Chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
◎ Trừ lần gặp bất ngờ ban nãy, có lẽ từ đây sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại. ◎
Ba chữ suýt nữa đã bật ra khỏi miệng. May là cơ thể phản ứng nhanh hơn suy nghĩ — cổ họng như bị nghẹn một nhúm bông, khô rát, nghèn nghẹn, rốt cuộc không thốt nên lời.
“Du lịch à?” Người đàn ông đi đầu lên tiếng hỏi.
Anh đã buông cánh tay cô ra.
Nguồn nhiệt rút đi trong khoảnh khắc khiến lòng cô như chùng xuống. Một cảm giác trống rỗng là lạ len vào tim, khiến bước chân cô khựng lại. Dư Sanh khẽ gật đầu, giọng mỏng nhẹ tênh: “Ừm.”
“Ở khu này người qua lại khá phức tạp, phải chú ý một chút.” Bùi Yến Hành bình thản nhắc nhở, “Sau mười giờ tối, tốt nhất đừng đi một mình.”
Lồng ngực như có ngọn gió nóng thổi qua, từng vòng từng vòng lửa cháy lan từ tim đến khắp thân thể. Dư Sanh nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “… Biết rồi, cảm ơn.”
Vừa dứt lời, hai chân đã nhanh hơn đầu óc, kéo theo cả người cô quay lưng bỏ chạy.
Đã từng có không biết bao nhiêu lần cô tưởng tượng đến viễn cảnh gặp lại Bùi Yến Hành. Sẽ là tình huống như thế nào, cô sẽ nói gì, sẽ làm gì…
Đủ mọi kịch bản lướt qua trong đầu, muôn hình vạn trạng. Vậy mà, cô lại không ngờ được, đáp án cuối cùng — là bỏ chạy.
Dư Sanh ngồi bên bờ con sông nhỏ ở cổ thành, mấy quả dừa ướp lạnh lăn lăn dưới nước, uống xong mới thấy người nhẹ nhõm hơn một chút.
Cô một là chưa từng đắc tội với anh, hai là cũng không phải kiểu người bội bạc phụ tình, đến tên nhau còn chẳng quen biết, thì có gì mà hoảng?
Chắc chắn trong mắt anh, cô chỉ là một người lạ mặt hành động kỳ quặc.
Dư Sanh hất nhẹ đầu, tự nhủ không được nghĩ vẩn vơ nữa.
Giữa cô và Bùi Yến Hành vốn dĩ chẳng có gì liên quan, ngoại trừ cú chạm mặt vừa rồi, sau này e rằng cũng chẳng có cơ hội gặp lại.
Dư Sanh uống cạn nước dừa, gãi gãi chân vì bị muỗi cắn, chỗ ngứa bắt đầu nổi một cục sưng đỏ. Cô nhấc chân đập đập, vừa gãi vừa rên rỉ.
Điện thoại bỗng báo tin nhắn mới. Là một lời mời kết bạn WeChat, tên hiển thị là “Ngô Diệu”.
Cô nhớ lại lời dì nhỏ ban sáng, trong đầu bỗng như ong vỡ tổ. Vừa gãi muỗi vừa cáu kỉnh bấm nút chấp nhận.
Chưa đầy vài giây sau, bên kia đã gửi tới một cái mặt cười.
Cái kiểu mặt cười… cười chết trong lòng người ta.
Dư Sanh chỉ đành nhếch môi, cũng gửi lại một cái mặt cười y hệt.
Ngô Diệu: 【Chào cô, tôi là Ngô Diệu, bên Đội Cảnh sát Phân cục Thanh Sơn, Bắc Thành.】
Dư Sanh suýt đánh rơi điện thoại, tưởng bản thân gây họa gì nghiêm trọng đến mức bị mời lên đồn.
Trời đã tối, ánh nắng trong ngày cũng dần tắt. Ngồi bên sông lúc này lại có cảm giác thoáng đãng, dễ chịu hơn nhiều.
Bên kia bờ là mấy quán bar lộng lẫy, có người đang hát, tiếng nhạc trầm buồn, lời bài hát đượm nỗi xót xa. Nhưng hiện tại, cô không thể nào đồng cảm nổi.
