Những kẻ văn nhân đọc sách quá nhiều này vốn là loại khó tra hỏi nhất.
Chỉ vì chút khí cốt ngạo nghễ ấy, bọn họ thà chết cũng không chịu mở miệng, huống chi lại phải nhận một tội danh vu vơ, không hề có căn cứ.
Thẩm Giác lặng thinh phủi nhẹ vạt áo.
Trước dáng vẻ của Bạch Ngọc An lúc này, trong lòng hắn chợt chợt dấy lên chút không đành, không nỡ tiếp tục làm khó. Hắn quay người nói với Thôi Nhâm: "Đi thôi. Để cho vị Thám hoa lang của chúng ta ở lại đây suy nghĩ cho kỹ."
Thôi Nhâm khẽ giật mình.
Vốn dĩ hắn ta tưởng rằng vị Thẩm Thủ phụ của mình sẽ dùng ra vài thủ đoạn nào đó. Dù sao, Thẩm Giác người này, trong tay chẳng thiếu những chiêu đen tối.
Dưới tay hắn, chưa từng có ai chơi nổi. Một cai ngục tiến lên nhỏ giọng hỏi: "Vậy... những hình phạt kia còn dùng nữa không?"
Dùng khăn tay lau qua những ngón tay thon dài rõ khớp, Thẩm Giác lạnh lùng liếc nhìn tên cai ngục kia, giọng nói trầm đục mang theo một sức nặng áp chế: "Người trong lao này dù có sa cơ thế nào, cũng từng là Thám hoa lang của Hàn lâm viện."
Hàn Lâm vốn là chốn thanh chính mà bao kẻ đọc sách ngưỡng vọng, vầng trăng sáng ấy sao có thể rơi xuống nơi ô uế này? Lời Thẩm Giác nói không nặng không nhẹ, vậy mà cũng đủ khiến tên cai ngục kia gật đầu lia lịa.
Bạch Ngọc An nghe được lời hắn, ánh mắt đưa về phía Thẩm Giác đã quay lưng. Bóng lưng cao dong dỏng ấy phảng phất nét cô độc.
Nàng bỗng khàn giọng cất tiếng: "Thẩm đại nhân, lần này nếu hạ quan chết trong ngục, xin ngài đừng thông báo cho người nhà của hạ quan."
Thẩm Giác dừng bước. Gương mặt cao quý không một chút biểu tình, hắn thoáng ngoảnh mắt nhìn lại, khẽ hừ lạnh một tiếng: "Thám hoa lang ngọc cốt tinh anh, tấm lòng luôn lo cho bá tánh của chúng ta, cuối cùng cũng có lúc để tâm lưu luyến thân nhân sao?"
Bạch Ngọc An im lặng, chống tay vào tường bước đến trước cửa sắt. Những ngón tay trắng muốt mảnh mai nhuốm đầy máu tươi, tương phản với thanh sắt lạnh giá ánh lên vẻ âm u, càng khiến đôi bàn tay ấy trông thật chói mắt.
Hắn không nghĩ hôm đó mình đã nói điều gì đáng để vị Thám hoa lang này luôn ghi nhớ trong lòng.
Toàn thân Bạch Ngọc An mềm nhũn không chút sức lực, thân thể dựa vào thanh sắt, trong đầu cũng chẳng mấy tỉnh táo. Thở gấp vài hơi, nàng gắng gượng lấy chút sức lực cuối cùng, nói: "Chỉ là... giờ đây hạ quan đã lâm vào cảnh ngộ này, không biết Thẩm đại nhân có còn muốn nói riêng với hạ quan vài câu nữa hay không?"
Rõ ràng những ngón tay nắm chặt trên song sắt đã trắng bệch, vậy mà Thẩm Giác vẫn cảm thấy Bạch Ngọc An trước mắt chẳng khác gì Bạch Ngọc An ngày ấy trong tuyết, lạnh lùng như sương thu.
Hắn rất muốn biết Bạch Ngọc An sẽ nói gì với mình. Rốt cuộc là đã hiểu ra sự linh hoạt, cầu xin hắn mở lòng khoan dung, hay bắt đầu biết cách giữ mình?
Hắn có chút tò mò, lại có lẽ còn mong chờ y cầu xin hắn.
Hắn rõ ràng cũng muốn y cầu xin hắn mà.
Hắn muốn bẻ gãy cái xương cốt ngạo nghễ ấy, muốn xem y có vì muốn sống mà biết xu nịnh hắn hay không.
Biết thân cận hắn. Biết làm hắn hài lòng.
Đuổi hết những người xung quanh đi, trong ngoài ngục thất chỉ còn lại hai người.
Thẩm Giác sắc mặt trầm xuống, vẻ mặt tự chủ dè dặt toát lên sự lạnh nhạt, trong đáy mắt có thứ tình cảm gì đó đang cuộn trào: "Bạch đại nhân muốn nói gì với ta?"
Nhìn sắc mặt u ám của Thẩm Giác, Bạch Ngọc An yếu ớt mỉm cười, khẽ ho hai tiếng trong cổ họng: "Thẩm đại nhân... ngài cho rằng hạ quan phạm tội gì?"
Thẩm Giác không có ý định mắc vào cái bẫy trong lời nói ấy, chỉ nhàn nhạt đáp: "Ta nghĩ... Bạch đại nhân nên rõ hơn ta."
Bạch Ngọc An khẽ nhếch mép, ánh mắt mang chút mỉa mai nhìn Thẩm Giác: "Hạ quan phạm tội gì, hạ quan nghĩ... Thẩm đại nhân cũng rõ như hạ quan vậy."
"Hạ quan biết mình đắc tội với người, có kết cục thế này cũng chẳng có gì lạ."
