mẹ sớm qua đời.
Nói khó nghe một chút…Kế mẫu chỉ hận chúng không gặp chuyện.
Hai đứa trẻ còn nhỏ như vậy, sống giữa phủ Quốc Công rộng lớn, chẳng khác nào bèo nổi giữa dòng, lênh đênh vô định.
Nếu ngay cả Liễu lão phu nhân cũng không đưa tay che chở…Thì còn ai có thể bảo vệ hai tỷ đệ nữa?
…
Ngày mười bảy tháng Mười, hai tỷ đệ chính thức dời đến Trầm Hương Viện.
Sáng sớm tinh mơ, Vú Trương dẫn Liễu Thanh Vu và Liễu Tư Dục đến Khánh Trúc Viện thỉnh an.
Hứa thị vừa mới thức dậy. Nàng tựa nửa người trên giường, Lâm ca nhi vừa bú no đang nằm phía trong.
Khi Vú Trương và Thúy Bình bế hai tỷ đệ bước vào, nàng vẫn đang cúi đầu dỗ dành con trai.
“Ngồi đi.” Hứa thị thản nhiên lên tiếng.
Liễu Thanh Vu ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc đôn nhỏ. Liễu Tư Dục vẫn nằm trong lòng Thúy Bình, cơn ngái ngủ còn chưa tan, đôi mắt lim dim như sắp thiếp đi.
Hứa thị nhìn hai đứa trẻ, chậm rãi dặn dò: “Lão phu nhân thích yên tĩnh. Hai con sang đó ở phải biết nghe lời người, không được nghịch ngợm gây chuyện.” Ánh mắt nàng dừng trên người Liễu Thanh Vu. “Con là tỷ tỷ, phải chăm sóc Dục ca nhi nhiều hơn.”
Liễu Thanh Vu ngoan ngoãn đáp: “Nữ nhi đã hiểu, thưa mẫu thân.”
Hứa thị khẽ nhướng mày. So với tiểu tử đang gục đầu ngủ gà ngủ gật trong lòng Thúy Bình, đứa trẻ trước mắt mới là người khiến nàng chướng mắt nhất.
Liễu Thanh Vu chẳng hề giống Liễu Thượng Nghĩa. Mới năm tuổi, giữa đôi mày, ánh mắt của nàng đã thấp thoáng thần thái của Mộ thị năm xưa.
Chính vì thế…Hứa thị càng nhìn càng thấy khó chịu.
Ở một khía cạnh nào đó, Mộ Vãn Thu cũng từng là một trong những người cản đường nàng gả cho Liễu Thượng Nghĩa.
Dẫu rằng…Cho dù năm ấy không phải Mộ Vãn Thu, thì người kết mối lương duyên với Liễu Thượng Nghĩa cũng sẽ là một nữ tử khác.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt Hứa thị càng thêm lạnh nhạt. Nàng chỉ dặn dò Vú Trương và đám nha hoàn vài câu lấy lệ như làm theo phép tắc, rằng hai vị chủ tử còn nhỏ, hạ nhân càng phải tận tâm hầu hạ. Trầm Hương Viện vốn nhiều quy củ hơn các viện khác trong phủ, tuyệt đối không được sơ suất.
Nói đến cuối, Hứa thị khẽ nâng tay.
“Phương ma ma, mang đồ tới đây.”
Phương ma ma lập tức bưng lên hai chiếc hộp gấm.
Hứa thị mở nắp hộp, chậm rãi nói: “Trầm Hương Viện vốn chẳng thiếu thứ gì. Chuỗi minh châu cống phẩm Nam Quốc này đã được khai quang. Nếu Dục ca nhi thích thì cứ đeo bên mình, cũng coi như có thêm chút phúc lành che chở.”
Nói rồi, nàng lại nhìn về phía Liễu Thanh Vu. “Nữ hài tử thì không thể thiếu những món này. Giờ con còn chưa dùng đến, bộ diện sức này coi như ta tặng trước cho con.”
Nắp hộp mở ra. Một bên là chuỗi minh châu Nam Quốc tròn đầy óng ánh. Bên còn lại là bộ diện sức nạm bảo ngọc, từng chi tiết đều được chạm khắc tinh xảo.
Chỉ cần nhìn qua cũng biết đều là những món đồ vô cùng quý giá.
…
“Xem ra nàng ta cũng chịu bỏ vốn.”
