Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thanh mai lại gặp trúc mã Chương 1: Thanh Mai Này…….có Chút!!!

Cài Đặt

Chương 1: Thanh Mai Này…….có Chút!!!

Ở trấn Vân Tê có hai giai thoại được dân chúng truyền miệng mãi không dứt.

Một – kẹo mạch nha nhà bà cụ Tô ngon đến độ ai ăn một viên là như được rửa sạch bụi trần, muộn phiền tan theo ngọt ngào.

Hai – tiểu nha đầu nhà họ Lâm tên Lâm Yên, nghịch ngợm đến mức bị gọi là hiện thân của nghiệp chướng, mỗi ngày không gây chuyện là trong người ngứa ngáy khó chịu.

Tréo ngoe ở chỗ, hai truyền thuyết ấy lại… liên quan mật thiết với nhau.

Bởi Lâm Yên chính là vị khách không mời mà đến quen thuộc nhất nhà họ Tô – cứ trời vừa tối, nàng lại men theo hàng rào tre leo vào sân, rón rén lục lọi lọ kẹo mạch nha trên bàn bếp, cắn một miếng là ngồi bệt xuống sân cười khúc khích như mèo con ăn vụng.

Nàng lập tức đứng dậy, le lưỡi trêu:

“Mời chứ! Nhưng là mời huynh… đuổi theo muội nè!”

Chưa kịp phản ứng, nàng đã chạy như gió, váy tung bay, miệng còn ngoái lại cười ha hả. Tô Trạch dở khóc dở cười, đành lao theo. Hai cái bóng nhỏ chạy vòng quanh sân hồng đến tận lúc trời sẫm tối.

Có lần khác, vì hắn không chịu chơi ô ăn quan cùng, nàng tức giận trèo thẳng lên nóc bếp nhà hắn, ngồi ôm gối thút thít. Hắn nhìn mà toát mồ hôi, vừa lo vừa hoảng, vội trèo theo dỗ dành. Không may, con mèo nhà nhảy qua kêu “meo” một tiếng, làm hắn giật mình suýt rớt xuống… ngay chảo dầu dưới bếp.

Kết quả là tối ấy sốt cao. Sáng hôm sau tỉnh lại, thấy Lâm Yên ngồi kế bên, đôi mắt đỏ hoe, tay nhỏ cầm thìa cháo thổi thổi:

“Làm huynh ốm là lỗi của muội. Nhưng huynh phải khỏe lại mới được… còn chưa dạy muội nhảy dây đâu!”

Hắn bật cười, má ửng hồng:

“Ừ. Huynh mà bệnh mãi, ai giữ kẹo giùm muội nữa…”

Năm ấy, hắn mười hai tuổi, nàng mười một. Cả hai vẫn chưa biết rõ thế nào là thích, là yêu. Chỉ biết rằng – không ai muốn người kia rời đi.

Ấy vậy mà mùa thu năm ấy, Tô Trạch thật sự phải theo cha lên kinh học hành. Ngày chia tay, Lâm Yên lẳng lặng tiễn hắn đến tận dốc dài, không nói một lời nào. Đến khi hắn sắp rời đi, nàng mới rụt rè dúi vào tay hắn một túi gấm nhỏ, lắp bắp:

“Trong đây có… hạt đậu đỏ và một viên kẹo mạch nha. Muội mua đó, là để riêng cho huynh…”

Tô Trạch siết nhẹ bàn tay, mỉm cười:

“Vậy huynh sẽ giữ đây, chờ lúc gặp lại, huynh đưa muội… hai viên.”

------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thấm thoát mà lại bao nhiêu mùa xuân trôi qua. Cảnh vật cứ ì ạch trôi qua, chẳng buồn bận tâm xem người xung quanh như thế nào.

Lâm Yên cũng vậy, mười sáu tuổi, nàng vẫn rèn giũa son sắt tinh thần… “giữ nguyên sự phá là chính”. Dù bây giờ, cho là miễn cưỡng đã biết thêu thùa vài đường, viết thơ bốn câu, gảy đàn ba dây, nhưng nàng vẫn thích nhất là… ăn quà vặt sau vườn ở lớp.

Chẳng ai có thể nghĩ một cô nương đương tuổi cập kê lại trốn đi ăn vụng bánh bột lọc sau chậu hoa lan quý hiếm của học đường, nàng say sưa đến nỗi bị bắt quả tang đang cắn dở mà vẫn cãi cố:

“Không phải ăn vụng đâu, là ăn đúng giờ… bụng muội quy định!”

Ôi!!! Cha mẹ nàng chán nản không buồn nói nữa. Nương quản sự học đường thì nhăn mặt nghiêm túc:

“Thế mà cũng đòi đi học nữ lễ, mai mốt ai dám rước về làm dâu?!”

Lâm Yên khép nép lấy vạt áo lau khóe miệng, nghiêng đầu, thầm nghĩ: Ai bảo đây là muốn lấy chồng sớm chứ? Còn chưa tìm thấy người có thể chia kẹo với mình cơ mà…

Nhưng đời tréo ngoe, họa vô đơn chí. Ngày đầu tiên vào lớp Nữ học, nàng tiếp tục gây chuyện.

Chỉ vì Ngô tiểu thư ngồi bên lỡ lời:

“Cái bánh này nhìn xấu quá đi, thật quê mùa.”

Lâm Yên đứng phắt dậy, bực dọc đập bàn, mắt sáng rực:

“Cái gì mà quê mùa? Mẹ ta làm đấy, ta thấy còn đẹp hơn bộ mặt son phấn dày cộm của ngươi.”

Rồi…chỉ nghe ầm một tiếng. Ngô tiểu thư ngã chổng vó ra sau ghế. Cả lớp nín thở.

Ngay lúc ấy, cửa lớp bật mở. Người bước vào là lão sư mới được bổ nhiệm.

Áo dài trắng, lưng thẳng, nét mặt thanh tú, dáng người thanh thoát nhưng có phần… quen quen.

Lâm Yên ngẩng đầu, mắt chạm mắt. Thế giới như ngừng quay.

Tô Trạch khựng lại nửa giây, rồi bật cười:

“A Yên. Gặp lại là đánh người rồi à?”

Nàng há hốc mồm:

“Tô Trạch?! Sao huynh lại ở đây? Không phải huynh… thi đỗ rồi à?”

“Đỗ thì vẫn có thể quay về. Nhất là khi ta nghe nói có một người vẫn chưa trả kẹo.”

Lâm Yên lập tức đỏ mặt, cắn môi:

“Còn chưa đòi huynh tội dám làm thầy ta đấy!”

Tô Trạch bước lại gần, mắt cong cong như trêu ghẹo:

“Vậy từ giờ muội phải gọi ta một tiếng ‘Tô lão sư’.”

“Ta gọi huynh là ‘Tô đầu đất’ được không?!”

Cả lớp trợn mắt nhìn hai người đối đáp qua lại, trong lòng đồng loạt hiện lên một suy nghĩ:

Lão sư mới hình như... có thù oán sâu xa với học trò này. Phen này chắc khó sống rồi…

Còn ai đó trong lớp – có thể là Ngô tiểu thư vừa được nâng dậy, tay xoa đầu choáng váng, miệng lại thì thầm:

“Không, không phải oán đâu…ta khẳng định là mùi cẩu lương.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc