Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Từ sau ngày Tô Trạch chính thức làm thầy dạy lớp Nữ học, cả học đường rộn ràng như ngày xuân có hội. Tin đồn bay khắp bốn bề thư các phòng học:
“Tô tiên sinh… hình như có mối tình không tỏ với một nữ sinh trong lớp!”
Mà cái tên bị đem ra bàn tán nhiều nhất, không ai khác ngoài… Lâm Yên – nữ sinh từng dám gọi thầy là “đầu đất” ngay giữa giờ mà không bị trách phạt, lại còn được thầy mỉm cười bảo:
“Vậy từ giờ, đầu đất này sẽ dạy thơ cho nàng nhé?”
Nhưng đời làm “nàng thơ” của Tô tiên sinh đâu có dễ thở.
Lâm Yên ngủ gật trong giờ – bị điểm danh lên đọc thơ Lý Bạch, nàng mơ màng đọc thành... thực đơn quán chè đầu phố.
Mới lén bỏ vào mồm 1 lát mứt gừng – bị ‘Tô tiên sinh’ bắt nộp cả túi, hắn vừa nhâm nhi vừa gật gù:
“Chín điểm. Vị ngọt có thừa, gừng thì chưa tới. Lần sau thêm chút cay, giống tính nàng ấy.”
Đi trễ một canh giờ – bị phạt viết ba tờ thư nhận lỗi, hắn lại thêm dòng chữ nắn nót dưới cùng:
“Lỗi thì tha được. Nhưng chữ nàng xấu quá. Viết thêm một tờ – riêng cho ta, được không?”
Trái tim nàng, từ đó chẳng lúc nào được yên. Nhìn thấy hắn, tim đập. Nghe giọng hắn, tim rung. Mỗi lần hắn cười, nàng thấy như có cả mùa xuân nở hoa trong lòng.
Chiều nọ, mưa lớn trút xuống bất ngờ. Lâm Yên đứng dưới mái hiên, ướt nhẹ, tay áo dính mưa, gò má ửng đỏ. Đang định quay vào thì sau lưng vang lên một giọng nói trầm trầm:
“A Yên, không mang dù à?”
Nàng ngẩng lên. Là hắn. Tay cầm chiếc ô giấy dầu, tóc hơi ướt, áo còn thơm mùi gỗ đàn hương.
“Không... muội tính chờ tạnh rồi mới về.”
“Chờ cũng được. Nhưng ta tính về trước. Nàng đi cùng không?”
Một câu nói đơn giản thôi, nhưng khiến nàng đứng sững như bị niệm chú. Rồi như mộng du, nàng bước theo hắn, hai người chung một chiếc ô, khoảng cách gần đến mức nàng nghe rõ nhịp tim mình loạn xạ không kiểm soát.
“Muội cứ nhìn ta mãi, sợ ta ướt à?” – hắn liếc sang, cong môi.
“Không… chỉ đang thắc mắc, sao một người như huynh lại chưa có ai đeo khăn tay?”
“Vì người ta chỉ đeo khăn tay cho người mình thích.”
Hắn ngừng một nhịp, rồi nhẹ nhàng nói tiếp:
“Ta vẫn đang đợi người ấy… đủ lớn, đủ hiểu lòng ta.”
Trời khi ấy đã tạnh, mây cũng tan. Nhưng tim nàng thì rối như tơ rối, mặt đỏ bừng không biết vì mưa hay vì câu nói vừa rồi.
Phía sau, giọng hắn trầm ấm vang lên, như cười mà như không:
“Về thôi, A Yên. Mai còn phải dậy sớm.”
----------------------------------------------------------------------------------------
Mùa xuân về, học đường tổ chức đại hội “Xuân sắc tài hoa” – thi văn, thêu, múa và cả đàn tứ tuyệt. Nữ sinh hào hứng kéo nhau đăng ký, váy phấp phới như hoa đào giữa sân.
Lâm Yên vốn chỉ định đứng xem, ai ngờ bị cả đám bạn trong lớp xúm lại đẩy lên bảng danh sách thi… thêu thơ trên khăn lụa.
Nàng mặt mày nhăn nhó: “Ta ghét kim chỉ lắm…”
Đám bạn chen nhau chọc: “Không sao! Có ghét cũng phải thêu! Biết đâu có người ngồi dưới cổ vũ thì lại thêu đẹp thì sao~~~~~~”
Ánh mắt đám nữ sinh nhìn nàng đầy ẩn ý.
Lâm Yên ngượng đến nỗi chỉ muốn đào hố chui xuống, cuối cùng đành bực bội cầm khung thêu về, tiện tay vẽ bừa bốn câu thơ thất niên vần “a”, nét bút xiêu xiêu vẹo vẹo, cứ như đang… khóc than.
Tối hôm đó, nàng cắm cúi ngồi dưới đèn dầu, thêu từng mũi. Nhưng vì lóng ngóng, chẳng cẩn thận, mũi kim đâm thẳng vào ngón tay.
Đau thấu trời. Nàng suýt bật khóc, định gọi mẹ, thì nghe tiếng gõ nhẹ cốc cốc vào cửa sổ.
Không lời trêu chọc. Không ánh mắt giễu cợt. Hắn nhẹ nhàng đặt tay nàng lên bàn, cúi người thổi nhẹ lên vết thương, rồi thoa thuốc bằng cử chỉ dịu dàng hơn cả gió xuân.
Bàn tay hắn lớn, ấm, vững chãi, bao trọn tay nàng như bảo vật. Nàng ngơ ngác nhìn, lần đầu tiên trong đời… không dám nói nhiều.
“Huynh…” – nàng khẽ gọi – “Huynh thích kiểu nữ tử như thế nào vậy?”
Hắn dừng tay, nhìn nàng, rồi bật cười nhẹ như gió:
“Thích kiểu biết ăn vụng nhưng nhớ chia cho ta một miếng.”
“Thích kiểu miệng cứng mà tim mềm như đậu phụ.”
“Thích kiểu như nàng.”
Bộp! Tim nàng đập một cái rõ to như bị gõ trống. Cả người như hóa đá.
Một lúc sau, nàng ấp úng:
“Muội… chưa có khăn tay để đeo cho huynh…”
“Không sao.” – hắn mỉm cười, mắt cong như trăng –
“Ta vẫn giữ túi gấm nàng đưa năm đó… trong ấy có hạt đậu đỏ và một viên kẹo. Vẫn còn nguyên.”
Hôm lễ hội, nàng không được giải. Bài thêu chữ xiêu vẹo, hình méo mó, thơ nghe như… viết trong lúc buồn ngủ.
Thế mà Tô Trạch ngồi dưới lại vỗ tay to nhất:
“Tuyệt lắm! Đây là bài thơ có tâm nhất ta từng thấy!”
Cả lớp nhao nhao: “Tô tiên sinh thiên vị quá rõ ràng rồi!”
Hắn nhún vai, cười tỉnh bơ: “Thiên vị đấy, rồi sao? Có ai cấm không?”
Lâm Yên đứng trên sân khấu, mặt đỏ như cà chua chín, tim đập loạn. Nhưng trong lòng nàng…
…ngọt như đang ăn mười viên kẹo mạch nha cùng lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)