Thẩm Giác cũng cúi mắt, lạnh lùng ngắm nhìn vẻ yếu đuối của Bạch Ngọc An. Hắn đã nhắc nhở y từ trước, chỉ là người ta không nhận tình của hắn mà thôi.
Trong lồng ngực dấy lên cơn đau, cổ họng lại không kìm được cơn ho. Trên gương mặt Bạch Ngọc An vì cơn ho mà nhuốm một lớp phấn hồng mỏng. Thở gấp vài hơi, nàng mới lại khàn giọng nói: "Chỉ là... việc đã đến nước này, không biết Thẩm đại nhân có thể giúp Ngọc An gửi một phong thư đến trạch viện ở ngoại thành hay không, để báo một tiếng bình an."
Thấy ánh mắt Thẩm Giác có vẻ thăm thẳm, Bạch Ngọc An lại cung kính cúi mình hành một lễ, rồi mới rút từ trong ngực ra một phong thư: "Lần này coi như Ngọc An thiếu đại nhân một ân tình. Ngày sau nếu có cơ hội, Ngọc An nhất định sẽ tự mình đến tận cửa tạ ơn."
Thẩm Giác nhìn phong thư ấy một lúc lâu, lại hiếm thấy Bạch Ngọc An có vẻ mặt cung kính như vậy, không nhịn được bật ra một tiếng cười khinh.
Rốt cuộc khi cầu xin cũng còn biết trong mắt có vị Thủ phụ này.
Hắn vốn tưởng trong mắt y chỉ có đúng sai ngu muội, chẳng bao giờ biết cầu người.
Cuối cùng, hắn mím môi bước lên một bước, tiếp nhận phong thư, nhướng mày hỏi y: "Chỉ có việc này thôi sao?"
Dường như có chút khác với điều hắn nghĩ, trong lòng thoáng chút thất vọng.
Bạch Ngọc An nhìn Thẩm Giác, trên mặt không có sắc thái gì khác, gương mặt tái nhợt yếu ớt, lặng lẽ lắc đầu.
Phong thư đã nhuốm chút vết máu, nhàu nát như một tờ giấy vụn.
Thẩm Giác không nói thêm lời nào, chỉ lại liếc nhìn Bạch Ngọc An với khuôn mặt đang ửng hồng vì cơn sốt, mím môi nhận lấy thư, không nói một lời, quay người bước ra ngoài.
Động tác đưa thư ấy của Bạch Ngọc An đã dốc hết toàn thân sức lực.
Vừa đợi Thẩm Giác đi khỏi, thân hình nàng đã mềm nhũn đổ gục xuống. Trong hơi thở gấp gáp, khóe mắt đã ướt nhẹp. Ngay sau đó, có cai ngục bước vào. Bạch Ngọc An nhanh chóng cúi đầu giấu vào giữa cánh tay, mặc cho ống tay áo dần thấm ướt.
Bên này Thẩm Giác vừa bước ra khỏi ngục thất, hai vị ngự sử đã vội vàng tiến đến. Hắn mặt lạnh như tiết đông, truyền lệnh: "Tìm ngay một lang trung đến khám xem. Đừng để chưa kịp tra hỏi được gì thì người đã chết mất."
Dứt lời, hắn chẳng chần chừ, một mình bước lên cỗ xe ngựa đang đợi sẵn bên ngoài.
Đêm khuya, trong thư phòng chỉ còn một mình Thẩm Giác.
Ánh nến vàng vọt chập chờn, hắn thả người dựa vào lưng ghế, thong thả ngắm nghía phong thư do Bạch Ngọc An đưa cho.
Phong thư được niêm phong cẩn thận bằng sáp ong, xem ra y đã chuẩn bị từ trước.
Có lẽ thấy Vương Thái phó bị giam vào ngục, biết mình khó thoát khỏi liên lụy nên sớm viết sẵn lá thư này. Nhớ lại cái cúi chào sau cùng của Bạch Ngọc An, Thẩm Giác khẽ trầm ngâm, rồi không chút khách sáo mở thư ra xem.
Bên trong phong thư, hóa ra có tới bốn năm tờ giấy.
Thẩm Giác lấy ra xem, ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã thấy nét chữ tiểu khải thanh tú, ngay ngắn, phảng phất cốt cách tao nhã của chính người viết.
Hắn cầm tờ đầu tiên lên, mở đầu là một dòng chữ nhỏ: "Cao huynh, ta là Thanh Khê, thấy thư mong mọi điều tốt lành."
Thẩm Giác nhíu mày, sắc mặt bỗng âm trầm hẳn, khẽ cười lạnh một tiếng.
Đây nào phải thư báo an để hắn chuyển về? Rõ ràng là đang giở trò ngay trước mắt hắn.
Suy nghĩ chỉ thoáng qua, hắn chăm chú đọc hết nội dung bức thư, sắc mặt càng lúc càng trầm xuống.
Hắn lại mở bức thứ hai, chỉ mới xem vài dòng đã giật mình dừng lại – lá thư này hóa ra là viết cho chính hắn.
Đợi đến khi đọc xong tờ giấy cuối cùng, Thẩm Giác mới buông thư xuống, đứng dậy bước đến bên cửa sổ, lặng thinh.
Bóng hắn in dài dưới ánh nến, nhìn từ phía sau sao có vẻ cô độc đến thế. Ngoài kia bóng cây lay động, gió lạnh thấu xương, nhưng Thẩm Giác dường như chẳng hay biết.
Đôi mắt hắn chất chứa bao tâm tư, chẳng biết đang nghĩ ngợi điều gì nơi phương xa.
Trong màn đêm mờ ảo, khóe miệng Thẩm Giác khẽ nhếch lên.
Bạch Ngọc An này cầu xin hắn, xem ra vẫn còn thiếu chút thành ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)