◎ Dù từng thích đến mức nào, cuối cùng cũng phải buông ◎
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Dư Sanh đáp chuyến bay đêm, tới Lâm Thị lúc trời vừa sáng, mới hơn bảy giờ sáng mà sân bay đã rộn ràng như hội.
Bên ngoài quảng trường kéo dài một dải băng-rôn lớn, trên đó viết dòng chữ: “Nhiệt liệt chào đón các cựu binh trở về nhà!”. Dưới băng-rôn là mấy chiếc lều bạt màu xanh quân đội dựng thẳng hàng.
Cô đi về phía bảng thông báo chuyến xe, tiện tay nhìn vài tấm thông tin, vừa liếc qua đã phải giật mình.
Cái gọi là “lão binh” ấy, chẳng ai quá hai mươi lăm tuổi.
Hồi trước Cố Bách Chu từng nói, lính nghĩa vụ thường hết thời hạn là xuất ngũ, còn những người tốt nghiệp trường quân đội như anh, nếu muốn ở lại thì phải vượt qua rất nhiều điều kiện, mà một khi đã ở lại rồi, thì đa phần là gắn bó cả đời.
Với người khác, quân ngũ có thể chỉ là một quãng thời gian. Nhưng với Cố Bách Chu, đó là sự nghiệp, là tín ngưỡng… thậm chí là mạng sống.
Ngoài miệng lúc nào cũng tỏ vẻ coi thường, chứ thật ra Dư Sanh vẫn luôn âm thầm khâm phục anh.
Cô không nán lại lâu ở sân bay, đón taxi tới bến xe khách, rồi bắt chuyến xe buýt đi về trấn nhỏ.
Xe chạy chòng chành trên đường, cô chợp mắt được một lát thì đã tới nơi.
Vừa ra khỏi cửa nhà ga, đã có một đám người xông tới chào mời.
“Cô ơi, có cần chỗ nghỉ không?”
“Chỗ tụi tui gần cổ thành, rẻ mà sạch sẽ lắm!”
“Nhà tụi tui có view sông đẹp nhất trấn luôn á!”
“Đi đâu vậy người đẹp? Tụi tui chở cho!”
“Không ghé Tuyết Sơn đua xe hả? Chỉ thiếu mỗi cô thôi đó!”
Dư Sanh bị chặn lại giữa vòng vây mời chào, giật mình mất vài giây. Sau đó mới kịp siết chặt quai ba lô, cười gượng:
“À… có bạn tới đón rồi ạ.”
Mấy người kia nghe vậy mới chịu chuyển mục tiêu sang chỗ khác.
Tất nhiên là cô bịa. Cô đến vùng đất xa lạ này, chẳng quen ai cả.
Rẽ sang đường khác, cô vẫy một chiếc taxi. Tài xế là một chàng trai trẻ, xuống xe phụ cô xếp hành lý rồi hỏi chuyện:
“Đi du lịch à?”
Dư Sanh gật đầu, rồi bổ sung:
“Tìm bạn chơi chút thôi.”
Làm phóng viên quen với chuyện đào sâu các vụ việc xã hội, nên cô luôn mang tâm lý cảnh giác theo bản năng.
Xe rẽ vào giao lộ, cô cúi đầu nhìn bản đồ chỉ đường. Tài xế nghe thấy định vị liền cười:
“Yên tâm đi, tôi không đi đường vòng đâu. Đẹp vậy mà tôi còn lấy thêm tiền thì xấu hổ chết. Nếu không phải công ty có quy định, chắc tôi chở miễn phí luôn rồi ấy.”
Dư Sanh khẽ cười, không để tâm lắm. Điện thoại vẫn mở bản đồ, chỉ giảm nhỏ âm lượng. Cô nghiêng người nhìn ra ngoài cửa kính.
Khung cảnh dân cư nơi đây khác hẳn Bắc Thành. Hai bên đường là những bức tường gạch xanh cao vút, bao quanh các căn nhà cổ, không thể nhìn thấy cảnh vật bên trong.
