Nơi ở của Bạch Ngọc An ở ngoại thành chỉ là một trạch viện nhỏ đơn sơ, một gian vào.
Căn phòng chính đặt giường nằm lại càng thêm giản dị. Tuy nói là còn sạch sẽ, nhưng cả gian phòng ngoài chiếc giường ra, chỉ còn lại mỗi một cái bàn.
Đinh Trường Nhân, vị Đại Lý Tự khanh đi theo sau lưng Thẩm Giác, không nhịn được thốt lên cảm thán: "Nhà của vị Bạch biên tu này lại đơn sơ đến thế sao?"
Nói "đơn sơ" đã là ông ta chọn lời hay rồi, nói thẳng ra thì đúng là nghèo túng!
Hai vị ngự sử cũng không khỏi cảm khái, vị Thám hoa lang nhìn bề ngoài phong thái tươi tốt như ngọc như lan, ai ngờ cuộc sống lại ra nông nỗi này. Chẳng biết những bổng lộc của y đi đâu hết, ít ra cũng nên sắm sửa chút đồ đạc cho trạch viện, nhìn thế này thật tiêu điều thảm hại.
Thẩm Giác bước đến trước bàn, nhìn những nét chữ thảo phóng khoáng như rồng bay phượng múa trên mặt bàn, phong cách nhẹ nhàng thoát tục, lại hoàn toàn khác với nét chữ trong bức thư y xem hôm qua.
Trước mắt hắn bỗng hiện lên cảnh tượng Bạch Ngọc An áo trắng tay rộng, cầm bút viết ra những nét chữ rồng rắn.
Ánh mắt lướt thấy bên bàn có một cuốn sổ ghi chép, Thẩm Giác cầm lên lật qua vài trang, giữa các tờ giấy ép mấy đóa ngọc lan, hương lạnh nhè nhẹ lan tỏa.
Ném cuốn sổ trở lại mặt bàn, Thẩm Giác quay sang phân phó thị vệ đi theo: “Đi gọi hết người trong trạch viện này tới đây.”
Chẳng mấy chốc, trước mặt Thẩm Giác đã run rẩy đứng ba người: một bà lão, tiểu nha đầu, cùng một nữ tử trẻ tuổi.
Đường đường là Thám hoa lang của Hàn Lâm viện, người sau này còn có thể bước vào Nội các làm đại quan, vậy mà bên cạnh chỉ có vỏn vẹn ba người hầu hạ, đến cả một huyện thừa cửu phẩm cũng còn đông đúc hơn. Người như thế thì có thể phạm phải sai lầm lớn đến mức nào chứ.
Đinh Trường Nhân liếc nhìn Thôi Nhậm bên cạnh, trong ánh mắt thoáng chút thương cảm.
Bà tử chuyên nhóm bếp nấu ăn trong số đó sợ hãi không thôi, run rẩy đến mức sắp đứng không vững.
Thẩm Giác đưa mắt nhìn về phía nữ tử trẻ tuổi đang cúi đầu kia, lạnh lùng ra lệnh: "Ngẩng mặt lên."
Thẩm Giác chìm nổi trong quan trường nhiều năm, tư thế của kẻ thường xuyên ở trên cao đã khiến hắn chỉ cần vài ba câu nói là có thể áp đảo khí thế của người khác, huống chi đối diện chỉ là một thứ dân nữ tử.
Ngụy Như Ý run rẩy ngẩng đầu, những lời Bạch Ngọc An dặn dò trước đó đều quên sạch, giờ đây chỉ có thể bất an đứng im.
Ngụy Như Ý vừa ngẩng đầu lên, ngay cả những ngự sử đứng phía sau cũng không nỡ rời mắt, thầm than thầm Bạch biên tu này phúc khí không tệ, trong căn nhà đơn sơ lại còn giấu được một giai nhân tuyệt sắc như vậy.
Thẩm Giác liếc nhìn Ngụy Như Ý, chậm rãi hỏi: "Ngươi theo hầu Bạch biên tu từ khi nào?"
Ngụy Như Ý nhớ lại lời dặn của Bạch Ngọc An trước lúc đi, ngón tay vò vạt váy, thành thật đáp: "Tiểu nô được chủ tử mua về từ Lệ Xuân Lâu vào tháng ba năm nay."
Lời nàng vừa dứt, mấy vị quan viên có mặt đều không khỏi hít một hơi. Theo luật lệ, quan viên tại triều cấm chỉ vào thanh lâu. Bạch Ngọc An này đã không những vào, còn mua người về.
Thẩm Giác nhìn viên lục sự đang ghi chép bên cạnh: "Lời nàng nói đã ghi chép đủ?"
Viên lục sự vội vàng gật đầu, Thẩm Giác mới nhìn sang mấy người bên cạnh, cười lạnh: "Giờ thì có thể nghĩ thông tiền bạc của vị Bạch biên tu này đi đâu rồi chứ?"
*lục sự: viên chức lo việc lập và giữ giấy tờ, sổ sách ở toà án
Tả hữu ngự sử và mấy người Đại Lý Tự nhìn nhau, đều không hẹn mà nở nụ cười hiểu ý. Xưa nay tài tử giai nhân vốn là đôi lứa, dù là nhân vật thanh chính như Bạch Ngọc An, có mỹ nhân bên cạnh cũng là chuyện trong dự liệu. Chỉ là bình thường Bạch Ngọc An trông khá đoan chính, không ngờ tiền bạc đều dồn hết vào mỹ nhân.
Dẫu tài hoa xuất chúng thế nào, xem ra cũng khó qua được ải mỹ nhân. Lúc này, mấy thị vệ đi khám xét cũng trở về phục mệnh. Căn tiểu trạch viện này trong ngoài đều lục soát hết rồi, thứ đáng giá nhất có lẽ chỉ là mấy bức chữ Bạch Ngọc An tùy hứng viết ra mà thôi.
Kỳ thực cũng chẳng còn gì để thẩm vấn thêm, Thẩm Giác hứng thú tiêu tan, liếc nhìn xung quanh hỏi: "Các đại nhân còn điều gì muốn hỏi nữa không?"
Mấy người kia nhìn căn phòng đơn sơ một lượt, tổng cộng chỉ một chỗ chật hẹp, người cũng chỉ ba kẻ, hỏi đi hỏi lại cũng chẳng ra hoa ra lá gì.
A Đào đứng ở giữa gan dạ hơn cả, phịch một tiếng quỳ xuống, khóc nói:"Chủ tử nhà tiểu nô bình thường sống thanh liêm chính trực, trước đây bao nhiêu quý nhân đến tặng đồ đều bị cự tuyệt ngoài cửa, đắc tội không ít người."
Nàng ấy vừa khóc vừa lau nước mắt: "Lần này chủ tử nhất định bị người hãm hại, cầu xin đại nhân minh xét cho chủ tử."
Lời của A Đào vừa dứt, hai người còn lại cũng theo đó quỳ xuống khóc lóc cầu xin Thẩm Giác minh xét.
Thẩm Giác trầm tư, mấy tên nô bộc của Bạch Ngọc An này trung thành thật.
Lại đến Đô Sát Viện, viên cai ngục ở cửa từ xa đã chạy vội tới, khẽ nói vài câu bên tai Thôi Nhậm.
Sắc mặt Thôi Nhậm trở nên khó coi, lại không dám giấu giếm, vội bước đến trước mặt Thẩm Giác, vừa lau mồ hôi vừa nói nhỏ: "Thẩm Thủ phụ, bên phía Bạch biên tu xảy ra chút chuyện..."
Thẩm Giác nhíu mày: "Chuyện gì vậy?"
Thôi Nhậm bèn tường thuật lại đầu đuôi sự việc.
Thì ra đêm qua, viên cai ngục thấy Bạch Ngọc An nửa sống nửa chết cũng hoảng sợ, gọi đại phu đến xem. Nhưng Bạch Ngọc An thế nào cũng không chịu hợp tác, dù đầu óc mê man vì sốt cũng không cho đại phu đụng vào.
Vật vã cả nửa đêm, đại phu cũng chịu không nổi.
Bạch Ngọc An trong tình trạng sắp chết như vậy, họ cũng không dám làm gì y.
Giờ đây nhìn lại, dường như chỉ còn leo lét hơi tàn.
Bước chân Thẩm Giác khựng lại rồi lại bước tiếp: "Đi xem tình hình trước đã."
Hắn không tin Bạch Ngọc An vừa cầu xin mình trong thư lại tự mình hủy hoại thân thể đến mức này.
Trong lao ngục, môi nàng tái nhợt, dung mạo tiều tụy, nào còn chút dáng vẻ phong lưu của một văn nhân tài tử ngày trước. Mái tóc dài rũ xuống che khuất gương mặt, chỉ lộ ra đôi mắt vô hồn, mất hết ánh sáng.
Thế nhưng, ngay cả lúc co quắp thành một khối như thế, Bạch Ngọc An nhìn vẫn đẹp. Cốt cách thanh nhã tựa ngọc quý ẩn trong từng đường nét, dù có phủ lên lớp bụi bặm, vẫn toát ra vẻ ôn nhuần dịu dàng.
Thẩm Giác nhìn nàng hồi lâu.
Làn da trắng ngần mịn màng ấy thật chẳng hợp với chốn lao lung dơ bẩn này. Bộ y phục tù nhân màu trắng trên người y, sao cứ mang nét ai oán thê lương. Tựa như đóa ngọc lan trắng tinh khôi bị mưa gió quật rơi xuống vũng bùn, mong manh và vô tội đến nao lòng. Thấy y bất động, chỉ có hàng mi khẽ run run, mới biết người vẫn còn thở.
Thẩm Giác cúi đầu, lặng im ngắm Bạch Ngọc An một lúc rồi mới khẽ hỏi: "Sao không cho đại phu đến xem?"
Bạch Ngọc An ho dữ dội hơn, thân thể co rúm lại tựa như sắp ho đứt hơi, cả người run lên từng cơn.
Sau một hồi ho liên miên, trên gương mặt nàng hiện lên vết ửng hồng khác thường.
Nàng quay đầu sang bên, thở hổn hển nói: "Ta không thích người khác chạm vào mình."
Thẩm Giác khẽ cười một tiếng lạnh lùng, phất tay ra hiệu cho tất cả lui xuống, rồi chậm rãi bước đến trước mặt Bạch Ngọc An.
Hắn cúi người xuống hỏi nàng: "Ngươi đây là ý gì?"
Nghe thấy giọng Thẩm Giác, Bạch Ngọc An vẫn không nhúc nhích, chỉ khẽ mấp máy môi, âm thanh nhỏ yếu, khàn đặc thốt ra: "Ta muốn về nhà."
Thẩm Giác trong lòng chợt động, chau mày: "Chết nơi lao ngục này, ngươi còn về nhà thế nào được?"
Sau đó là một khoảng lặng dài.
Bạch Ngọc An bật lên tiếng cười khổ, giọng khô khốc vỡ vụn: "Chẳng biết Thẩm Thủ phụ sẽ kết án trước khi ta chết trong ngục này."
Đôi mắt vô hồn hướng về phía Thẩm Giác, đôi mắt vốn dĩ vẫn trầm tĩnh như mặt nước hồ thu: "Hay là ngài cũng muốn ta chết nơi đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)