Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thanh mai lại gặp trúc mã Chương 4: Ta Từng Giữ Một Viên Kẹo, Nay Xin Giữ Luôn Cả Người

Cài Đặt

Chương 4: Ta Từng Giữ Một Viên Kẹo, Nay Xin Giữ Luôn Cả Người

Ba năm trôi qua như dòng nước xuân trôi qua chầm chậm dưới chân cầu đá. Tô Trạch không còn là Tiên sinh trong học đường xưa, mà đã mở riêng Tú Thư Các – một nơi học trò trong trấn kéo đến đông nghịt. Lâm Yên trở thành trợ giảng chính thức, kiêm quản lý bếp ăn vặt cho các tiểu sinh.

Trẻ con bảo nhau: "Tô tiên sinh dạy chữ, còn Lâm nương tử dạy ăn."

Mỗi ngày đều trôi qua ngọt ngào như viên kẹo, cho đến một hôm, một bức thư từ kinh thành được gửi đến. Triều đình mời Tô Trạch vào làm quan học chính.

Cả trấn xôn xao. Ai cũng nghĩ hắn sẽ đi.

Nhưng hắn thì lặng lẽ. Không nói với ai. Không về nhà. Mãi đến tối, Lâm Yên sốt ruột đi tìm, mới thấy hắn ngồi dưới gốc cây hồng sau nhà bà Tô.

Cây hồng ấy là nơi hai đứa từng trèo lên hái trộm quả, cũng là nơi nàng từng dúi cho hắn viên kẹo đầu tiên.

"Huynh không đi sao?" – nàng hỏi, đứng cách hắn mấy bước.

"Ta muốn đi. Nhưng cũng sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ ta đi rồi… nàng không chờ ta nữa."

Nàng im lặng. Một lúc sau, nàng rút từ tay áo ra chiếc túi gấm cũ kỹ – là cái nàng từng thêu vụng về năm nào, từng đựng viên kẹo mạch nha và đậu đỏ.

"Trong này không còn kẹo nữa." – nàng mở ra, lấy ra một mảnh lụa nhỏ, đưa cho hắn.

Hắn mở ra xem, chỉ thấy mấy dòng chữ xiêu vẹo:

"Tô Trạch – nếu huynh còn giữ viên kẹo năm đó… hãy để muội giữ tay huynh cả đời."

Hắn nghẹn ngào. Tay run lên. Hắn rút từ túi áo trong ra một cái túi gấm khác, mảnh hơn, nhưng được giữ gìn cẩn thận. Trong ấy, viên kẹo mạch nha được bọc lá thơm, vẫn còn nguyên hình dáng.

"Huynh giữ đến bây giờ. Bởi vì huynh tin, có một ngày… muội sẽ xin lại."

Nàng khóc. Nước mắt rơi từng giọt, nhưng miệng vẫn cười:

"Vậy… đừng đi nữa được không?"

"Không đi. Kinh thành không có nàng. Ta không đi đâu cả."

Ánh trăng chiếu rọi mọi vật, kể cả lòng người….

Một năm sau, cả trấn Vân Tê mở hội cưới lớn nhất mười năm nay.

Tô tiên sinh cưới vợ. Cô dâu là Lâm Yên – người từng múa lân như hồ ly nhảy múa, người từng thêu khăn xấu đến mức cha mẹ cũng không nhận ra.

Lễ cưới đơn sơ, nhưng trên bàn cưới có một chiếc hộp gỗ đỏ.

Trong ấy là viên kẹo mạch nha cũ kỹ.

Và một tấm thiệp nhỏ:

----------------------------------------------------

Ngoại truyện 1: Kẹo nhỏ và kẹo bé

Ba năm sau ngày cưới, Tú Thư Các không chỉ có tiếng cười học trò, mà còn có tiếng bi bô:

"Cha! Kẹo! Kẹo! Con muốn kẹo!"

Một tiểu bánh bao tròn vo, tóc cột hai bên bằng dây vải đỏ, chạy vòng quanh sân. Bé tên Tô Mạch – tên do Lâm Yên đặt, vì "ngọt như mạch nha".