Trong Trầm Hương Viện, sau khi nghe Nghiêm ma ma thuật lại mọi chuyện, Liễu lão phu nhân nhấp một ngụm trà xanh rồi đặt chén xuống.
Đông Tuyết thử nhiệt độ nước trong chén, sau đó đổi sang một chén trà mới rồi cung kính dâng lên.
Phùng ma ma đứng bên cạnh cười nói: “Dù sao thì nhị phu nhân cũng là mẫu thân trên danh nghĩa của đại tiểu thư và tam thiếu gia.”
Phùng ma ma đỡ bà đứng dậy, vừa đi vừa bẩm báo: “Bếp nhỏ đã được dặn dò cả rồi. Bắt đầu từ bữa trưa hôm nay, hai vị tiểu chủ sẽ dùng bữa cùng người.”
Liễu lão phu nhân chợt nhớ ra điều gì, liền dặn: “Hai đứa nhỏ thích ăn món gì thì bảo nhà bếp chuẩn bị nhiều thêm.” Nói xong, bà lại quay sang Phùng ma ma: “Cho người đến trang tử một chuyến, xem tình hình nhà Lưu Tôn thị thế nào.”
“Vâng.”
Phùng ma ma đã theo hầu Liễu lão phu nhân nhiều năm, vừa nghe là hiểu ngay dụng ý của bà, lập tức lui ra sắp xếp người đi làm.
Đến gần giữa trưa, hai tỷ đệ Liễu Thanh Vu và Liễu Tư Dục được đưa tới Trầm Hương Viện.
Sau khi thỉnh an, hai tỷ đệ ngồi đối diện Liễu lão phu nhân. Khác với thường ngày, Liễu Tư Dục không hề chạy nhảy hay làm nũng. Cậu nép sát bên Liễu Thanh Vu, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo tỷ tỷ, đôi môi mím lại, vẻ mặt rầu rĩ.
Liễu lão phu nhân đều thu hết vào mắt. Bà mỉm cười, đưa tay về phía cậu.
“Lại đây, đến chỗ tổ mẫu.”
Liễu Tư Dục không lập tức bước tới. Cậu quay đầu nhìn tỷ tỷ trước.
Liễu Thanh Vu khẽ bóp nhẹ bàn tay nhỏ của đệ đệ. Lúc ấy, Liễu Tư Dục mới chần chừ nhích từng chút một, từ từ dịch người đến bên Liễu lão phu nhân.
Vừa tới nơi, cậu đã nhào vào lòng bà, cất giọng mềm mại:
“Tổ mẫu…”
Liễu lão phu nhân vuốt nhẹ mái tóc cậu: “Từ nay về sau, con và tỷ tỷ sẽ ở đây với tổ mẫu, bầu bạn cùng tổ mẫu, có được không?”
“Dạ được.”
Liễu Tư Dục ngoan ngoãn gật đầu.
Một lúc sau, cậu lại ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, ngây thơ hỏi:
“Vậy… Cô Cô với ngựa gỗ nhỏ… cũng ở cùng phải không ạ?” Lúc dọn sang đây, cậu vẫn không quên mang theo con gà con lông vàng mình nuôi.
Liễu lão phu nhân trước đó đã nghe Nghiêm ma ma kể chuyện này, giờ nghe cậu hỏi liền bật cười.
“Được.”
“Còn có Vú Trương… với Thúy Bình tỷ tỷ .”
“Được.”
Liễu Tư Dục liên tiếp kể tên từng người mình muốn mang theo.
Liễu lão phu nhân chỉ mỉm cười gật đầu từng cái.
Tiếng nói non nớt, ngây thơ của cậu bé hòa cùng tiếng cười hiền hòa của bà, chậm rãi lan ra khỏi gian phòng.
…
Ngay tối hôm hai tỷ đệ chuyển đến Trầm Hương Viện, chúng đã gặp phụ thân.
Trước đây, Liễu Tư Dục ngày ngày mong ngóng được gặp cha. Thế nhưng từ khi chuyển sang ở cùng Liễu lão phu nhân, việc gặp Liễu Thượng Nghĩa lại trở nên dễ dàng hơn nhiều. Hầu như cách một ngày, Liễu Thượng Nghĩa đều đến Trầm Hương Viện thăm mẫu thân.
