Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 28: Hoắc Tân Khiêu Khích

Cài Đặt

Chương 28: Hoắc Tân Khiêu Khích

Suốt dọc đường hai người họ không một lời trao đổi.

Đến bệnh viện, chụp X-quang xong, bác sĩ chẩn đoán bong gân mắt cá chân trái rồi bó bột cho Trọng Hi Nhiên.

Dù không cần nằm viện nhưng cô không muốn để Hoắc Tân đưa về.

Trong lúc chưa thể di chuyển, cô đề nghị bác sĩ sắp xếp một phòng VIP tư nhân.

Nằm trên giường bệnh, Trọng Hi Nhiên quay đầu nhìn ra những cành cây trơ trụi ngoài cửa sổ, giọng lạnh băng: "Anh có thể đi rồi."

Hoắc Tân đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích.

Một lát sau, anh ta bước một bước nhưng không có ý rời đi mà lại tiến sát hơn về phía cô: "Trước đây em không đeo nhẫn cưới, giờ đeo là vì anh sao?"

Trọng Hi Nhiên giật mình, theo bản năng đáp trả: "Đương nhiên là không rồi."

Hoắc Tân khẽ cười, dường như chê cô trả lời quá nhanh, tựa như có ý muốn che giấu điều gì.

Anh ta lại nói: "Em từng yêu tự do nhất, giờ bị trói buộc bên Kỳ Tư Niên, em cam tâm sao?"

Trọng Hi Nhiên quay đầu nhìn anh ta: "Anh có biết một người yêu cũ đúng chuẩn là nên biến mất khỏi thế giới của đối phương không?"

Hoắc Tân tiến thêm bước nữa, đùi chạm vào mép giường bệnh, cúi mắt: "Anh đã nói rồi, chỉ cần em nói ra miệng rằng em yêu Kỳ Tư Niên, anh lập tức buông tay."

Trọng Hi Nhiên thở gấp, đến mức này thực ra nói dối anh ta một câu cũng chẳng sao, nhưng không hiểu sao cô lại không thốt nên lời.

Không phải vì không muốn lừa Hoắc Tân, mà giống như không thể dễ dàng thừa nhận yêu Kỳ Tư Niên.

"Không nói ra được?" Giọng Hoắc Tân quá gần, cô vội ngả người ra sau, anh ta lập tức cúi người chống tay lên mép giường: "Hi Hi, em vốn không giỏi nói dối."

Đôi mắt ấm áp của Hoắc Tân lóe lên tia lạnh giá: "Anh ở bên em hơn chín trăm ngày, em tưởng trò diễn kém cỏi của em và Kỳ Tư Niên ở diễn đàn thương mại có thể lừa được anh sao?"

Gương mặt anh ta gần như áp sát lên mặt cô, thái độ hùng hổ.

Khoảng cách gần trong gang tấc khiến Trọng Hi Nhiên không còn đường lùi.

Eo cô chạm vào thanh chắn thép đầu giường, vừa định nói thì cửa phòng bị đẩy “ầm” một tiếng.

Kỳ Tư Niên trong chiếc áo khoác đen dài đứng ở cửa, ánh mắt lạnh lùng, kính ở sống mũi phản chiếu ánh sáng trắng xám từ đèn trần bệnh viện.

Trọng Hi Nhiên hoảng hốt, lập tức nói: "Xin anh tự trọng."

Hoắc Tân quay đầu nhìn thấy Kỳ Tư Niên, mới thong thả lùi lại, trên mặt treo nụ cười dịu dàng vô cùng nhẹ nhàng.

Đó là một sự khiêu khích.

Hai người đàn ông đối mặt nhau, không khí căng thẳng như sắp nổ tung.

Trọng Hi Nhiên lo lắng nhìn Kỳ Tư Niên, không biết cảnh tượng vừa rồi có khiến anh hiểu lầm không, cũng không rõ anh có nghe thấy cuộc trò chuyện của họ hay không.

Cô vô thức nắm chặt tấm ga giường, trong lòng càng lúc càng bất an.

Kỳ Tư Niên thong thả bước tới, cúi nhìn mắt cá chân cô, giọng trầm tĩnh khác thường: "Có đau không?"

Trọng Hi Nhiên khẽ lắc đầu.

Kỳ Tư Niên ngẩng mắt nhìn Hoắc Tân rồi đưa tay kéo cô vào lòng.

Trọng Hi Nhiên khẽ giật mình, dù hơi không tự nhiên nhưng cô không đẩy Kỳ Tư Niên ra.