Dãy cây dương thẳng tắp trải dài hai bên, càng đi về đoạn đường không có người ở thì tán cây càng dày đặc, râm mát cả một vùng.
Tháng này, cây cối xanh mướt, bóng râm trải rộng, phần nào xua bớt cái nắng gắt của mùa hè.
Vì không phải mùa cao điểm du lịch nên Dư Sanh chưa đặt phòng trước.
Xe dừng lại ở giao lộ gần cổ thành. Tài xế chỉ đường giúp cô:
“Đi vào từ đoạn kia là khu phố toàn nhà trọ dân cư, đi thêm chút nữa là tới cổng cổ thành luôn. Nhưng mà ở khu này giá hơi cao.”
Dư Sanh gật đầu cảm ơn, kéo vali rẽ vào phố nhỏ.
Một chiếc xe hơi màu đen bỗng lướt qua, đỗ ngay trước mặt. Từ hàng ghế sau bước xuống hai cô gái. Một người thấp hơn, mặc áo thun trắng và chân váy kẻ caro, đeo ba lô tím sáng màu. Người còn lại trông chín chắn hơn, mặc đầm liền thân ôm dáng, đi giày cao gót, chiều cao còn nhỉnh hơn cả Dư Sanh.
Dư Sanh cao khoảng 1m65, chỉ cần mang thêm đôi giày đế bằng cũng gần chạm 1m7.
Cô gái đeo ba lô vẫy tay chào tài xế, quay đầu lại thì ánh mắt lập tức sáng lên:
“Ơ, chị ơi! Gặp lại chị rồi, đúng là có duyên quá luôn á!”
Đúng là cô gái từng gặp ở sân bay Bắc Thành.
Dư Sanh cười đáp:
“Ừ, các em cũng tới đây du lịch hả?”
Cô bé níu tay người đi cùng:
“Chị họ em chưa tới cổ thành bao giờ, nên em dẫn chị đi chơi.”
“Vậy à.”
“À quên chưa giới thiệu! Em tên Đỗ Nhược, quê ở Lâm Thị. Đây là chị họ em, Tô Khả.”
Dư Sanh đưa tay bắt nhẹ:
“Chào hai em, chị là Dư Sanh, tới đây du lịch thôi.”
Đỗ Nhược níu tay cô lắc nhẹ:
“Chị đã đặt khách sạn chưa? Hay ở chung với tụi em cho vui?”
Dư Sanh do dự chốc lát, rồi cười nói:
“Chị đặt rồi.”
Tô Khả có vẻ cảm nhận được sự dè chừng của cô, không nói thêm gì nhiều, chỉ lịch sự mỉm cười:
“Có dịp thì cùng đi chơi nhé.”
“Ừ.”
Hai chị em rẽ vào khách sạn gần đó. Dư Sanh kéo vali tiếp tục đi dọc phố.
Đúng như lời tài xế nói, cả con phố là một dãy quán ăn, tiệm trọ nối tiếp nhau.
Cô chọn một nơi trông có vẻ náo nhiệt nhất. Tên quán trọ là Nhã Xá, cái tên nghe đã thấy cổ điển.
Bà chủ là một người phụ nữ trung niên dáng người mảnh mai, mặc váy dài màu trắng, khoác thêm áo choàng in hoa bỉ ngạn, chân đi guốc gỗ, tóc búi thấp, cài trâm gỗ mun.
Trong đại sảnh, ai cũng gọi bà là “Lệ tỷ”.
Sau khi làm thủ tục xong, Lệ tỷ sai một cậu thanh niên cao lớn mang hành lý giúp cô.
Cậu ta đặt vali trước cửa phòng, cười hề hề:
“Chị gọi em là Cương Tử nha, làm lao công ở đây, cần gì cứ gọi em.”
Dứt lời lại nói thêm:
“Khóa cửa này có thể đổi mã nếu chị muốn.”
