Tiết trời đông lạnh giá đến ghê người, chỉ đi một vòng ngoài tuyết thôi cũng đã cảm thấy xương cốt lạnh cóng cả rồi.
Nhưng trong xe ngựa của Thẩm Giác lại ấm áp lạ thường. Bạch Ngọc An cúi đầu nhìn xuống, thì ra trong xe còn đặt lò than sưởi.
Nhưng bên trong rốt cuộc bài trí thế nào Bạch Ngọc An cũng không nhìn rõ, ánh sáng từ lò than yếu ớt cũng không thể soi sáng được gì, xung quanh vẫn mịt mờ.
Giơ tay ra, ngay cả mấy ngón tay cũng không nhìn rõ.
Thẩm Giác ngồi gần Bạch Ngọc An, thân hình nam tử cao lớn, ngồi giữa đã chiếm mất nhiều chỗ. Bạch Ngọc An càng xích vào bên cạnh, y phục khó tránh khỏi cọ xát.
Thẩm Giác ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo thoang thoảng bên cạnh, cảm nhận được người bên cạnh thỉnh thoảng lại bất an cựa quậy, khóe môi hắn trong bóng tối không khỏi cong lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