Lâm Yên đứng trong bếp, tay áo xắn lên tận khuỷu, vừa nấu chè vừa hét:

"Tiểu Mạch! Không được trèo lên bàn thờ tổ tiên tìm kẹo nữa! Mẹ cất đó để… để tưởng niệm tình yêu cha mẹ con đó!"

Tô Trạch từ phòng dạy bước ra, thấy con gái ôm túi kẹo, cười toe:

"Phu nhân, xem ra phải giấu kẹo kỹ hơn. Nha đầu này di truyền khả năng tìm đồ từ nàng rồi."

Lâm Yên chống nạnh:

"Chàng đừng có nói như muội là trộm vặt! Kẹo của muội năm xưa là trao tặng tình yêu cơ mà!"

Tiểu Mạch chớp mắt:

"Tình yêu là… kẹo à?"

Tô Trạch bế con gái lên, hôn nhẹ trán bé:

"Đúng rồi, tình yêu là viên kẹo mẹ con tặng cha năm ấy… và từ đó cha không ăn thêm viên nào khác nữa."

Lâm Yên đỏ mặt:

"Chàng đừng có nói linh tinh trước mặt trẻ nhỏ!"

Tô Trạch cười:

"Không linh tinh. Là thật lòng."

Tiểu Mạch vỗ tay:

"Vậy sau này con lớn, con cũng tặng kẹo cho người con thích!"

Lâm Yên vội vã:

"Khoan khoan! Con chưa đủ ba mươi tuổi thì không ai được tặng kẹo hết nha!"

Cả nhà cười rộ lên.

Ánh chiều tà rơi nhẹ trên mái ngói, trong ngôi nhà nhỏ giữa trấn Vân Tê, nơi có một viên kẹo từng được gìn giữ qua năm tháng… và tình yêu thì vẫn ngọt như ngày đầu.

Ngoại truyện 2:

Tối hôm đó, trăng lại tròn và sáng như năm xưa. Trong sân nhỏ, Tô Mạch ngồi lọt thỏm giữa hai người lớn, cầm chiếc đèn cá chép của cha làm, lắc qua lắc lại.

“Cha ơi, mẹ ơi, năm xưa hai người rước đèn xong thì sao nữa?”

Tô Trạch đang gọt lê, khẽ mỉm cười: “Sau đó thì… có một cô bé nói, ‘Muội muốn người tặng kẹo’.”

Lâm Yên nghẹn họng, giật lấy miếng lê: “Cha con lại bắt đầu bịa chuyện!”

“Không bịa.” – Tô Trạch cười – “Lúc ấy còn đỏ mặt như quả hồng chín. Đẹp lắm.”

Tô Mạch reo lên: “Vậy mẹ đỏ mặt xong thì cưới cha à?”

“Không.” – Lâm Yên xoa đầu con gái – “Là cha con theo mẹ suốt một năm, mỗi lần tặng sách đều kẹp một viên kẹo. Cho đến khi muội chịu... à không, mẹ chịu gật đầu.”

Tô Trạch gật gù: “Đúng là quá trình tốn kẹo mà lời ít.”

“Lời ít?” – Lâm Yên nhướng mày – “Chàng viết tới mười bài thơ tỏ tình, còn lén dán dưới bàn học muội mỗi ngày!”

“Là dạy học bằng thơ.” – Hắn giả nghiêm nghị – “Vừa giáo dục, vừa biểu đạt tâm tư.”

Tô Mạch nghe xong vỗ tay bôm bốp: “Sau này con cũng tỏ tình bằng thơ nha!”

Lâm Yên thở dài: “Thơ thì được, kẹo thì không. Dưới ba mươi tuổi cấm yêu!”

“Ba mươi tuổi là hết thanh xuân rồi, phu nhân ạ.” – Tô Trạch giả bộ thở dài.

“Chàng muốn ăn cháo gạo sống cho bữa khuya hả?”