Dư Sanh bị vẻ thật thà của cậu làm bật cười:
“Cảm ơn nha.”
Cương Tử đỏ cả tai, gãi đầu rồi quay xuống lầu.
Cô mở cửa sổ khắc hoa nhìn ra phố nhỏ bên dưới.
Phòng ở tầng ba, từ đây có thể nhìn rõ những ngõ nhỏ cổ kính, xa xa còn thấp thoáng góc cổng thành.
Dư Sanh chạm nhẹ vào bông hoa màu hồng phấn trên khung cửa, chụp một tấm hình gửi cho mẹ.
Cô gửi kèm thêm định vị và tên khách sạn.
Cố giáo thụ nhanh chóng trả lời:
【Mẹ biết rồi, nghỉ ngơi cho tốt nhé.】
Cô đáp lại một sticker đáng yêu, rồi khóa cửa, thay khăn trải giường và gối mình mang theo.
Sau đó, cô nằm xuống, thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Cơ thể như đang bù lại giấc ngủ thiếu hụt của đêm qua, Dư Sanh ngủ một giấc sâu thật sâu. Lúc tỉnh dậy, kim đồng hồ đã gần chạm mốc sáu giờ.
Cô kéo rèm điện, ánh nắng chiều rải đầy căn phòng, ấm áp len lỏi khắp từng thớ thịt. Đầu óc sau một giấc nghỉ ngơi dài cũng dần tỉnh táo.
Nhã Xá có phục vụ bữa tối, món chính là tô mì bò đậm đà hương vị địa phương, ngập trong làn nước dùng cay nhẹ và thơm nức mũi. Cô ăn đến giọt cuối cùng, còn được nếm thêm vài món đồ chua do chính tay bà chủ muối. Hương vị ấy khiến cô bất giác nhớ tới món của bà ngoại thuở bé – chẳng kém bao nhiêu.
Cơm nước xong, cô rảo bước ra cổ thành. Bà chủ tiệm đưa cho cô một tấm bản đồ, nhưng cô chẳng tài nào đọc nổi, nên tiện tay cầm luôn làm quạt. Cổ thành ít cây, nhiệt độ lại cao, chiều xuống mà hơi nóng vẫn còn hầm hập. Dù chỉ quạt được chút gió nóng, vẫn còn hơn không.
Trước tiệm trà sữa xếp hàng dài dằng dặc, lại còn chen chúc và ngột ngạt. Dư Sanh còn đang do dự có nên mua ly gì giải nhiệt thì điện thoại bỗng rung lên.
Người gọi đến – dì nhỏ.
Sắc mặt cô thoáng trầm xuống.
“San Sanh à, nghe nói con đi du lịch?” Giọng dì nhỏ the thé vang lên, bình thường nói chuyện đã cao vút, qua điện thoại càng như muốn chọc thủng màng nhĩ.
Dư Sanh khẽ cau mày, phải đưa máy ra xa một chút.
“Con đang ở Kiềm Trấn. Có chuyện gì không ạ?”
“Đi xa vậy à? Chơi mấy hôm?”
Cô cười nhẹ: “Dì gọi con chắc không phải chỉ hỏi mỗi chuyện này chứ?”
“Ờ thì… chuyện là thế này.” Dì nhỏ bắt đầu chuyển sang phần chính. “Lần trước dì có nói với mẹ con, muốn giới thiệu con quen một cậu bên đơn vị của dượng. Hai hôm trước dì có gửi WeChat của con cho nó, mà thấy con vẫn chưa đồng ý kết bạn.”
“À…” Dư Sanh nhớ lại người lạ từng ba lần gửi lời mời, khẽ day trán, “Con đang đi chơi, ít khi mở điện thoại lắm.”
Dì nhỏ thúc giục: “Vậy con cứ đồng ý kết bạn trước đi, có thời gian thì trò chuyện thử xem, không thì người ta lại nghĩ con không có thành ý.”
Không có thì thôi chứ sao…
Cô lặng lẽ rủa thầm, môi mím chặt, chỉ đáp gọn lỏn: “Vâng.”