Kỳ Tư Niên đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, ánh mắt bình thản đối diện với Hoắc Tân, hỏi cô: "Có bị hù dọa không?"

Cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh sau lưng, Trọng Hi Nhiên ngoan ngoãn tựa đầu lên vai anh, khẽ nói: "Không có."

Kỳ Tư Niên thách thức nhìn Hoắc Tân: "Hôm nay đa tạ Hoắc tổng, giờ mời Hoắc tổng rời đi cho."

Hoắc Tân lạnh lùng nhìn hai người diễn cảnh âu yếm, trên mặt vẫn nở nụ cười nhẹ: "Sao? Kỳ tổng sợ tôi chia rẽ hai người à?"

Kỳ Tư Niên từng chữ một: "Tôi sợ anh quấy rầy đời sống vợ chồng chúng tôi."

Ẩn ý trong giọng điệu của anh quá rõ ràng làm Trọng Hi Nhiên đột nhiên đỏ mặt.

Hoắc Tân tức giận nghiến răng: "Kỳ Tư Niên, anh thật đê tiện."

Kỳ Tư Niên cười khẽ không chút ý vị, tay đặt lên vai Trọng Hi Nhiên, như thể nếu anh ta không đi ngay lập tức, khoảnh khắc tiếp theo anh sẽ thực sự làm điều gì đó.

Hoắc Tân đột ngột quay người rời đi.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người, dù Kỳ Tư Niên vẫn ôm cô nhưng cánh tay anh lạnh giá.

Trọng Hi Nhiên cắn môi, nghe thấy tiếng Khương Chính gõ cửa: "Kỳ tổng, Hoắc Tân đã xuống lầu rồi, dưới đó toàn phóng viên."

Hoắc Tân vừa bước ra từ tòa nhà điều trị của bệnh viện lập tức bị mấy chục phóng viên vây quanh.

Việc anh ta và Trọng Hi Nhiên cùng vào bệnh viện, rồi Kỳ Tư Niên xuất hiện ngay sau đó đã nhanh chóng trở thành tin giật gân.

Hoắc Tân bày ra nụ cười ôn hòa, ung dung trả lời các câu hỏi của phóng viên: "Tình cờ gặp được, lúc đó không nghĩ nhiều, chỉ muốn đưa người ta đến bệnh viện ngay. Dù là người lạ tôi cũng sẽ cứu."

Phóng viên: "Xin hỏi Hoắc tổng sao lại tình cờ đến chỗ đó vậy?"

Hoắc Tân lập tức chuyển hướng trọng tâm, ném ra một chủ đề chấn động hơn: "Bởi vì văn phòng mới của tôi nằm đối diện tập đoàn Kỳ."

Các phóng viên lập tức chấn động.

Cư dân mạng đang xem trực tiếp cũng phấn khích.

[Hắn đặt văn phòng đối diện tình địch rồi?]

[Hoắc tổng đúng là chiến thần thuần khiết!]

[Chính diện đấu với tình địch, Hoắc tổng ghê thật đấy…]

...

Cô không dám nói gì, chỉ có thể âm thầm chịu đựng, cho đến khi không biết bao lâu sau, Kỳ Tư Niên dường như mới nhận ra động tác của mình liền từ từ buông lỏng bàn tay.

Không khí như đông cứng.

Một lúc lâu sau, Trọng Hi Nhiên mới khẽ cử động vai, dũng cảm nói: "Lúc đó người xung quanh quá đông, em sợ ảnh hưởng không tốt nên mới..."

Giọng Kỳ Tư Niên bình thản nhưng toát lên vẻ lạnh lùng khác thường: "Anh đã chết rồi hay sao?"

Trọng Hi Nhiên căng thẳng đáp: "Lúc đó tình hình quá hỗn loạn, điện thoại em cũng không mang theo bên người..."

"Trọng Hi Nhiên." Kỳ Tư Niên ngắt lời cô: "Anh đang ở ngay trên lầu, em không thể nhờ người thông báo cho anh sao?"

Trọng Hi Nhiên sững người, lúc ấy cô thực sự chưa từng nghĩ tới việc báo cho Kỳ Tư Niên, càng không nghĩ tới chuyện nhờ anh đưa mình đến bệnh viện.

Kỳ Tư Niên đưa tay nâng nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, giọng lạnh lùng: "Em định làm gì? Dưới tòa nhà công ty chồng em, em lại được đàn ông khác ôm lên xe, muốn công bố với thiên hạ rằng hai người tái hợp hay sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc