Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trấn Vân Tê vào độ Trung thu, đèn lồng giăng khắp các ngõ nhỏ như dòng sông ánh sáng chảy trôi giữa mái nhà cũ. Pháo giấy đỏ rực xếp thành từng dây dài giăng ngang hiên, tiếng trống lân dồn dập vọng khắp ngõ. Mùi bánh nướng thoảng qua theo từng cơn gió chiều, quyện cùng hương sen và chút khói nhang từ miếu nhỏ đầu phố.
Lâm Yên năm nay không may… bị bắt đăng ký vào đội múa lân lớp nữ học.
Mỗi lần tập là một lần... chiến trường.
Nàng đội đầu con lân nhỏ nhất – gọi là lân nhưng bé hơn cả con chó lông xù – đuôi thì luôn bị đám học trò khác kéo nhầm hướng.
“Ê! Ai giẫm đuôi ta đó?!” – tiếng nàng la oang cả sân, khiến cả bà quản học đang ngồi xa cũng giật mình quay đầu.
“Tiểu Bạch! Cái đuôi lân không phải dây cương ngựa đâu!” – nàng nghiến răng, vừa lượn vòng vừa cố tránh khỏi đám đèn lồng treo thấp lủng lẳng như đang cố… đập vào đầu người.
Đám trẻ trong sân cười nghiêng ngả, gọi nàng là “Tiểu lân đi lạc”. Nàng bĩu môi, trợn mắt lườm một cái rồi lại cắm đầu múa tiếp, lân thì méo mó, nhưng tinh thần thì rực lửa.
Kết thúc, đội nàng không đoạt giải, nhưng lại được tặng bằng khen “Đội lân vui vẻ và náo nhiệt nhất”. Lâm Yên cầm giấy khen đứng ngẩn ra, không biết nên khóc hay cười.
Mồ hôi ướt lưng áo, nàng ngẩng đầu định tìm nước uống, lại bắt gặp ánh mắt quen thuộc giữa đám đông. Tô Trạch đứng dưới gốc hòe, tay cầm đèn hoa sen, áo dài xanh thẫm phản chiếu ánh trăng, trông như bước ra từ một bài thơ cổ.
“Múa đẹp lắm.” – hắn tiến lại gần, nụ cười cong cong như vầng trăng khuyết – “Dù hơi giống hồ ly nhỏ bị giẫm đuôi.”
“Ít nhất hồ ly còn thông minh.” – nàng trừng mắt, nhưng môi khẽ cong.
Hắn bật cười, tay thò vào ống tay áo, lấy ra một viên kẹo mạch nha bọc giấy hồng:
“Cho nàng. Phần thưởng.”
“Muội lớn rồi, không cần kẹo nữa.” – nàng xụ mặt, nhưng tay lại… chìa ra.
“Thế nàng muốn gì?”
“Muội muốn... người tặng kẹo.” – nàng lí nhí, mặt đỏ rực như quả hồng ngâm.
Hắn sững lại trong nửa nhịp trống lân, rồi chầm chậm nắm lấy tay nàng, đặt viên kẹo vào đó. Ngón tay hắn siết nhẹ, không buông.
“Từ giờ, huynh không chỉ tặng kẹo. Huynh tặng luôn người.”
Đúng khoảnh khắc đó, pháo hoa rực sáng bầu trời, tiếng trống, tiếng reo, tiếng người chúc tụng:
“Chúc Trung thu an khang – vạn sự như ý!”
Lâm Yên ngơ ngẩn nhìn hắn. Trong lòng như có cả ngàn đèn lồng giấy đang lặng lẽ bay lên, lấp lánh trong đêm thu dịu dàng nhất đời người.
Sau màn múa lân “vui vẻ nhất năm”, các lớp tản ra tham gia rước đèn đêm hội. Dưới ánh trăng tròn vằng vặc, từng hàng học sinh nối đuôi nhau đi dọc theo con phố chính, đèn cá chép, đèn hoa sen, đèn thỏ ngọc... lung linh như dải ngân hà đổ xuống trần gian.
Lâm Yên được phát một chiếc đèn hình hồ ly, tai vểnh lên, đuôi cong xoăn, trông chẳng khác gì... nàng lúc đang cãi nhau.
“Giống nàng ghê.” – Tô Trạch từ bên cạnh lững thững bước tới, cầm chiếc đèn hoa sen tinh xảo trong tay – “Cũng láu cá, cũng biết vểnh tai nghe ngóng.”
“Còn huynh thì giống gì?” – nàng hỏi lại, nheo mắt.
“Ta á? Hẳn là... con hạc giấy hay đứng giữa sân chờ ai đó nhìn tới.” – hắn mỉm cười, mắt cong cong, như cố tình nói mập mờ.
Lâm Yên đỏ mặt, đang định phản bác thì một nam sinh lớp trên – học trò lớp văn do Tô Trạch phụ trách – tay cầm đèn rồng, tiến lại, gãi đầu gãi tai:
“Lâm Yên, đèn nàng xấu quá, lấy cái này đi. Ta... ta làm riêng, dây tơ là ta tự kết.”
Nàng còn chưa kịp đáp, thì một giọng nói ôn hòa xen vào, như gió thoảng qua tai, nhưng ngữ khí... không hề nhẹ:
“Huynh… ghen sao?”
“Không.” – hắn nghiêng đầu, nụ cười như gió sớm – “Ta đang bảo vệ quyền sở hữu.”
“Huynh coi muội là... vật sở hữu à?” – nàng giả bộ lườm.
“Không.” – hắn cúi xuống, nhẹ nhàng gõ trán nàng – “Là bảo vật, nên mới không để ai cướp mất.”
Lâm Yên mặt đỏ bừng. Trống hội rộn ràng sau lưng, ánh đèn lung linh đan xen trên mái tóc nàng và bóng áo dài xanh thẫm của hắn. Hai người sóng bước, tay cầm đèn lồng, một bước cũng không rời nhau.
Mọi lời chúc đêm Trung thu khi ấy nàng đều đã có đủ:
Bình an, hạnh phúc… và người nàng muốn đi cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