Cuộc sống của Dư Sanh từ trước đến nay vẫn trôi chảy, gia cảnh dù không dư dả nhưng cũng đủ đầy. Ba mẹ là trí thức, từ nhỏ đến lớn chưa từng đặt kỳ vọng gì lớn lao lên vai cô, chỉ mong con gái mạnh khỏe, vui vẻ sống tốt là đủ.
Cô chưa từng trải qua chuyện gì gọi là bi thương. Tâm trạng hôm nay cũng chẳng quá u ám, chỉ là đang băn khoăn không biết nên trả lời câu “chào cô” kia bằng lời hay một cái sticker.
Cân nhắc một lúc, cô quyết định im lặng để xem đối phương còn nói gì thêm.
Dù sao cũng không quen biết, chắc chỉ là vì bị dì nhỏ thúc ép nên mới miễn cưỡng kết bạn.
Ngô Diệu: 【Nghe nói cô làm phóng viên? Làm ở đài nào vậy?】
Dư Sanh: 【Đài truyền hình Bắc Thành.】
Ngô Diệu: 【Đơn vị tốt quá.】
Anh ta còn thêm một cái icon giơ ngón tay cái.
Dư Sanh: 【Đâu có, đơn vị của anh còn tốt hơn.】
Cô cũng đính kèm một cái ngón tay cái trả lại.
Vượt giới hạn rồi.
Từ lúc bắt đầu đi làm đến nay, chưa từng có buổi phỏng vấn nào khiến cô thấy mất kiểm soát như lần này.
Không tài nào tiếp tục nổi, Dư Sanh vội tìm cớ “tôi đi tắm đã nhé” để kết thúc cuộc trò chuyện.
Cô lang thang ở cổ thành đến hơn chín giờ tối, mua một cây nến thơm mùi hoa hồng và một chai nước hoa nhỏ.
Dù trong lòng vẫn không mấy đồng tình với câu “sau mười giờ tối đừng ra ngoài” của Bùi Yến Hành, nhưng cơ thể lại phản chủ, không tự giác quay về Nhã Xá sớm hơn dự tính.
Có lẽ… đúng thật nơi đây chẳng có gì náo nhiệt sau mười giờ.
Khi về tới, chị chủ đang dọn dẹp đại sảnh. Vừa lau bàn trà, vừa ngẩng đầu hỏi:
“Ngày mai có xe đi Tuyết Sơn, cô có muốn đi không? Tôi hỏi rồi, họ còn thiếu một người.”
Biết khách mới e dè, chị lại bổ sung:
“Là đi theo tour quốc nội đó.”
Dư Sanh khẽ cười: “Bao giờ xuất phát vậy chị?”
“Sáu rưỡi sáng, nhớ dậy sớm nha.”
“Dạ, em đi.”
Chân tay bị muỗi đốt ngứa không chịu nổi, cô lập tức lên phòng xử lý.
Sau khi tắm xong, toàn thân phủ đầy mùi nước hoa dịu nhẹ.
Chiều nay đã ngủ một giấc, giờ vẫn chưa thấy buồn ngủ, cô mở nhạc nhẹ, thắp nến thơm hoa hồng.
Căn phòng thoảng mùi hương dịu dàng, dần dần đưa tâm trí cô vào giấc ngủ mơ màng.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, vết muỗi đốt đã bớt ngứa, chỉ còn vết đỏ lấm tấm trên chân.
Chuẩn bị đồ đạc xong, cô xuống ăn sáng.
Nhã Xá phục vụ bữa sáng đơn giản: bánh bao, màn thầu và chè đậu xanh tự phục vụ. Lo sợ đường núi xóc nảy dễ say xe, Dư Sanh chỉ ăn một cái màn thầu và uống chén chè.
Đúng 6 giờ 30, xe đến nơi.
Bảy chiếc SUV nối đuôi nhau, khi cô lên xe thì chỉ còn trống một chỗ ở hàng ghế thứ hai từ sau lên, như thể cố ý để dành riêng cho cô vậy.
Đúng là đời đôi khi còn kịch tính hơn cả phim. Cứ tưởng chia tay là vĩnh biệt, ai ngờ lại gặp lại. Tưởng là khách qua đường, rốt cuộc lại tái ngộ không ít lần.
Hàng ghế đó ngồi sẵn Đỗ Nhược và biểu tỷ của em ấy – Tô Khả.
Tô Khả ngồi sát Dư Sanh, chỉ khẽ gật đầu chào một tiếng “Chị”, rồi cúi đầu nhìn điện thoại.
