Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thầm Yêu Cô Ấy Đã Mười Một Năm Chương 27: Hoắc Tân Ôm Cô

Cài Đặt

Chương 27: Hoắc Tân Ôm Cô

Đêm đó Trọng Hi Nhiên chỉ ngủ được hai tiếng, nhưng cô hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ, từ sáng sớm tinh thần phấn chấn vội đến trường quay, kéo Hứa Hựu bàn luận kịch bản đã chỉnh sửa.

Gần đây Hứa Hựu luôn lo lắng vì bộ phim "Yêu Em" cùng chủ đề với phim của Mạnh Niệm Niệm, nghe xong bản chỉnh sửa liền lập tức rạng rỡ hẳn.

"Hi Hi, đúng là không hổ danh được đào tạo bài bản, kịch bản được chỉnh sửa thế này hoàn toàn không đơn điệu nữa. Trước giờ tớ cứ nghĩ kịch bản này chi tiết cảm động nhưng tính kịch vẫn thiếu sâu sắc."

Quả nhiên ý tưởng hay thì ai cũng cảm nhận được.

Giọng Trọng Hi Nhiên cũng lộ rõ vẻ hào hứng: "Thực ra không phải do tớ, là... do một người bạn góp ý."

Không hiểu sao, bản năng khiến cô không nhắc đến tên Kỳ Tư Niên.

Hứa Hựu hỏi: "Biên kịch nào mà chuyên nghiệp thế?"

Trọng Hi Nhiên ngập ngừng: "Cũng không phải người trong nghề."

Hứa Hựu liếc nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Vậy người bạn này chắc từng thầm thích ai đó rồi, là nam đúng không?"

Trọng Hi Nhiên hơi bối rối: "Sao cậu biết?"

Hứa Hựu làm điệu bộ đắc ý: "Không phải người trong nghề sao có thể đưa ra ý kiến hay thế? Chắc chắn phải là người từng trải mới nghĩ ra được."

Trọng Hi Nhiên cầm kịch bản im lặng vài giây rồi nói: "Có lẽ vậy."

Rốt cuộc trải nghiệm tình cảm của Kỳ Tư Niên không phải là trang giấy trắng.

Năm đó hình như anh rất thích bạn gái cũ.

Không biết có phải vì thức quá lâu khiến tinh thần lên đến đỉnh điểm không nhưng cảm xúc hào hứng của Trọng Hi Nhiên đột nhiên tuột dốc, thậm chí xen chút bất an vô cớ.

Cô cho rằng do mệt mỏi quá độ nên ra ghế dài chợp mắt nửa tiếng rồi tập trung toàn lực vào quay phim.

Trời hơi âm u nhưng ánh sáng vẫn khá ổn.

Hôm nay cần quay cảnh Minh Nghiên chở tài liệu khẩn bằng xe máy rồi bất ngờ trượt ngã cùng xe.

Minh Nghiên không biết lái xe máy nên đã đặc biệt luyện tập mấy ngày nay nhưng cảnh ngã vẫn do diễn viên đóng thế thực hiện.

Tiếng động cơ xe máy màu đen vang lên quen thuộc khiến Trọng Hi Nhiên sững sờ trong chốc lát rồi ra lệnh bắt đầu.

Kết quả vừa quay một cảnh thì diễn viên đóng thế ôm bụng dừng lại, cả người lẫn xe đổ nhào xuống đất.

Trọng Hi Nhiên vội chạy tới, diễn viên đóng thế tháo mũ bảo hiểm ra với khuôn mặt tái nhợt: "Xin lỗi đạo diễn, từ tối qua em đã đau bụng, tưởng là có thể chịu được..."

Trọng Hi Nhiên bình tĩnh nói: "Không sao, em đi bệnh viện trước đi."

Diễn viên đóng thế liên tục xin lỗi, Đinh Phi lập tức sai người đưa đến bệnh viện gần nhất và nói có vẻ như là viêm ruột thừa.

Minh Nghiên lúc này bước tới: "Để tớ tự làm đi, đừng làm trễ tiến độ quay."

Lê Thành cũng từ từ đi tới, liếc nhìn cô ấy rồi nói giọng nhạt nhẽo: "Nữ chính mà bị thương thì quay cảnh sau thế nào? Tôi không có nhiều lịch trình để chờ cô đâu."

Minh Nghiên im bặt.

Trọng Hi Nhiên mỉm cười, nhảy lên yên xe: "Lâu rồi không lái mô tô, cảm giác nắm tay lái thật tuyệt."

