Bé trai nằm nhoài bên cửa sổ thêm một lúc nữa, bỗng xoay người tụt khỏi ghế rồi chạy thẳng ra cửa.
Liễu Thanh Vu đang ngồi trên trường kỷ đối diện tập thêu thùa, nghe tiếng động liền ngẩng đầu.
“Tư Dục, đệ định đi đâu vậy?”
Vú Trương nhanh tay giữ lấy cậu bé.
Tiểu gia hỏa giãy giụa đòi chạy ra ngoài, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì gắng sức, cất giọng non nớt:
“Ra cổng… đợi phụ thân.”
Liễu Thanh Vu nhìn màn đêm đen đặc ngoài cửa sổ.
Nàng đặt kim chỉ trong tay vào hộp, bước xuống khỏi trường kỷ rồi đến bên cạnh đệ đệ.
“Muộn lắm rồi. Phụ thân sẽ không đến đâu.”
“Tại sao?”
Liễu Tư Dục nắm lấy tay tỷ tỷ, ngẩng khuôn mặt tròn xoe nhìn nàng. Đôi mắt ngập tràn vẻ khó hiểu.
“Tại sao… phụ thân không đến thăm đệ?”
Liễu Thanh Vu không biết phải giải thích với đệ đệ thế nào.
Điều duy nhất nàng biết chắc là phụ thân sẽ không đến thăm hai tỷ đệ.
Ở Khánh Trúc Viện đã có một tiểu đệ đệ mới chào đời.
Người phụ thân yêu thương là đệ ấy.
Vú Trương nhẹ giọng dỗ dành:
“Dục ca nhi, giờ đã khuya lắm rồi nên lão gia mới không qua đây. Tiểu thiếu gia ngoan ngoãn đi nghỉ sớm nhé, sáng mai sẽ được gặp lão gia.”
Liễu Tư Dục lại ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa, như muốn tự mình xác nhận xem có thật là trời đã rất muộn hay chưa.
Một lát sau, cậu ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ.
“Ngày mai… phụ thân sẽ đến.”
Vú Trương còn chưa kịp thuận theo lời cậu để dỗ đi ngủ, Liễu Thanh Vu đã nghiêm túc nhìn đệ đệ.
Khuôn mặt non nớt, nhưng giọng nói lại vô cùng chắc chắn.
“Tư Dục, ban đêm phụ thân sẽ không đến. Ngày mai… cũng chưa chắc sẽ đến.”
Liễu Tư Dục mới hai tuổi bị vẻ nghiêm túc ấy của tỷ tỷ làm cho sững người.
Đôi mắt to tròn long lanh nước cứ nhìn chằm chằm nàng.
Một lúc lâu sau…
Miệng cậu bé méo xệch.
“Oa…”
Tiếng khóc nức nở lập tức vang lên khắp căn phòng.
“Không phải! Tỷ tỷ nói dối!”
Liễu Tư Dục nắm chặt tay nàng, vừa khóc vừa nức nở:
“Phụ thân sẽ đến… hu hu…”
Liễu Thanh Vu đưa tay lau nước mắt cho đệ đệ, vẻ mặt bướng bỉnh vô cùng.
“Chúng ta sẽ chuyển đến Trầm Hương Viện ở cùng tổ mẫu.”
“Không phải! Tỷ tỷ nói dối!”
Liễu Tư Dục càng khóc dữ hơn.
“Đệ muốn phụ thân! Đệ muốn mẫu thân!”
Đôi bàn tay mũm mĩm của cậu bé bấu chặt lấy tay tỷ tỷ, móng tay cắm sâu vào làn da non mềm của nàng.
Vú Trương vội vàng tách hai tỷ đệ ra, bế Liễu Tư Dục vào nội thất dỗ dành.
Cửa vừa khép lại, tiếng khóc nức nở vẫn không ngừng vọng ra.
Thúy Bình đứng bên cạnh đau lòng cầm lấy bàn tay Liễu Thanh Vu, nhẹ nhàng xoa phần da bị cào đỏ, khuyên nhủ:
“Tiểu thư, thiếu gia còn nhỏ. Người cứ dỗ dành cậu ấy là được, sáng mai tỉnh dậy, e là cậu ấy cũng chẳng còn nhớ nữa.”
Liễu Thanh Vu thu hồi ánh mắt khỏi cánh cửa.