Hôm ấy, sau bữa tối không lâu, Liễu Tư Dục đang chơi trong phòng của Liễu Thanh Vu thì từ chính phòng đã vọng lại giọng nói của Liễu Thượng Nghĩa.
Tiểu gia hỏa tai thính vô cùng. Vừa nghe thấy tiếng động, cậu lập tức ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Lắng tai nghe một lúc, đôi mắt bỗng sáng rực. Cậu quay sang Liễu Thanh Vu, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập vẻ vui mừng.
“Tỷ tỷ, là phụ thân!”
Nói xong, cậu vội vàng bò xuống khỏi trường kỷ, cuống quýt giục Vú Trương đi giày cho mình, rồi lạch bạch chạy ra ngoài.
Liễu Thanh Vu đặt bút xuống, lặng lẽ đi theo.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, xuyên qua khe hở giữa tấm bình phong, nàng nhìn thấy phụ thân đang ngồi ở vị trí phía dưới bên trái của tổ mẫu.
Đệ đệ đứng cạnh hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn phụ thân. Chỉ là vẻ mừng rỡ ban nãy đã biến mất, thay vào đó là chút tủi thân khó giấu.
Liễu Thanh Vu vòng qua bình phong, bước đến trước mặt hai người. Nàng cung kính hành lễ với Liễu lão phu nhân, rồi quay sang cúi đầu gọi:
“Thưa phụ thân.”
Sau đó, nàng nhìn về phía đệ đệ, khẽ gọi:
“Tư Dục, lại đây.”
Liễu Tư Dục tuy còn nhỏ tuổi nhưng tính tình lại vô cùng bướng bỉnh.
Cậu không đáp lời tỷ tỷ.
Đôi mắt vẫn chăm chú nhìn phụ thân, bàn tay nhỏ vươn ra, muốn ôm lấy chân hắn. Đầu ngón tay vừa mới chạm vào vạt áo thì Liễu Thượng Nghĩa đã lên tiếng. Nhưng điều hắn nói lại không phải để hỏi han con trai, mà chỉ nhắc đến việc cậu không đáp lời tỷ tỷ.
“Tỷ tỷ đang gọi con, sao không trả lời?”
Liễu Tư Dục sững người. Cậu khẽ mấp máy môi, lí nhí gọi:
“Phụ thân…”
Hai bàn tay nhỏ đã ôm lấy chân Liễu Thượng Nghĩa, cậu ngẩng khuôn mặt đầy mong đợi, nũng nịu nói:
“Phụ thân… bế con.”
Liễu Thượng Nghĩa cúi đầu nhìn.
Liễu Tư Dục ngước đôi mắt long lanh ngấn nước lên nhìn hắn, vừa đáng thương vừa tủi thân.
Đúng lúc ấy, giọng Liễu lão phu nhân chậm rãi vang lên bên tai: “Dục ca nhi giống con hồi nhỏ như đúc, cứ như từ cùng một khuôn mà ra.”
Lúc này, Liễu Thượng Nghĩa mới đưa tay bế con trai lên. Được phụ thân ôm vào lòng, Liễu Tư Dục lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Cậu ngoan ngoãn nép trong lòng cha, không quậy phá, cũng chẳng nhúc nhích, yên lặng đến lạ.
Liễu Thanh Vu lặng lẽ nhìn đệ đệ. Nàng khẽ cụp mắt, giấu đi chút mong chờ vừa thoáng hiện nơi đáy mắt, rồi bước đến đứng cạnh Liễu lão phu nhân.
Trong phòng bỗng trở nên tĩnh lặng. Liễu lão phu nhân thu hết mọi chuyện vào mắt, chậm rãi nói: “Lâu như vậy mới gặp con, hai đứa nhỏ đều nhớ con lắm.”
Trong lời bà không hề có ý trách móc. Thế nhưng chính sự ôn hòa ấy lại khiến Liễu Thượng Nghĩa bất giác sinh ra vài phần áy náy.
Hắn cúi đầu nhìn con trai lần nữa. Tính ra…Đã nửa tháng rồi hắn chưa từng đến thăm hai đứa trẻ. Bất giác, hắn đưa tay xoa đầu Liễu Tư Dục, cảm khái nói:
“Đã lớn thế này rồi.”
Trong ký ức của hắn, lần cuối cùng bế con trai, đứa bé vẫn chỉ mới mấy tháng tuổi. Giờ đây bế lên đã nặng tay hơn hẳn.