Nói thật, chuyện này đúng là buồn cười. Dì nhỏ lo cô sắp bước sang tuổi 24 vẫn chưa có người yêu, sốt sắng đến mức suốt ngày giục giã mai mối, viện cớ “chiếm trước thị trường” kẻo trai tốt bị người ta giành hết.
Dì nhỏ là con gái cưng được chiều nhất nhà, muốn gì được nấy, nên dù giáo sư Cố không thật sự đồng tình, cũng chẳng dám nói nặng lời. Bà chỉ khuyên cô cứ mở rộng mắt, quen thêm vài người cũng không sao, nhưng nên giữ giới hạn bạn bè là được.
Thật ra, Dư Sanh chẳng mảy may muốn mở lòng. Giáo sư Cố nói cô không chịu thông thoáng, nhưng chỉ có cô biết rõ ——
Năm mười sáu tuổi, mùa thu ấy, trái tim cô bắt đầu rung động.
Khi đó, cô vừa vào cấp ba. Trong đêm chào tân sinh viên, sân khấu rực rỡ ánh đèn, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng đeo guitar đứng dưới ánh sáng, cất giọng hát “Đơn giản yêu”.
Giữa chuỗi ngày dài lê thê nhàm chán sau này, khoảnh khắc ấy giống như sắc màu rực rỡ in sâu, mãi chẳng phai.
Dù nhiều năm đã trôi qua, dấu vết đó sớm nhạt màu, nhưng điều đã từng tồn tại, vĩnh viễn không thể thực sự biến mất.
Cúp máy xong, Dư Sanh khẽ thở dài, đang định xoay người rời đi thì cánh tay bỗng bị ai đó túm chặt. Qua lớp áo chống nắng mỏng, cô cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ bàn tay ấy truyền sang da thịt.
Cô cúi đầu nhìn – là một bàn tay rắn rỏi màu bánh mật, các đốt tay rõ ràng, lòng bàn tay có lớp chai dày do luyện tập mà thành.
“Anh làm gì vậy?” Giọng nam trẻ tuổi, gọn gàng mà cương quyết, ẩn chứa sự giận dữ.
Một tay cậu ta siết chặt vai một gã đàn ông nhỏ con đen đúa, động tác nhanh đến mức ngón tay bấu cả vào xương vai hắn.
“Không có gì! Bỏ tay ra!” Gã kia vùng ra như cá trạch trơn tuột, nhanh như chớp lẩn vào đám đông đông nghịt người.
Phải mất vài giây, Dư Sanh mới nhận ra chuyện vừa xảy ra. Cô vội sờ túi áo.
Ví tiền lộ ra hơn một nửa.
May mà chưa bị lấy mất.
Cô lập tức nhét ví sâu xuống đáy túi, siết chặt lại, rồi mới hoàn hồn nhìn về phía người vừa giúp mình: “Cảm ơn anh—”
Câu nói còn dang dở, nghẹn lại nơi cuống họng.
Đã bao lần cô tự hỏi, nếu gặp lại, liệu có thể nhận ra không?
Cô từng nghĩ là không thể.
Bảy năm rồi. Đến ảnh chụp cũ của chính mình còn thấy xa lạ, huống hồ là người khác. Nhất là người từng thích đến tận xương tủy.
Anh đã thay đổi quá nhiều, vượt xa tưởng tượng.
Làn da ngăm nắng, không còn trắng trẻo như thuở thiếu niên. Khuôn mặt cứng cáp, ngũ quan sắc nét. Ánh mắt toát lên tinh thần khác hẳn người thường – như một thân cây cao thẳng, cứng cáp dưới nắng gió khắc nghiệt.
Tựa như từ một thái cực, bước hẳn sang thái cực khác.
Vậy mà, cô vẫn nhận ra ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Không chút do dự.
Trong đầu chỉ vang lên một cái tên ——
Bùi Yến Hành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