Nàng lắc đầu, nhìn những vết hằn đỏ do móng tay để lại trên mu bàn tay mình, khẽ đáp bằng giọng trẻ con nhưng đầy kiên quyết:
“Ta… không thể lừa đệ ấy.”
Thúy Bình khẽ thở dài.
Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ xoa tay cho tiểu thư.
…
Đến khi tiếng khóc trong nội thất dần lắng xuống, Liễu Thanh Vu cũng đã tắm rửa xong.
Thúy Bình bế nàng lên giường.
Liễu Thanh Vu nghiêng người nằm cạnh đệ đệ.
Trong giấc ngủ, Liễu Tư Dục vẫn mím chặt môi, vành mắt còn đỏ hoe, hai nắm tay nhỏ siết chặt đặt trước ngực.
Liễu Thanh Vu nhẹ nhàng kéo bàn tay ấy xuống, nắm lấy.
Nàng tựa đầu phía trên vai đệ đệ, nằm xoay người đối diện với cậu.
Thúy Bình buông màn xuống.
Sau vài tiếng động khe khẽ, ngọn nến trong phòng cũng bị thổi tắt.
Trong bóng tối, Liễu Thanh Vu vẫn mở to đôi mắt.
Bên tai nàng là tiếng hô hấp đều đều của đệ đệ.
Nàng nắm chặt bàn tay nhỏ của cậu, khẽ thì thầm:
“Đừng sợ…Mẫu thân đã đi rồi. Phụ thân cũng không đến thăm chúng ta. Từ nay về sau… tỷ tỷ sẽ chăm sóc đệ.”
…
Sáng sớm, phủ Liễu Quốc Công đã bắt đầu tất bật.
Tại Khánh Trúc Viện, Hứa thị vẫn đang trong thời gian ở cữ, không cần đến thỉnh an Liễu lão phu nhân. Vì vậy, lão phu nhân sai Nghiêm ma ma sang bàn bạc việc chuyển đại tiểu thư và tam thiếu gia đến Trầm Hương Viện.
Nghiêm ma ma là người đắc lực bên cạnh Liễu lão phu nhân.
Vừa gặp Hứa thị, bà đã trước hết nói một hồi về nỗi vất vả của nàng.
“Nay ngũ thiếu gia vừa mới chào đời, nhị phu nhân cần toàn tâm chăm sóc. Lão phu nhân đón đại tiểu thư và tam thiếu gia sang Trầm Hương Viện, một là giúp phu nhân bớt phần vất vả, hai là để hai đứa nhỏ ở cạnh bầu bạn với người.”
Chuyện này hôm qua Liễu Thượng Nghĩa đã đồng ý.
Hôm nay sang đây, chẳng qua cũng chỉ là làm đủ lễ hỏi qua một tiếng.
Dẫu trong lòng Hứa thị có muôn vàn điều không cam lòng, nàng cũng chẳng còn cách nào khác.
Thế là nàng mỉm cười gật đầu.
“Người đâu, dâng trà. Ma ma, người đừng đứng nữa, mau ngồi đi. Nay ta còn đang ở cữ, mọi việc đều khó lòng tự mình lo liệu. Chuyện chuyển viện, đành phải làm phiền ma ma vậy.”
Đương nhiên, điều Hứa thị không muốn nhất là chuyện dời viện ảnh hưởng đến tiệc đầy tháng của Lâm ca nhi. Chỉ còn hai ngày đã phải chuyển người đi, trước đó lại chẳng ai hỏi qua ý nàng. Trong lòng nàng không khỏi có ý trì hoãn, chỉ mong kéo dài việc này đến sau lễ đầy tháng.
Ma ma họ Nghiêm vẫn giữ nụ cười ôn hòa, nhẹ giọng nhắc nhở: “Nhị phu nhân nói rất phải. Chỉ là nếu dời đến sau lễ đầy tháng, thì ngày hai mươi tháng sau lại đúng dịp tế tổ.”
Ánh mắt Hứa thị khẽ dao động. Năm ngoái nàng mãi đến tháng Mười Một mới xuất giá vào phủ Liễu Quốc Công, đối với những quy củ trong phủ vẫn chưa thật quen thuộc.
Nàng cũng mỉm cười đáp:
“May mà có ma ma nhắc nhở. Đó quả là đại sự, không thể sơ suất.”
Nghiêm ma ma khẽ gật đầu.
Hứa thị quay sang một ma ma đang đứng hầu trong phòng.