Cô nổ máy rồi vút đi, làn gió lạnh buốt ùa vào mặt mang theo cảm giác quen thuộc đến nao lòng.

Cô không đội mũ bảo hiểm, mái tóc bay phấp phới sau lưng tự do và phóng khoáng.

Tại tầng 7 tòa nhà Kỳ thị, Kỳ Tư Niên đang chuẩn bị họp đứng trước cửa kính nhìn chằm chằm vào Trọng Hi Nhiên.

Đã lâu lắm rồi anh không thấy cô như thế: phóng khoáng, rực rỡ và lộng lẫy.

Anh từng nghi ngờ không biết giữ cô bên mình rốt cuộc là đúng hay sai.

Có phải như lời cư dân mạng nói, khi ở bên người đó cô thả lỏng bao nhiêu thì bên anh lại căng thẳng bấy nhiêu không, căng thẳng đến mức không còn là chính mình.

Màu trời âm u phản chiếu trên bề mặt kính đối diện.

Hoắc Tân nhìn bầu trời rồi bất chợt liếc thấy Trọng Hi Nhiên đang lái xe máy từ xa tới.

Cô dường như chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn là cô gái nhỏ ngây thơ rực rỡ ngày nào, lái xe máy phóng tới phanh két trước mặt anh ta rồi nhìn thẳng đầy ngang ngược: "Anh dám lên không? Em chở anh."

Anh ta dịu dàng nhìn cô một lúc: "Có gì mà không dám."

Rồi anh ta cứ thế ngồi lên phía sau, từ từ đưa tay ôm lấy cô.

Trọng Hi Nhiên chạy hết một con phố rồi quay đầu về thay trang phục, giao máy quay cho phó đạo diễn Đinh Phi rồi bắt đầu quay.

Kể từ khi chia tay Hoắc Tân, cô dường như cố tình tránh né mọi thứ liên quan đến anh ta.

Nhưng hôm nay cô phát hiện, không biết từ lúc nào mặc cảm ấy đã tan biến, cô dường như không còn bận tâm nữa.

Bên tai văng vẳng tiếng Đinh Phi: "Sắp có tuyết rồi, chúng ta tăng tốc thôi."

Những bông tuyết lưa thưa như hạt muối rơi lả tả trên người.

Trọng Hi Nhiên thực hiện động tác thuần thục như mây trôi nước chảy, tốc độ quay rất nhanh.

Đến chiều, tuyết dần rơi dày hơn, mặt đất đã ẩm ướt một lớp.

Đinh Phi nói: "May mà đạo diễn Trọng chuyên nghiệp, quay nốt cảnh cuối cùng thôi."

Sau khi chỉnh góc máy, trên mặt đất đã phủ một lớp tuyết mỏng.

Trọng Hi Nhiên nổ máy tiến về phía trước, vừa đi được một đoạn ngắn thì đột nhiên một cậu bé khoảng bốn năm tuổi từ đâu lao ra giữa đường.

Cô lập tức đánh lái và phanh gấp.

Đường trơn vì tuyết, phanh quá mạnh khiến cả người cô bị văng ra khỏi xe máy một cách dữ dội.

Lập tức một đám người ùa lại vây quanh, có người vội dắt chiếc xe máy ra xa.

Đinh Phi sốt ruột hỏi: "Cô không sao chứ?"

Trọng Hi Nhiên cắn răng chịu đựng cơn đau nhức từ chân truyền lên, hỏi: "Máy quay đã ghi hình được chưa?"

Đinh Phi sững người một chút, vội gật đầu: "Cô yên tâm đi, quay được rồi, chắc chắn quay được rồi."

Trọng Hi Nhiên nghe vậy mới gật đầu.

Một bà lão bên cạnh lập tức chạy tới kéo cậu bé vào lòng, vừa lo lắng vừa tức giận vỗ mông đứa trẻ mấy cái: "Cháu chạy lung tung đi đâu thế?"

Kỳ Tư Niên trong buổi họp cứ lo ra khác thường.

Anh hiếm khi không kiểm soát được bản thân, thế nhưng hôm nay hình ảnh Trọng Hi Nhiên năm 18-19 tuổi phóng xe máy vút qua trước mặt anh cứ liên tục hiện lên trong tâm trí.

Mùa thu ở Bắc thành núi non rất đẹp, thỉnh thoảng hai nhà họ lại đến biệt thự trong núi nghỉ dưỡng.

Những lúc tâm trạng thoải mái, Trọng Hi Nhiên thường phanh xe trước mặt anh: "Anh biết lái không? Thi một trận nhé?"

Anh luôn lạnh lùng đáp lại: "Tôi không rảnh đến mức đó."