Tô Khả hôm nay mặc váy đỏ dài, khoác ngoài áo sơmi trắng, mái tóc đen nhánh buộc lửng bằng một sợi dây cùng tông màu.
Con gái đẹp thường thích ngắm con gái đẹp, Dư Sanh vô thức nhìn thêm vài lần, sau mới miễn cưỡng dời ánh mắt để không vô lễ.
Đỗ Nhược vẫn nhiệt tình như cũ, dù phải cúi người qua Tô Khả mới có thể trò chuyện, vẫn không quên bắt chuyện với cô:
“Chị, chị cũng đi leo Tuyết Sơn hôm nay hả? Trùng hợp ghê!”
Dư Sanh gật đầu, nhẹ đáp: “Ừ.”
“Em hồi nhỏ đi rồi, mà mới leo đến lưng chừng núi là hụt hơi thở, thiếu oxy muốn xỉu luôn. Lần này mong là đỡ hơn.”
Dư Sanh hỏi: “Không mang bình dưỡng khí sao?”
“Mang ba cái mà còn không đủ á. Hút sạch hết trơn.”
Dư Sanh bật cười.
Đỗ Nhược nhanh nhảu dặn thêm: “Chị nhớ mua thêm vài bình dưỡng khí nha. Bên tour chỉ phát mỗi người một cái à, ngồi cáp treo là hết veo liền.”
“Ừ, cảm ơn em.” – Cô gật đầu.
Ghế phụ có người say xe nên cửa kính luôn mở hé, gió lùa vào không lạnh nhưng tóc bay tán loạn.
Dư Sanh thò tay vào túi tìm chiếc kẹp tóc hôm qua để lại, nhưng lục mãi vẫn không thấy đâu. Rõ ràng nhớ là để trong túi, sao bây giờ lại biến mất.
Cô đành phải đưa tay vén tóc liên tục, tránh cho gió thổi tung quá nhiều.
Tô Khả đột nhiên lên tiếng:
“Không mang dây buộc tóc à?”
Dư Sanh giật mình, mãi sau mới phản ứng kịp là cô đang hỏi mình, bèn ngượng ngùng mỉm cười:
“Không.”
Tô Khả cúi đầu lục túi, nhưng hình như cũng không tìm thấy gì khả dụng. Một lúc sau, cô lấy ra một cây bút nước, đưa qua:
“Chị dùng tạm cái này được không?”
Dư Sanh thoáng sững người:
— “Hả?”
Tô Khả mỉm cười, giọng nhẹ nhàng như gió sớm:
— “Quay đầu lại nào.”
Dư Sanh nghe lời, xoay mặt về phía cửa sổ xe.
Tay Tô Khả hơi lạnh, nhẹ nhàng gom tóc cô lại, xoắn một vòng rồi thêm một vòng nữa, sau đó cài cây bút lên trên búi tóc.
Cô buông tay, giọng vẫn đều đều, nhưng lại dịu dàng đến lạ:
— “Xong rồi.”
Dư Sanh đưa tay sờ ra sau đầu, mái tóc được búi gọn, cây bút cài vào chắc chắn, không cần thun cũng không sợ bung. Cảm giác mới mẻ khiến cô bật cười, rồi quay sang nói nhỏ:
— “Cảm ơn em.”
Ba người cùng ngồi một cabin.
Lúc đầu vẫn ổn, càng lên cao, cả sườn núi trắng xóa trong màn tuyết, gió thổi ngày càng mạnh, cabin treo lắc lư giữa không trung, có cảm giác như chỉ một trận gió lớn nữa là rơi xuống bất cứ lúc nào.
Đỗ Nhược sợ đến bấu chặt tay Tô Khả, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn ra ngoài:
— “Trời ơi, tuyết đẹp thật luôn á.”
Dư Sanh cố giữ bình tĩnh, dán người vào cửa kính, giơ điện thoại chụp lại những khoảnh khắc từ trên cao nhìn xuống. Mùa hè mà được thấy tuyết, cảm xúc thật lạ. Không giống với mùa đông, cảm giác lúc này đặc biệt dịu dàng, khiến người ta muốn lưu giữ mọi thứ lại thật kỹ.
Đột nhiên, Đỗ Nhược reo lên:
— “Hai chị nhìn kìa! Vệt mây của máy bay kìa!”