“Hà ma ma, ngươi theo Nghiêm ma ma đến Ngọc Thanh Viện một chuyến. Việc dời viện giao cả cho ngươi thu xếp.”
Hà ma ma vâng dạ rồi theo Nghiêm ma ma lui ra ngoài.
Đợi hai người rời đi, Hứa thị đổi tư thế tựa vào thành giường. Nụ cười trên mặt nàng cũng biến mất sạch sẽ. Rõ ràng Trầm Hương Viện đã chuẩn bị từ trước. Ngay cả ngày dời viện cũng tính toán kỹ lưỡng.
Nếu không chuyển trong hai ngày tới, phía sau sẽ là tiệc đầy tháng của Lâm ca nhi, rồi đến lễ tế tổ. Qua những việc ấy, tiết trời sẽ dần chuyển lạnh, muốn dời viện lại càng bất tiện.
Nhưng càng nghĩ, trong lòng Hứa thị càng thấy khó chịu. Điều Liễu Thượng Nghĩa không nhìn thấu, nàng lại hiểu rõ hơn ai hết. Sở dĩ Trầm Hương Viện vội vàng đón hai tỷ đệ sang như vậy…Chẳng phải chỉ vì lo sợ họ sẽ lại gặp phải chuyện bất trắc nữa hay sao.
Chính bởi trong lòng có điều khuất tất, làm chưa được chu toàn, nên mới càng để tâm đến lời người ngoài dị nghị.
Hứa thị sa sầm mặt mày.
Phương ma ma đứng bên cạnh khẽ lên tiếng khuyên nhủ:
“Tiểu thư, để hai đứa nhỏ chuyển sang Trầm Hương Viện sớm cũng chưa hẳn là chuyện xấu. Nếu sau này lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, người ngoài bàn tán, e rằng sẽ nói… phu nhân không dung nổi hai vị tiểu chủ.”
“Ta không dung nổi chúng sao?”
Hứa thị bỗng cao giọng, khóe môi nhếch lên như đang cười nhạo lời ấy.
Một lúc lâu sau, nàng mới chậm rãi lặp lại, giọng nói đã bình thản hơn:
“Không phải ta không dung nổi chúng.”
…
Nghiêm ma ma cùng Hà ma ma đến Ngọc Thanh Viện. Vú Trương đón hai người vào, cùng bàn bạc việc dời viện.
Trong phòng, Liễu Tư Dục vừa dùng xong bữa sáng, đang nằm sấp trên chiếc đôn bọc nệm mềm, để lộ cái bụng tròn căng, chăm chú nhìn tỷ tỷ ngồi làm kim chỉ.
Trẻ con hai tuổi vốn mau quên.
Sau một đêm ngủ ngon, cậu bé đã quên sạch chuyện hôm qua khóc lóc đòi tìm phụ thân.
Nghe bên ngoài vang lên tiếng người thu dọn đồ đạc, cậu lập tức quay đầu nhìn ra cửa, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu kỳ.
Vú Trương bước vào. Trong tay bà là quyển sổ ghi những vật dụng hai tỷ đệ sẽ mang sang Trầm Hương Viện. Đồ đạc thực ra chẳng nhiều, chủ yếu chỉ là vài hòm xiểng quần áo. Quan trọng nhất là danh mục của hồi môn của Mộ Vãn Thu.
Sau khi kiểm kê xong, những món đồ ấy vẫn sẽ được cất trong kho, còn bên này giữ lại một bản danh sách để đối chiếu.
Vú Trương nói với Liễu Thanh Vu về việc chuyển sang Trầm Hương Viện. Bên cạnh, Liễu Tư Dục đã ngồi không yên.
Thúy Bình bế cậu xuống khỏi trường kỷ. Tiểu gia hỏa ôm lấy đôi chân đang buông thõng của tỷ tỷ, cất giọng non nớt:
“Đệ muốn ra ngoài chơi.”
Vì việc kiểm kê cũng đã gần xong, chuẩn bị bắt tay vào thu dọn đồ đạc, Liễu Thanh Vu không nỡ từ chối đệ đệ. Nàng bước xuống khỏi trường kỷ, nắm lấy bàn tay nhỏ của cậu, mỉm cười: “Được, chúng ta đi dạo trong vườn.”
Thúy Bình cùng hai tiểu nha hoàn theo sau hai tỷ đệ đến Đông Viên bên ngoài Ngọc Thanh Viện.
