Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng nói sắc lạnh vang lên khiến màng nhĩ Trọng Hi Nhiên hơi đau nhức.
Đây là lần đầu tiên Kỳ Tư Niên nổi giận đến như vậy trước mặt cô.
"Không phải đâu." Trọng Hi Nhiên vô thức đưa tay kéo anh, anh lùi lại né tránh khiến cô chộp chặt lấy ngón đeo nhẫn của anh.
Kỳ Tư Niên lạnh lùng: "Buông ra."
Trọng Hi Nhiên nắm chặt chiếc nhẫn trên ngón tay anh, không hiểu sao lại càng siết chặt hơn.
Nhận thấy hành động này của cô, ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng Kỳ Tư Niên chợt vụt tắt.
Anh để mặc cô nắm giữ một lúc rồi trầm giọng: "Thôi bỏ qua."
Trọng Hi Nhiên hơi bất ngờ, dễ dàng như vậy mà hết giận sao?
Tiếng gõ cửa thận trọng vang lên, Khương Chính bước vào phòng mang theo điện thoại của Trọng Hi Nhiên.
Đoàn phim không ngừng gọi điện, cô cảm thấy mình hơi quá đáng nhưng vẫn nhìn Kỳ Tư Niên khẽ hỏi: "Em gọi lại được không?"
Cô thật sự rất hồi hộp.
Dù lúc này Kỳ Tư Niên không đồng ý cô cũng hoàn toàn có thể thấu hiểu.
Kỳ Tư Niên liếc nhìn cô rồi đứng dậy bước đến bên cửa sổ, ngầm đồng ý.
Trọng Hi Nhiên gọi lại: "Yên tâm đi, tôi đã bó bột rồi sẽ không ảnh hưởng tiến độ quay, ngày mai mọi thứ vẫn như cũ."
Xử lý xong công việc, Kỳ Tư Niên lại gọi bác sĩ chính hỏi kỹ tình hình của cô, xác định không có vấn đề gì mới đưa cô về nhà.
Lúc xuống giường anh đưa tay bế cô lên, Trọng Hi Nhiên: "Không cần phiền phức đâu em có thể tự…"
Kỳ Tư Niên ngắt lời: "Sao hắn ta bế được còn anh không được?"
Trọng Hi Nhiên khựng lại.
Cô liền khôn ngoan đưa tay vòng qua cổ Kỳ Tư Niên, do dự một chút rồi nói: "Chắc em hơi nặng đấy."
Ý cô là sợ làm Kỳ Tư Niên mệt chứ không phải không cho anh bế.
Kỳ Tư Niên mặt lạnh bế cô lên: "Đúng thật nặng chết đi được."
Trọng Hi Nhiên: "..."
Rõ ràng Kỳ tổng không cảm nhận được ám chỉ tinh tế của cô.
Kỳ Tư Niên bế Trọng Hi Nhiên ra khỏi tòa nhà lúc trời đã tối hẳn.
Đèn hành lang trước cổng bệnh viện sáng rọi xuống luồng ánh sáng trắng xóa chiếu sáng những bông tuyết rơi.
Các phóng viên lại ùa tới vây kín hai người.
Đèn flash chói mắt khiến Trọng Hi Nhiên nghiêng đầu vào lòng Kỳ Tư Niên.
Những câu hỏi dồn dập của phóng viên tràn vào tai thật hỗn loạn.
Giọng nói thanh lãnh bình thản của Kỳ Tư Niên lại khiến người ta vô cùng yên tâm: "Tất nhiên phải cảm ơn Hoắc tổng đã cứu vợ tôi, ân tình này tất nhiên tôi sẽ thay vợ trả lại."
Khương Chính gạt đám đông giúp Kỳ Tư Niên bế Trọng Hi Nhiên đến bên xe.
Tuyết lặng lẽ rơi trên mái tóc đen huyền của cô, Trọng Hi Nhiên ngước mắt nhìn Kỳ Tư Niên.
Anh không nói gì chỉ đưa tay phủi nhẹ những bông tuyết trên tóc cô, đợi Khương Chính mở cửa xe rồi bế cô vào trong.
Trong không gian chật hẹp, hương trầm gỗ mun từ người Kỳ Tư Niên xâm chiếm không gian bên trong xe.
Kể từ khi lên xe anh không nói thêm lời nào, Trọng Hi Nhiên nhìn trận tuyết lớn rơi ngoài cửa sổ bỗng nhớ lại cảnh tượng bốn năm trước Kỳ Tư Niên đưa cô về nhà sau ngày bỏ trốn.
Khung cảnh trước mắt dần trùng khớp với ký ức khi ấy.
Lúc đó cô mơ màng hoàn toàn không nhớ rõ biểu cảm của Kỳ Tư Niên, càng không thể để ý tâm trạng anh.
Giờ nghĩ lại lúc đó chắc anh cũng rất tức giận bởi vì vị hôn thê bỏ theo người khác khiến anh mất mặt quá nhiều.
Điện thoại đột ngột reo lên, là Trọng Quảng Tài gọi tới.
Trọng Hi Nhiên hơi bất lực nhưng vẫn nghe máy.
Trọng Quảng Tài dạy bảo một trận: "Hi Hi con sao thế? Sao lại còn dính dáng đến tên Hoắc Tân đó vậy?"
Mệt mỏi cả ngày, Trọng Hi Nhiên không còn sức phản bác chỉ muốn nghe nhanh lời “dạy dỗ" của ông ấy rồi cúp máy thì trước mặt bỗng đưa ra một cánh tay.
Kỳ Tư Niên ra hiệu đưa điện thoại cho anh.
Trọng Hi Nhiên đưa qua, Kỳ Tư Niên: "Cha, giờ đã khuya, chúng con mệt rồi."