Liễu lão phu nhân mỉm cười: “Không để ý thì trẻ con lớn nhanh lắm. Con còn nói Dục ca nhi. Hồi nhỏ chẳng phải con cũng vậy sao? Phụ thân con đi xa một tháng rưỡi trở về, con đã nặng hơn trước lúc ông ấy đi gần một nửa.”
Mấy huynh muội nhà họ Liễu đều khỏe mạnh. Đặc biệt là Liễu Thượng Nghĩa. Thuở nhỏ hắn khỏe như một con nghé, ăn bao nhiêu cũng không uổng, tất cả đều hóa thành thịt. Mãi đến hơn mười tuổi, vóc người mới dần dần thon lại.
Liễu Thượng Nghĩa nghe vậy liền bật cười, vẻ mặt đầy đắc ý.
“Điểm này Lâm ca nhi giống con. Chưa đầy một tháng tuổi mà đã cao lớn chẳng kém Húc ca nhi của Tam phòng.”
Nói chuyện gì thì nói, hắn cũng không quên khen vài câu về đứa con thứ do Hứa thị sinh.
Liễu lão phu nhân muốn con trai quan tâm hơn đến trưởng nữ và trưởng tử. Còn Liễu Thượng Nghĩa lại mong mẫu thân chú ý nhiều hơn đến Lâm ca nhi.
Nói xong, hắn quay sang căn dặn hai tỷ đệ bằng giọng nghiêm nghị:
“Hai con ở Trầm Hương Viện phải ngoan ngoãn, đừng làm phiền tổ mẫu, cũng không được nghịch ngợm.”
“Phải nghe lời.”
“Nếu làm tổ mẫu mệt mỏi, không ngoan, thì phụ thân sẽ đón hai con về.”
Liễu lão phu nhân nhìn Liễu Tư Dục đang nép trong lòng phụ thân. Đứa trẻ nghe những lời ấy, vẻ mặt bỗng trở nên luống cuống, thấp thỏm.
Bà khẽ lên tiếng ngắt lời con trai:
“Không còn sớm nữa. Ngày mai con còn nhiều việc phải lo, về nghỉ sớm đi.”
Thúy Bình bước tới đón lấy Dục ca nhi từ tay Liễu Thượng Nghĩa. Cậu bé vẫn lưu luyến nắm chặt vạt áo phụ thân, không nỡ buông ra.
Trong cơn ngái ngủ, cậu khe khẽ gọi:
“Phụ thân…”
Giọng nói mềm mại non nớt khiến ai nghe cũng không khỏi chạnh lòng.
Liễu Thượng Nghĩa khẽ gật đầu, đứng dậy. Ánh mắt hắn dừng trên người Liễu Thanh Vu, đứa trẻ từ đầu đến cuối hầu như không nói lời nào.
Hắn vẫy tay:
“Thanh Vu, lại đây.”
Liễu Thanh Vu ngoan ngoãn bước tới, ngẩng đầu gọi:
“Thưa phụ thân.”
Liễu Thượng Nghĩa hơi nhíu mày.
“Ở chỗ tổ mẫu thì phải biết giữ phép tắc, không được tùy hứng hay giở tính trẻ con. Con là tỷ tỷ, phải làm gương cho đệ đệ.” Không đầu không cuối lại trách dạy một phen như vậy. Đến cả Liễu lão phu nhân nghe cũng thấy không vui.
Bà đứng dậy, bước đến mấy bước rồi nói:
“Con nói những lời ấy làm gì? Dọa hai đứa nhỏ rồi. Chúng ngoan ngoãn lắm.”
“Làm phụ thân, thay vì trách mắng, sao con không hỏi xem chúng ăn có quen không, ở có quen không?”
Thấy mẫu thân có ý trách, Liễu Thượng Nghĩa vội đổi sang vẻ mặt tươi cười, tiến lên đỡ bà.
“Có mẫu thân chăm sóc, sao chúng có thể ăn ở không quen được. Con chỉ sợ chúng còn nhỏ, làm ồn đến mẫu thân thôi.”
“Đi đi đi.”
Liễu lão phu nhân vừa cười vừa xua tay đẩy hắn.
“Về Khánh Trúc Viện của con đi. Nghe con nói mà ta thấy phiền.”
Liễu Thượng Nghĩa sờ sờ mũi, còn định nói thêm vài câu. Nhưng vừa bắt gặp ánh mắt của mẫu thân, hắn đành nuốt lời, quay người rời đi.