Ở đó có một hồ sen rộng. Mùa này hoa sen đã tàn, mặt hồ chỉ còn trơ trọi những cành lá khô héo. Chỉ có mấy con cá chép gấm nuôi trong hồ vẫn thong thả bơi lượn. Quanh hồ đều được xây thành chắn bằng đá nên rất an toàn.
Thúy Bình sai một tiểu nha hoàn đi lấy một đĩa bánh nhỏ để hai tỷ đệ cho cá ăn. Liễu Tư Dục vừa quay lưng là đã quên sạch cảm giác sợ hãi khi rơi xuống nước sáng hôm qua. Cậu ghé người lên thành đá, mở to mắt nhìn đàn cá chép gấm bơi qua bơi lại trong hồ.
Thấy tiểu nha hoàn bưng bánh chạy đến, cậu bé sốt ruột vẫy tay giục:
“Mau lên! Mau lên!”
Thúy Bình vội vàng bế Liễu Tư Dục lên, nhận lấy chiếc đĩa từ tay tiểu nha hoàn rồi dỗ dành: “Nô tỳ bế thiếu gia lên, người sẽ nhìn cá rõ hơn.”
Liễu Tư Dục một tay ôm chiếc đĩa nhỏ, một tay bốc từng viên bánh ném xuống hồ. Chỉ tiếc sức trẻ con có hạn, hơn nửa số bánh đều đập vào thành đá rồi rơi xuống đất, chỉ vài viên rơi trúng mặt nước.
Vừa chạm nước, đàn cá chép gấm đã lập tức tranh nhau lao tới, chớp mắt nuốt sạch. Ném được vài lần, Liễu Tư Dục lại giãy giụa đòi xuống đất. Thúy Bình cúi người đặt cậu xuống.
Đúng lúc ấy, phía xa vọng lại tiếng người nói cười. Mọi người quay đầu nhìn. Từ cửa hông, Tam phu nhân Hà thị đang dẫn đầu bước tới. Theo sau là nhũ mẫu bế Nhị cô nương và Tứ thiếu gia, phía sau nữa còn có mấy nha hoàn theo hầu, đoàn người đông đúc tiến về phía hồ sen.
Hà thị nhìn hai tỷ đệ, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Liễu Tư Dục một lát rồi cười tươi:
“Dục ca nhi, con không sợ sao?”
Liễu Tư Dục ngẩng đầu nhìn bà, gương mặt đầy vẻ ngơ ngác.
Nhưng dưới ánh mắt của tỷ tỷ, cậu vẫn ngoan ngoãn cất tiếng:
“Tam thẩm thẩm.”
Hà thị đưa mắt đánh giá hai tỷ đệ từ trên xuống dưới, giọng nói chẳng rõ là khen hay có ý gì khác.
“Dục ca nhi quả là gan dạ. Mới tí tuổi đầu mà lá gan không nhỏ. Hôm qua vừa rơi xuống nước, hôm nay đã dám ra bờ hồ chơi rồi.”
Nói xong, bà ngẩng đầu nhìn Thúy Bình cùng đám nha hoàn, trong giọng nói thấp thoáng ý trách cứ: “Các ngươi hầu hạ thì nhớ mở to mắt mà trông chừng. Trời lạnh, nước lại sâu, đừng để hai vị chủ tử… lại ngã xuống lần nữa.”
Nghe qua thì giống lời quan tâm, răn dạy hạ nhân. Nhưng trong đó lại thấp thoáng vài phần ý vị xem trò vui.
Sau lưng Hà thị, Nhị cô nương Liễu Thanh Nghiên dường như còn chưa tỉnh ngủ hẳn, uể oải nằm trong lòng nhũ mẫu. Cô bé chỉ liếc nhìn hai tỷ đệ một cái, cũng chẳng mở miệng chào hỏi.
Ngược lại, Tứ thiếu gia Húc ca nhi mới tròn một tuổi trong lòng nhũ mẫu lại vô cùng phấn khởi. Thằng bé ê a cười nói, vỗ đôi bàn tay nhỏ liên hồi, ra sức đòi xuống đất chơi cùng.
Hà thị chỉ thuận miệng buông vài câu như thế. Song khi nhìn hai tỷ đệ lần nữa, trong ánh mắt bà lại nhiều thêm vài phần thương hại.
Mất mẫu thân từ sớm, phụ thân cũng chẳng đoái hoài. Rõ ràng đều là dòng đích của Nhị phòng, vậy mà sống đến mức khiến người khác phải xót xa. Nếu ngay cả đám hạ nhân bên cạnh cũng không tận tâm hầu hạ…Thì cuộc sống của hai đứa trẻ này, quả thực quá đỗi cơ cực.
