Trong lòng Minh Đường dẫu đang miên man suy nghĩ, nhưng nàng vẫn không hề bỏ quên những lễ nghĩa cần thiết.
Nàng quay về phòng, cắt lấy nửa lạng bạc vụn rồi cẩn thận cắt một mảnh giấy đỏ nhỏ để gói lại. Sau đó, nàng dùng phần giấy đỏ còn thừa gói thêm vài miếng điểm tâm cùng mấy quả trứng gà, rồi bước ra đứng trước cửa phòng chờ bà đỡ đi ra.
Đợi đến khi bà đỡ lau dọn sạch sẽ cơ thể cho Giang thị ở bên trong, rồi bưng một chậu nước đỏ ngầu máu bước ra ngoài, Minh Đường vội vàng xách theo đống đồ trên tay tiến lên đón lấy, cung kính hành lễ.
"Hôm nay thực sự đã làm phiền bà vất vả rồi ạ." Minh Đường vừa nói vừa đưa đồ qua, đồng thời đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Thanh Tùng đang đứng bên cạnh. "Đến ngày mai, chắc lại phải làm phiền bà chịu khó ghé qua một chuyến để xem xét tình trạng của mẫu thân cháu ra sao."
Hiểu ý, Thẩm Thanh Tùng cũng vội đứng thẳng người, chắp tay cúi chào bà đỡ: "Sóc Thanh cũng xin đa tạ bà bà."
Thấy gia đình này lễ nghĩa chu toàn, thái độ lại vô cùng khách sáo, bà đỡ nghĩ bụng dẫu sao cũng chỉ là chạy thêm một chuyến nữa thôi nên vui vẻ nhận lời.
Tuy nhiên, khi đưa tay nhận lấy những món đồ từ tay Minh Đường, bà vẫn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Vốn là người ruột để ngoài da, bà đỡ bèn buột miệng hỏi thẳng: "Nhà các ngươi lạ thật, nhìn qua cứ như thể muội muội mới là người đứng ra làm chủ mọi chuyện vậy."
Thẩm Thanh Tùng liếc nhìn Minh Đường một cái, mỉm cười đáp: "Đường tỷ nhi nhà ta vốn thông tuệ từ nhỏ, chủ ý cũng nhiều hơn bọn ta, thế nên trước nay mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do muội ấy đứng ra quán xuyến cả."
Minh Đường cũng cười tươi giải thích thêm: "Chỉ là do trong nhà có mỗi một vị ma ma phụ giúp. Trước đây mẫu thân cháu vừa phải chăm sóc Nhị lang, lại vừa mang thai nặng nề, phận làm con cái sao nỡ để người phải chịu quá nhiều mệt nhọc được ạ."
Nào ngờ vừa bước đi được mấy bước, bà đã đụng sầm ngay vào một đứa trẻ đang chạy tới từ hướng đối diện.
Thẩm Nhị lang kêu oai oái một tiếng "Ây da", rồi ngã bệt xuống đất.
Bà đỡ hoảng hồn vội vàng sấn tới hỏi han: "Ôi chao, mau để bà xem thử xem có bị trầy xước hay va đập ở đâu không nào."
Thẩm Nhị lang ban đầu còn hơi ngẩn người ra một lúc. Nhưng ngay sau đó, khi chợt nhìn thấy ca ca và tỷ tỷ đang đứng phía sau lưng bà đỡ, thằng bé liền lập tức đạp hai chân bình bịch xuống đất, há to miệng bắt đầu gào khóc ầm ĩ.
"Oa oa oa... A huynh, a tỷ ơi, Chu nhi đau quá! Hức hức... Chắc chắn là đầu gối bị ngã đến bầm tím cả rồi, oa oa... Đệ, đệ phải được ăn bánh táo chua do a tỷ làm thì mới hết đau cơ!"
Bà đỡ: "..."
Vị Nhị lang nhà họ Thẩm này sao lại có cái kiểu nói khóc là khóc ngay được thế nhỉ? Đã vậy lại còn khóc giả trân đến mức này, chẳng lẽ thằng nhóc định ăn vạ bà hay sao?
Trong khi đó, Minh Đường và Thẩm Thanh Tùng thì đã quá quen thuộc với cảnh này nên chẳng lấy làm lạ. Hai huynh muội, người thì ngửa cổ giả vờ ngắm trời ngắm mây, kẻ thì nở nụ cười gượng gạo, tuyệt nhiên đều bỏ ngoài tai những tiếng gào thét thảm thiết của Thẩm Nhị lang.
Đến lúc này thì bà đỡ cũng lờ mờ hiểu ra vấn đề.
Xem ra, ngày thường vị Nhị lang nhà họ Thẩm này chắc chắn đã không ít lần giở cái mánh khóe này ra để thu hút sự chú ý của mọi người đây mà.
Bà xin phép được rút lại lời khen ngợi ban nãy. Xem ra cái đứa con sinh sau đẻ muộn này của Giang thị, nuôi dạy cũng chẳng ra làm sao cả!
Bà đỡ lồm cồm bò dậy, phủi phủi lớp bụi đất dính trên áo, cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến Thẩm Nhị lang nữa mà quay sang cáo từ Minh Đường và Thanh Tùng ở phía sau.
Thấy vậy, Minh Đường vội vàng bước lên phía trước, tiễn người ra tận cổng: "Bà bà, vậy ngày mai bà nhớ ghé qua một chuyến nhé."
"Nhớ chứ, nhớ chứ, đại nương tử cứ bỏ bụng yên tâm đi."
Khi bước chân ra khỏi cổng, bà đỡ vẫn không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại một cái.
Chỉ thấy Thẩm Nhị lang vẫn đang ngồi bệt trên mặt đất, hai bàn tay mập mạp che kín mặt, nhưng đôi mắt thì lại đang lấm lét nhìn trộm qua những kẽ tay.
Ngay khi thấy Minh Đường vừa quay người lại, thằng bé lập tức tiếp tục bài ca gào khóc thảm thiết.
Bà đỡ: "..."
Biết ngay là cái thằng ranh con này đang giả vờ mà!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
