Khi ra ngoài và ngồi vào xe ngựa, trời đã tối đen.
A Đào giúp Bạch Ngọc An gỡ tóc ra, nghĩ lát nữa sẽ về, liền búi thấp sau gáy.
Nếu đúng như lời Tố Cô nói là đang phát triển, vậy e rằng về sau sẽ càng phiền phức hơn. Bạch Ngọc An liền nghĩ bụng, khi về sẽ viết một phong thư gửi về nhà, nhờ mẫu thân gửi phương thuốc qua.
Đang lúc trầm tư suy nghĩ, A Đào bên cạnh lại nói: “Công tử, y phục nên cởi ra rồi.”
Bạch Ngọc An lúc này mới nhớ ra mình vẫn đang mặc y phục nữ nhân. Vừa định tháo đai lưng để cởi áo thì chiếc xe ngựa đột nhiên xóc nảy dữ dội, sau đó xe nghiêng hẳn sang một bên, Bạch Ngọc An vịn vách xe không vững, cả người liền bị hất văng ra khỏi khoang xe.
A Đào thấy vậy sợ hãi, vội vàng chạy ra đỡ Bạch Ngọc An đang ngã trên đất dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



Huhu lại hết r