Liễu Thanh Vu bắt gặp ánh mắt ấy của Hà thị, theo bản năng kéo đệ đệ ra sau lưng mình, che khuất tầm nhìn của cậu. Rồi nàng ngẩng đầu nhìn Nhị muội muội trong lòng nhũ mẫu, nở nụ cười ngọt ngào: “Tam thẩm thẩm, Nhị muội muội làm sao vậy ạ? Có phải muội ấy không được khỏe không?”
“Không sao đâu, lát nữa sẽ tỉnh táo thôi.” Hà thị cười đáp. “Thẩm còn phải đến Trầm Hương Viện thỉnh an lão phu nhân. Hai tỷ đệ các con nhớ cẩn thận một chút.” Lúc này, Hà thị vẫn chưa biết chuyện hai tỷ đệ sắp chuyển đến Trầm Hương Viện ở.
Nói xong, bà kéo dài giọng, liếc trưởng nữ một cái, rồi dẫn theo cả đoàn người rầm rộ bước qua cửa hông, đi về phía Trầm Hương Viện.
Liễu Thanh Vu cúi đầu nhìn đệ đệ. Liễu Tư Dục vẫn ngây người nhìn theo hướng đoàn người vừa khuất bóng. Thấy Hà thị dịu dàng hỏi han Nhị cô nương trong lòng nhũ mẫu, đôi mắt cậu tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.
Đợi đến khi bóng họ hoàn toàn biến mất sau cửa hông, Liễu Tư Dục mới quay đầu nhìn tỷ tỷ, lẩm bẩm: “Tỷ tỷ…Phụ thân… thật sự không đến thăm đệ.” Thì ra cậu vẫn nhớ những lời tỷ tỷ nói hôm qua.
Liễu Thanh Vu khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Nàng nắm lấy bàn tay nhỏ của đệ đệ, dắt cậu chậm rãi đi vòng quanh hồ sen, từng bước giẫm lên con đường lát đá cuội.
Đi được một lúc, Liễu Tư Dục bỗng dừng chân. Cậu cúi đầu nhìn bụi cỏ non đang len lên từ kẽ đá. Nước mắt lấp lánh trong hốc mắt, nhưng vẫn cố cắn môi, không chịu khóc thành tiếng.
Liễu Thanh Vu siết chặt tay cậu, khẽ kéo một cái. Cậu nhích một bước. Nàng lại kéo thêm một lần nữa. Cậu lại miễn cưỡng bước theo.
Liễu Thanh Vu cũng không dỗ dành. Cứ thế dắt cậu đi thêm mấy bước. Cuối cùng, Liễu Tư Dục mới miễn cưỡng theo tỷ tỷ tiếp tục bước đi.
Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn nàng. Đôi mắt to tròn ươn ướt nước, đôi môi chu lên đầy tủi thân, như thể trên gương mặt ấy đang viết rõ mấy chữ “Sao tỷ tỷ vẫn chưa chịu dỗ đệ?”
Đi đến bên bồn hoa, Liễu Thanh Vu lấy chiếc khăn tay trong ngực áo ra, nhẹ nhàng lau nước mắt cho đệ đệ, rồi xoa xoa đôi mắt đỏ hoe của cậu.
Lúc này, Liễu Tư Dục mới thôi tủi thân. Một tay cậu vẫn nắm chặt lấy tay tỷ tỷ, tay còn lại níu lấy vạt áo nàng, như sợ chỉ cần buông ra một chút, tỷ tỷ sẽ bỏ mình lại. Thấy vậy, Liễu Thanh Vu mỉm cười hỏi: “Chuyển sang Trầm Hương Viện ở cùng tổ mẫu, đệ muốn mang theo những gì?”
Quả nhiên, câu hỏi ấy lập tức khiến cậu bé quên mất nỗi buồn. Liễu Tư Dục nghiêm túc cúi đầu suy nghĩ xem mình muốn mang theo thứ gì.
Liễu Thanh Vu dắt tay cậu tiếp tục bước đi. Thúy Bình cùng đám nha hoàn lặng lẽ theo sau. Xa xa, tiếng trẻ con non nớt vang lên giữa khu vườn:
“Mang theo tỷ tỷ… mang theo cô cô..còn có ngựa gỗ nữa…”
…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