Bên này, Dục ca nhi vẫn rúc trong lòng Thúy Bình. Cậu bé còn đang tủi thân. Trong đầu chỉ quanh quẩn một câu hỏi: Vừa rồi… phụ thân làm sao vậy?
Liễu lão phu nhân quay người nhìn Liễu Thanh Vu. Bà nắm tay cháu gái, đưa nàng trở lại trường kỷ rồi ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành.
“Đại nha đầu của tổ mẫu ngoan lắm. Cha con ấy mà… chỉ là không biết ăn nói. Khi còn làm phu thê với mẫu thân con, nó đã chẳng biết nói lời dễ nghe. Giờ đối diện với hai đứa nhỏ, vẫn chẳng biết cách làm một người cha.”
Liễu Thanh Vu chỉ khẽ đáp:
“Dạ.”
Rồi không nói thêm lời nào.
…
Trở về nội thất, Thúy Bình bế Liễu Tư Dục sang Đông sương phòng ngủ.
Vú Trương bế Liễu Thanh Vu lên giường, thay áo ngủ cho nàng, vừa làm vừa nhỏ nhẹ khuyên nhủ:
“Tiểu thư. Tam thiếu gia thân thiết với lão gia như vậy. Tiểu thư cũng nên gần gũi lão gia hơn mới phải. Bây giờ ở Trầm Hương Viện, cơ hội gặp lão gia cũng nhiều hơn trước. Dẫu sao… người cũng là phụ thân của tiểu thư. Không thể cứ xa cách mãi được.”
“Dù hiện giờ lão gia chưa mấy để tâm đến tiểu thư và tam thiếu gia…Nhưng nếu tiểu thư chịu chủ động gần gũi người hơn, lâu dần lão gia tự nhiên cũng sẽ yêu thương hai người nhiều hơn.”
Liễu Thanh Vu lặng lẽ xỏ tay vào tay áo ngủ, rồi nhấc chân chui vào trong chăn, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Vú Trương vừa kéo chăn đắp cho nàng, vừa tiếp tục khuyên nhủ:
“Lão phu nhân tuổi đã cao. Nhiều việc muốn làm chủ cho tiểu thư cũng phải thông qua Nhị lão gia và Nhị phu nhân. Sau này tiểu thư vẫn phải dựa vào Nhị lão gia. Bây giờ đã xa cách như vậy, tương lai biết phải làm sao đây?”
Liễu Thanh Vu khép hờ mắt, quay mặt sang một bên, tỏ rõ vẻ không muốn nghe. Nhưng Vú Trương vẫn chưa chịu dừng.
“Tiểu thư, người không thể bướng bỉnh như thế được. Người và Tam thiếu gia dù sao cũng là cốt nhục ruột thịt của lão gia. Chỉ cần biết làm nũng một chút, chẳng lẽ lão gia lại không thương hai người?”
“Người đừng học theo phu nhân. Cứ cố chấp với lão gia, không chịu nhún nhường, nhất quyết phải phân rõ đúng sai, cãi vã không thôi…Cuối cùng người chịu tổn thương vẫn là chính phu nhân, để lại tiểu thư và Tam thiếu gia…”
Lời còn chưa dứt.
Liễu Thanh Vu đang nằm trên giường bỗng bật dậy. Nàng trừng mắt nhìn Vú Trương, trong đôi mắt đỏ hoe ngập tràn phẫn nộ.
Vú Trương giật mình.
Vừa định đưa tay dỗ dành thì đã bị Liễu Thanh Vu hất mạnh ra.
“Ta không cho phép ma ma nói mẫu thân như vậy! Mẫu thân không có lỗi!”
Tiếng quát đầy phẫn nộ của nàng lập tức khiến Thúy Linh đang canh ngoài cửa chú ý.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
“Vú Trương?”
“Không… không có chuyện gì.”
Vú Trương vội vàng đáp lại, vẻ mặt có chút lúng túng. Bà chậm rãi rụt tay về.
Trên giường, Liễu Thanh Vu đã quay lưng lại phía bà, trùm kín người trong chăn.
Vú Trương mấp máy môi, cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.
Ẩn mình dưới lớp chăn dày, Liễu Thanh Vu cắn chặt góc chăn. Bờ vai nhỏ khẽ run lên từng hồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