Trọng Quảng Tài lập tức nói: "Được, được, cha không làm phiền hai vợ chồng con nữa. Tư Niên à, Hi Hi nó ngây thơ quá, tình huống chiều nay chắc chắn là bị ép buộc."
Kỳ Tư Niên: "Con biết rồi."
Có lẽ cảm nhận được Kỳ Tư Niên không tức giận lắm, Trọng Quảng Tài khéo léo tắt máy.
Kỳ Tư Niên ném điện thoại lại vào lòng Trọng Hi Nhiên, Trọng Hi Nhiên khẽ nói: "Cảm ơn anh."
Kỳ Tư Niên: "Anh ghét ồn ào."
Về đến nhà, Trọng Hi Nhiên vệ sinh xong lò cò ra ngoài phát hiện Kỳ Tư Niên đang đứng ngoài ban công hút thuốc.
Anh mở cửa sổ nhưng mùi thuốc quá nồng vẫn lan tỏa vào phòng.
Ngoài cửa kính màn đêm trầm lặng với những ánh đèn thưa thớt lấp lánh.
Anh đứng trước cửa sổ lưng quay về phía cô, đêm tuyết tĩnh lặng khiến bóng dáng anh càng thêm cô độc.
Trọng Hi Nhiên hơi áy náy, cô mím môi từ từ nhảy lò cò đến bên khẽ nói: "Đừng hút nữa."
Kỳ Tư Niên cúi nhìn cô ánh mắt hơi sâu, Trọng Hi Nhiên nói nhỏ: "Sau này em nhất định sẽ nghĩ đến anh trước, sẽ không khiến anh mất mặt nữa. Thật ra hôm nay em còn nhìn về tòa nhà công ty anh, lo lắng anh ở trên đó thấy."
Cô khẽ kéo tay áo anh: "Anh đừng giận nữa."
Kỳ Tư Niên vẫn im lặng.
Mùi thuốc hơi hắc khiến cô chịu không nổi, nhưng lúc này không có lựa chọn nào khác.
Đang định nghĩ xem nên nói gì để dỗ dành thêm, không ngờ Kỳ Tư Niên dập tắt thuốc nói nhạt: "Đưa điện thoại đây."
Trọng Hi Nhiên lập tức định nhảy lò cò về phía giường thì Kỳ Tư Niên bế cô lên khiến cho hơi thở cô chợt gấp gáp.
Không có người ngoài nên họ không cần diễn kịch nhưng anh vẫn bế cô.
Có lẽ là vì… Đã tối rồi sao?
Kỳ Tư Niên hỏi: "Ở đâu vậy?"
Trọng Hi Nhiên chỉ về phía đầu giường.
Kỳ Tư Niên bế cô lên giường, lấy điện thoại di động ra, đưa đến trước mặt cô để mở khóa rồi lật danh bạ điện thoại.
Tìm thấy tên Kỳ Tư Niên, cô thêm chữ A viết hoa vào đầu tiên.
Kỳ Tư Niên nói: "Ngủ đi."
Anh nằm xuống, Trọng Hi Nhiên cũng nằm theo, thấy anh không có động tĩnh gì, hơi bất ngờ vì anh lại bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy, không khỏi liếc nhìn anh.
Kỳ Tư Niên hỏi: "Sao thế?"
Trọng Hi Nhiên thận trọng hỏi: "Anh thực sự không giận nữa rồi à?"
Kỳ Tư Niên liếc cô một cái không vui không buồn: "Lẽ nào lại thực sự để hắn ta chia rẽ chúng ta?"
Dường như anh chợt nhận ra điều gì, nheo mắt lại một nửa: "Hay là em muốn làm?"
"Không có." Trọng Hi Nhiên vội nằm xuống, ngay lập tức giải thích: "Ý em là anh không giận thì tốt rồi."
Không phải ý là không muốn làm.
Những lúc như thế này trước đây, anh đều hành hạ cô một lần mới chịu nguôi giận, nhưng lần này anh không làm.
Chuyện này đương nhiên chiếm trọn hot search suốt cả đêm, đến sáng hôm sau vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.
Cư dân mạng xem video được quay lại từng khung hình một.
"Tôi thực sự nghĩ họ có tình cảm vợ chồng đấy, Kỳ tổng phủi tuyết cho Trọng tiểu thư, chi tiết này không diễn được đâu nhỉ?"
"Không thấy hơi gượng gạo sao? Phía sau có nhiều phóng viên đang quay như thế..."
"Đại boss quả không hổ là đại boss, người nào cũng điềm tĩnh, mỗi lần tôi tưởng một đại boss đã ra đòn lớn thì lại có một đại boss khác ra đòn còn lớn hơn"
"Đúng vậy, Kỳ tổng nói sẽ thay mặt phu nhân trả ơn này, cái tâm đó tuyệt vời"
"Tôi nói các người nghe nhé, Kỳ Tư Niên dù có muốn ly hôn cũng phải đánh bại tiểu tam rồi mới ly hôn, bằng không để mặt mũi ở đâu?"
"Các bạn còn nhớ câu nói nổi tiếng của Hoắc tổng “người không được yêu mới là tiểu tam” không? Cá là Hoắc tổng sẽ ra tay tiếp"
"Mong được cập nhật"
...
Doãn Thái không những online hóng hớt mà còn không nhịn được gọi điện cho Hoắc Tân: "Tôi rất mong chờ nước đi tiếp theo của Hoắc tổng."
Hoắc Tân nhìn tòa nhà Kỳ thị sạch sẽ và bề thế đối diện, giơ tay kéo ống tay áo len cashmere trắng bên trái, nhìn hình xăm phía trên cánh tay trái, thong thả nói: "Không vội."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