Trọng Hi Nhiên liền chở em họ anh là Kỳ Tư Nghiêm chạy vài vòng, quay về còn bị anh trách móc "làm hư em trai", cô đáp lại bằng câu "đồ cổ hủ".

Nhưng lúc đó thực ra anh cũng đứng trên núi từ xa nhìn theo khi cô chở em họ anh lao xuống dốc rồi lại phóng lên.

Mãi sau này anh mới biết, thực ra anh rất ngưỡng mộ, cũng rất muốn được như cô, thoải mái làm những điều mình thích.

Nhưng bố Kỳ không thích anh làm những việc nguy hiểm đó, muốn anh tuân thủ khuôn phép, nên anh luôn phải kìm nén những mong muốn của bản thân.

Buổi họp kết thúc, mấy vị quản lý cấp cao đều chờ đợi anh phát biểu ý kiến.

Anh đứng dậy, bỏ lại câu "các anh thảo luận tiếp" rồi bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, Khương Chính đã sốt ruột báo: "Kỳ tổng, phu nhân bị thương rồi, hiện chưa rõ tình hình thế nào."

Trong lòng Kỳ Tư Niên thắt lại, vội bước đi: "Chuyện xảy ra lúc nào?"

"Khoảng hai mươi phút trước."

Kỳ Tư Niên trầm giọng: "Sao giờ cậu mới báo?"

Mắt cá chân Trọng Hi Nhiên sưng vù lên, lại còn không dùng được lực.

Đinh Phi nói: "Mau đến bệnh viện kiểm tra đi."

Cầu vượt chỉ mượn được một tuần để quay phim, Trọng Hi Nhiên lập tức quyết đoán: "Mọi người tiếp tục quay, đừng ảnh hưởng tiến độ, tìm người đưa tôi đến bệnh viện."

"Tránh ra!"

Đột nhiên có người xô đám đông bước vào.

Hoắc Tân chỉ vài bước đã sải đến trước mặt Trọng Hi Nhiên, gương mặt căng thẳng: "Em sao rồi? Có việc gì không?"

Trọng Hi Nhiên không ngờ lại là anh ta, nhất thời sững người.

Hoắc Tân lập tức đưa tay bế cô lên: "Anh đưa em đến bệnh viện trước."

Cảm giác quen thuộc mà xa lạ trong khoảnh khắc này ùa về.

Trọng Hi Nhiên tỉnh táo lại, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về tòa nhà Kỳ thị, đưa tay đẩy anh ta: "Anh buông tôi ra!"

Hoắc Tân ôm chặt lấy cô không chịu buông: "Đừng đùa giỡn với sức khỏe của mình."

Trọng Hi Nhiên: "Đoàn phim sẽ đưa tôi đến bệnh viện, không cần anh."

"Em sợ điều gì?" Hoắc Tân nhìn cô, giọng dịu dàng nhưng mang theo chút sắc bén: "Tình cảm hai người không phải rất tốt sao? Anh chỉ đưa em đến bệnh viện thôi."

Người qua đường vây xem ngày càng đông, thậm chí có người còn lấy điện thoại ra quay phim, tranh cãi thêm nữa chỉ càng ảnh hưởng xấu.

Hơn nữa theo cô hiểu về Hoắc Tân, lúc này anh ta sẽ không từ bỏ, bởi anh ta vốn thích làm người tốt.

Trọng Hi Nhiên đành phải để mặc anh ta.

Sau bốn năm, Hoắc Tân cuối cùng cũng lại được ôm cô vào lòng.

Hương thơm quen thuộc từ mái tóc cô phảng phất bên mũi, vẫn là mùi hồng nhẹ nhàng đó.

Cổ họng Hoắc Tân hơi nghẹn lại, từ từ bế cô vào chiếc xe đậu không xa, ra lệnh cho tài xế khởi hành.

Trọng Hi Nhiên nghiêng người dựa vào cửa xe, cố ý tránh xa anh ta.

Hoắc Tân nhìn mắt cá chân sưng to của cô, dịu dàng bảo: "Cởi giày ra trước đi."

Trọng Hi Nhiên đau đến mức mũi ướt đẫm mồ hôi, cũng không còn sức phản kháng.

Hoắc Tân đưa tay nắn phần trên mắt cá chân cô, giúp cô cởi giày, lại hỏi: "Đau lắm không?"

Trọng Hi Nhiên cắn răng chịu đựng không nói gì.

Ánh mắt Hoắc Tân dừng lại trên chiếc nhẫn kim cương của cô, cũng chìm vào im lặng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc