Đêm gió lớn, Thẩm Giác khom lưng, ống tay áo rộng màu xanh mực rủ xuống, ngón tay thon dài móc vào rèm xe ngựa, tay kia xách đèn lồng, ánh đèn đỏ mờ ảo, cũng chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng cao quý của hắn một vẻ trầm mặc.
Vạt áo khẽ lay động trong gió, thổi bay vài sợi tóc được Thẩm Giác chải chuốt gọn gàng hàng ngày, tuy không còn chỉnh tề như thường lệ, nhưng trông vẫn uy nghiêm.
Chỉ thấy hắn hơi nhướng mày, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng bức người, trầm giọng nói với Bạch Ngọc An đang ngồi bên trong: “Ngươi muốn ta lôi ngươi xuống, hay tự mình xuống xe ngựa?”
Sắc mặt Bạch Ngọc An tái nhợt, nàng biết Thẩm Giác lúc này đã không còn kiên nhẫn, cũng biết nếu nàng còn ngồi trong xe ngựa, Thẩm Giác rất có thể sẽ lôi nàng xuống.
Nàng không hiểu, rõ ràng hắn chỉ là người qua đường, tại sao cứ phải xen vào quá nhiều chuyện vặt vãnh như vậy.
Nhưng Bạch Ngọc An không thể đoán được ý Thẩm Giác, lại sợ Thẩm Giác phát hiện ra điều gì, nên mới cố ý làm khó nàng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


