Thẩm Thanh Tùng bước tới xoa đầu nàng, cười xòa nói: "Nếu vậy thì huynh không vào Quốc Tử Giám nữa. Sang cái thư viện Nhạc Lộc gì đó học cũng được mà. Dạo trước viện trưởng bên đó từng nói, chỉ cần huynh chịu đến đó học thì sẽ miễn toàn bộ học phí cho huynh."
"Con đang nói hươu nói vượn cái gì thế hả!" Thẩm phụ tức đến mức râu ria cũng run bần bật, quát lớn: "Con tưởng ai cũng có bản lĩnh vượt qua được kỳ thi bổ sung của Quốc Tử Giám chắc? Đại lang, cái trường này con nhất định phải đi học cho ta!"
Thẩm Thanh Tùng bĩu môi, lầm bầm: "Thì tại nhà mình đang hết sạch tiền rồi mà..."
Thẩm phụ đứng phắt dậy, phủi phủi vạt áo rồi dõng dạc tuyên bố: "Chuyện tiền nong cứ để đó, cha sẽ tự có cách lo liệu."
Minh Đường cũng vội vàng đứng lên theo, tò mò hỏi: "Cha định đi đâu để nghĩ cách ạ? Đừng nói là cha lại định bắt chước Hứa học chính ở nhà bên cạnh, đi chép sách thuê cho người ta đấy nhé?"
"Sao cha có thể giống hắn được! Dẫu sao cha cũng là Bác sĩ của Quốc Tử Giám đường đường chính chính, há có thể làm cái việc rặt mùi con buôn như thế!" Thẩm phụ cảm thấy mất mặt nên không muốn nói thêm. Ông xua xua tay, bảo: "Con đừng hỏi nữa, cha tự có cách."
Nghe vậy, Minh Đường bèn giả lả gật đầu, hùa theo vài câu. Sau đó, nàng trơ mắt nhìn Thẩm phụ lại vung tay áo bỏ đi.
Đợi đến khi bóng Thẩm phụ đã khuất xa, Minh Đường mới vẫy tay gọi Thẩm Thanh Tùng đang đứng bên cạnh: "Đi thôi ca ca, hai huynh muội mình lén theo xem cha rốt cuộc đã nghĩ ra cách gì."
Thẩm Thanh Tùng khẽ "ừ" một tiếng, rồi cũng rón rén bước theo sau.
-
Thẩm phụ đi thẳng đến căn phòng nhỏ nơi ông thường cất giữ sách vở, lục lọi hồi lâu. Sau đó, ông lấy từng quyển sách ra, xếp thành một chồng nhỏ ngay ngắn trên bàn.
Ông cẩn thận vuốt ve từng trang bìa, khẽ thở dài một tiếng, rồi cuối cùng mới lưu luyến dùng một tấm vải bông bọc kín tất cả lại.
Đứng ngoài cửa, Thẩm Minh Đường và Thẩm Thanh Tùng thu hết cảnh ấy vào mắt. Cả hai chẳng dám phát ra tiếng động nào, chỉ biết đưa mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ rời đi.
Minh Đường thật sự không ngờ tới, cái "cách" mà cha nàng nghĩ ra lại chính là bán sách.
Nhìn thấy cảnh tượng chua xót ấy, trong lòng nàng cũng vô cùng khó chịu.
Kể từ khi thai xuyên đến vương triều Đại Dận này, Thẩm phụ, Thẩm mẫu cùng vị ca ca ruột thịt đều hết mực yêu thương nàng. Bởi vậy, từ lâu nàng đã nghiễm nhiên coi bản thân là một phần máu thịt của gia đình này.
Một đại gia đình đông đúc với bao nhiêu miệng ăn như vậy, lâu dần, số bạc ít ỏi trong nhà cũng chẳng còn đủ để trang trải nữa.
Nay mẫu thân lại vừa sinh thêm một tiểu muội, cả nhà chừng ấy con người đều đang há miệng chờ cơm. Vậy nên, cho dù cha có trân quý đống sách vở của mình đến mấy thì cũng đành phải cắn răng bán đi để đổi lấy chút bạc vụn.
Có điều, bán sách dẫu sao cũng chỉ là kế sách tạm thời, về lâu về dài thì vẫn phải tìm cách khác để kiếm tiền.
Nhớ lại kiếp trước, Minh Đường vốn là một sinh viên xuất sắc tốt nghiệp từ học viện ẩm thực nào đó. Trước đây, không phải là nàng chưa từng nghĩ đến việc quay lại nghề cũ, định bụng kiểu gì cũng có thể dựa vào những món ăn hiện đại để kiếm chút bạc nơi thời không này.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, nàng chẳng thể ngờ ngành ẩm thực ở triều Đại Dận lại phát triển với tốc độ chóng mặt đến vậy.
Không những nguyên liệu vô cùng phong phú, mà kỹ thuật dùng chảo sắt để xào nấu cũng đã nhanh chóng làm mưa làm gió khắp các vùng miền chỉ trong vòng vài năm ngắn ngủi.
Đến khi Minh Đường đủ lớn để với tới mặt bếp và cầm được chiếc muôi xào, thì trong một lần tình cờ ghé vào một quán ăn nhỏ, nàng lại được nếm thử món lẩu xiên que cay tê quen thuộc.
Minh Đường cạn lời: "..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