Tiếng cười rộ lên giữa ánh đèn vàng ấm. Tô Mạch nhảy lò cò trong sân, tay ôm túi kẹo, miệng hát nghêu ngao bài “Mạch nha tình ca” mà nàng tự chế.

Tô Trạch vòng tay ôm lấy eo vợ, khẽ ghé tai:

“Cảm ơn nàng… vì năm đó đã tặng ta viên kẹo đầu tiên.”

Lâm Yên tựa đầu vào vai hắn, mỉm cười:

“Cảm ơn chàng… vì đã giữ mãi một viên kẹo suốt cả đời.”

Trăng vẫn tròn. Kẹo vẫn ngọt.

Và tình yêu, thì vẫn còn đây – rộn ràng, giản dị, mà vĩnh viễn.

NGOẠI TRUYỆN 3: TIỂU MẠCH ĐI HỌC

Năm đó, Tiểu Mạch vừa tròn năm tuổi, được tuyển thẳng vào lớp vỡ lòng ở học đường Tú Thư Các – nơi cha mẹ từng dệt nên một chuyện tình huyền thoại.

Ai cũng mong đợi nàng tiểu thư nhà họ Tô sẽ nết na, chăm học như phụ thân, dịu dàng, thục nữ như mẫu thân.

...Ai dè, ngày đầu tiên đi học, Tiểu Mạch bước vào lớp, bái chào thầy giáo, rồi hồn nhiên hỏi:

“Thầy ơi, thầy đã có người tặng kẹo chưa ạ?”

Thầy trẻ họ Phùng, vừa mới được bổ nhiệm, lắp bắp: “Cái... cái gì?”

Tiểu Mạch nghiêng đầu, lôi trong túi áo ra một viên kẹo mạch nha bọc giấy đỏ:

“Mẫu thân con nói, nếu thích ai thì có thể tặng kẹo. Cha con thì bảo... nếu chưa ai tặng, con có thể là người đầu tiên.”

Cả lớp: “Ồoooooooo!”

Thầy Phùng: “Ta… ta... đây là buổi học đầu tiên, không bàn chuyện kẹo bánh!”

Tiểu Mạch bĩu môi, lặng lẽ nhét lại viên kẹo vào túi. Nhưng buổi học đó, cô bé vẫn luôn ngồi thẳng lưng, chép bài nghiêm túc, mắt sáng long lanh như sao.

Tối hôm ấy, trong bữa cơm, Tô Trạch đang rót trà thì bỗng hỏi:

“Hôm nay học vui không con gái?”

Tiểu Mạch chống cằm: “Vui ạ. Con thấy thầy giáo ngốc lắm.”

Lâm Yên suýt phun cơm: “Ngốc... sao con lại nói thầy ngốc?”

“Vì con tặng kẹo mà thầy còn đỏ mặt.” – Tiểu Mạch chu môi – “Y chang cha năm đó luôn!”

Tô Trạch ho khan.

Lâm Yên bật cười: “Giỏi lắm! Nhưng nhớ này, nếu tặng kẹo cho ai, thì cũng phải nhìn người ta có biết giữ như cha con không.”

Tiểu Mạch gật đầu thật mạnh: “Nếu sau ba năm mà kẹo vẫn còn nguyên... thì con sẽ cưới thầy ấy!”

Tô Trạch: “KHÔNG!”

Lâm Yên: “Tốt! Để mẹ chuẩn bị sính lễ!”

Tô Trạch: “.........”

Tối đó, Tô Trạch lặng lẽ vào kho, mở chiếc hộp gỗ cũ. Viên kẹo mạch nha năm nào vẫn còn nguyên vẹn, bọc giấy đã ngả vàng nhưng chưa từng bị mở.

Hắn mỉm cười, khẽ đặt viên kẹo thứ hai – của con gái – bên cạnh.

“Xem ra nhà này... có truyền thống truyền tình bằng kẹo rồi.”

Ngoài sân, trăng tròn lấp lánh.

Trong nhà, hai thế hệ kẹo tình yêu bắt đầu tỏa sáng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc