Thật vô lý hết sức! Thôi thì việc người thời này biết dùng chảo sắt xào rau nàng cũng nhắm mắt chấp nhận đi, nhưng tại sao họ lại còn biết làm cả đồ nướng, lẩu, rồi cả món trộn cay tê nữa cơ chứ?
Thậm chí, ngay cả những người bán hàng rong qua lại trên phố, trên tay họ cũng thường xuyên bày bán những món ăn có hình dáng y hệt đồ ăn hiện đại.
Đến nước này, Minh Đường đành phải cam chịu số phận.
Hơn nữa, Thẩm phụ xưa nay luôn đối xử bình đẳng với các con. Ngay khi Minh Đường vừa bắt đầu biết mặt chữ, ông đã sắp xếp cho nàng học Tứ thư Ngũ kinh cùng với ca ca Thẩm Thanh Tùng.
Dần dà, Minh Đường cũng dập tắt luôn cái tâm tư kiếm tiền kia, dứt khoát chọn cách "nằm ủ" làm một con cá muối, mỗi ngày chỉ chuyên tâm theo ca ca đọc sách.
Mãi cho đến tận bây giờ, khi ngân khố trong nhà đã báo động đỏ, nàng mới lại nhớ đến cái kế hoạch từng bị xếp xó từ lâu này.
Chỉ có điều...
Việc mở một quán ăn mà không có vốn liếng ban đầu là chuyện hoàn toàn không thực tế. Còn chuyện chạy đến tửu lâu để làm đầu bếp lại càng là chuyện viển vông, bởi người nhà họ Thẩm tuyệt đối sẽ không bao giờ chấp nhận.
Vậy rốt cuộc phải làm thế nào thì nàng mới có thể dựa vào tài nghệ nấu nướng của mình để kiếm ra bạc một cách nhanh nhất đây?
Thẩm Minh Đường vô cùng trân trọng cuộc sống hiện tại.
Nàng vốn ham thích đọc sách từ thuở nhỏ, nhưng trước khi xuyên đến triều Đại Dận này, vì gia cảnh bần hàn không có tiền đóng học phí, nàng đành ngậm ngùi theo học tại một trường nghề.
Dẫu vậy, nàng vẫn chưa từng từ bỏ việc học tập.
Nàng lủi thủi một thân một mình vừa học vừa làm. Sau khi kết thúc các tiết học trên trường, ngày nào nàng cũng mò sang thư viện của ngôi trường đại học danh giá ngay sát vách để đọc sách ké. Thậm chí, sau khi thông qua kỳ thi tự học để lấy được tấm bằng cử nhân, nàng lại tiếp tục lao vào cuộc chiến ôn thi cao học.
Ai mà ngờ được, chân trước nàng vừa mới nhận được giấy báo trúng tuyển nghiên cứu sinh, thậm chí còn chưa kịp đến trường báo danh thì chân sau đã đột ngột xuyên không đến cái nơi này.
Nhớ lại thuở mới đặt chân đến vương triều Đại Dận, cuộc sống của gia đình Minh Đường vẫn còn khá giả và sung túc.
Cơ ngơi nhà mẹ đẻ của mẫu thân rất đỗi bề thế. Mỗi dịp ngoại tổ phụ lên kinh thành thăm nom, ông đều thưởng cho mấy phong bao lì xì đỏ chót, dày cộp, thỉnh thoảng lại còn cho thêm tiền trợ cấp.
Về phần phụ thân, ông lại đảm nhiệm chức vị giáo thụ tại học phủ cao nhất đương triều, vừa có địa vị lại vừa có bổng lộc. Hơn nữa, cả nhà họ lại thuê một căn nhà nằm ngay trong khu vực học đường, ngày ngày đều được đắm mình trong bầu không khí tri thức hun đúc.
Đối với Minh Đường mà nói, hoàn cảnh này cũng coi như đã gián tiếp giúp nàng viết tiếp giấc mơ dang dở năm nào.
Cả gia đình đồng tâm hiệp lực, chuỗi ngày trôi qua có thể nói là vô cùng viên mãn.
Chỉ tiếc là, từ sau khi mẫu thân sinh thêm một đệ đệ, mọi chi phí ăn mặc, sinh hoạt trong nhà lại phải gánh thêm một phần.
Thêm vào đó, hai năm trước ngoại tổ phụ có gửi thư báo rằng dạo này việc làm ăn buôn bán gặp nhiều trắc trở, mọi khoản chi tiêu trong phủ đều phải cắt giảm đi một nửa, thế nên khoản tiền trợ cấp gửi cho nhà nàng tự nhiên cũng bặt vô âm tín.
Năm nay, khi nhà ngoại lên kinh thành thăm hỏi, Minh Đường tinh ý nhận ra hai vị cữu cữu đều khoác trên mình những bộ y phục cũ từ năm ngoái. Ngay cả đám tiểu tư hầu hạ bên người cũng bị cho nghỉ việc, chỉ giữ lại đúng một tên. Đến lúc cáo biệt, phong bao đỏ mà họ trao tay cũng chỉ còn lại vài đồng bạc vụn lẻ tẻ.
Nhìn cảnh ấy, nàng liền hiểu ngay rằng năm nay cuộc sống của mọi người đều chẳng hề dễ dàng gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