Dư Sanh nhìn theo tay cô bé, thấy trên nền trời xanh là một vệt khói trắng mờ, uốn thành hình chữ U từ đỉnh đầu kéo dài ra xa. Cô khẽ hỏi:
— “Đó là gì vậy?”
— “Phi cơ bay xuyên mây để lại đấy chị,” Đỗ Nhược phấn khích, “Ba em nói nếu vệt như vậy thì là máy bay chiến đấu, oách lắm luôn!”
Dư Sanh giơ máy chụp một tấm, khẽ gật đầu nhìn bầu trời rộng lớn phía xa. Đúng là rất oách.
⸻
Cách khu du lịch không xa, có một căn cứ không quân nằm giữa vùng núi hẻo lánh.
Buổi huấn luyện hôm nay kết thúc sớm. Vừa bước xuống máy bay, Thạch Dương đã nhìn quanh không thấy bóng Bùi Yến Hành đâu, liền quay sang hỏi Hình Kiếm Đào:
—“Đội Trưởng, anh em đâu rồi?”
Hình Kiếm Đào — trung tá, cũng là đội trưởng của bọn họ — lớn hơn vài tuổi, luôn quan tâm mấy cậu em như người anh cả. Thấy Thạch Dương lúc nào cũng như cái đuôi theo sau Bùi Yến Hành, anh liếc mắt, cố tình trêu:
— “Nó nói chiều nay ra ngoài, không bảo với cậu à? Hay là ra ngoài gặp người trong mộng rồi?”
Thạch Dương gãi đầu, cười khổ:
— “Anh lại chọc em nữa rồi.”
— “Về ký túc xá đi, chắc nó chưa đi xa đâu,” Hình Kiếm Đào vỗ vai cậu, “Tôi lên chỗ chính trị viên xem lại mấy con số.”
— “Dạ.”
Từ tối qua đến giờ, Thạch Dương đã thấy Bùi Yến Hành có gì đó không giống mọi khi. Một người trước giờ chỉ quanh quẩn trong đội, bỗng dưng suốt hai ngày liền tranh thủ thời gian rảnh là ra ngoài, trông chẳng hợp lý chút nào.
Cậu nhớ rõ tối qua, Bùi Yến Hành vô tình để lộ cái kẹp cài áo có đính kim cương. Ánh sáng lấp lánh đến mức suýt làm chói cả mắt cậu. Nhìn thế nào cũng giống đồ của phụ nữ.
Về đến phòng, quả nhiên Bùi Yến Hành vẫn chưa đi. Nhưng anh đã thay xong bộ đồ thường phục, lại còn diện nguyên cái áo sơ mi hàng hiệu mà bình thường toàn cất đáy rương không dùng tới.
Cả đội ai cũng biết, điều kiện nhà Bùi Yến Hành không phải dạng vừa. Mới vào đội toàn mặc hàng hiệu. Sau bị chính ủy nhắc nhở, anh mới chịu thay đổi, chuyển sang mặc đồng phục giống mọi người. Mấy món đắt tiền đều giấu đi hết.
Nhưng gương mặt kia, dù có khoác lên bộ đồ nào cũng hút mắt. Một chiếc áo chợ rẻ tiền mặc lên người anh cũng như hàng thiết kế cao cấp. Huống chi bây giờ là hàng hiệu thật sự, phối với cái đồng hồ kia… đúng kiểu tổng tài bước ra từ phim thần tượng.
Thạch Dương nhìn thấy mà hoảng, đành nhắc khéo một câu:
— “Anh à, tối nay mười một giờ còn có huấn luyện đó, anh tiết chế chút nha.”
Bùi Yến Hành vừa đeo xong đồng hồ, quay đầu lườm cậu một cái:
— “Cậu đang nói linh tinh gì thế?”
— “Em chỉ sợ anh bị u mê phút chốc thôi,” Thạch Dương nghiêm túc ra mặt, “Gặp gỡ bất ngờ ở cổ thành thì vui thôi, chứ đừng sa đà thật nha. Không đáng đâu.”
Bùi Yến Hành nửa cười nửa không, liếc cậu một cái, tiện tay nhét cái kẹp lấp lánh vào túi:
— “Chơi cái đầu cậu. Tôi còn có chuyện thật sự.”
Bước ngang qua cậu, anh ghé sát cảnh cáo:
— “Đừng có ăn nói lung tung đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




