Hắn đâu có cảm thấy Bạch Ngọc An thật lòng kính ngưỡng mình. Xem ra người này cũng thật không sợ hắn tìm cách gây khó dễ.
Trong sâu thẳm đôi mắt Thẩm Giác, những tia sáng lặng lẽ biến ảo. Hắn nhìn Bạch Ngọc An đứng cách mình nửa bước, khẽ cười một tiếng nhạt nhòa, rồi nụ cười ấy cũng vội tắt.
Không nói thêm lời nào, hắn một mình cầm ô bước đi.
Ngoài kia gió tuyết vẫn dữ dội.
Từ xa, bóng áo quan màu đỏ ấy trong trận tuyết lớn dần mờ đi, tựa như sắp bị màu tuyết trắng nuốt chửng, hòa lẫn vào màn tuyết trời giăng mắc.
Tùy tùng đi theo sau Thẩm Giác trong lòng chợt dâng lên cảm xúc lạ, không nhịn được ngoảnh lại nhìn bóng dáng mặc triều phục đỏ thẫm đứng không xa, tò mò hỏi: "Đại nhân, vị kia... có phải là Thám hoa lang năm ngoái không ạ?"
Thẩm Giác tùy ý đáp một tiếng "Ừ".
Người tùy tùng liền cảm thán: "Ôi, quả danh bất hư truyền. Nhìn từ xa đã thấy phong thái tuấn nhã, khí chất xuất trần, tựa như tiên nhân giáng thế vậy."
Thẩm Giác khẽ "Hừ" một tiếng, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời âm u chằng chịt gió tuyết: "Đáng tiếc. Dù là người trong sạch, cao quý đến đâu, một khi đã rơi xuống vũng bùn mới biết mình cũng chỉ là hạt bụi nhỏ bé mà thôi."
Người tùy tùng im lặng, trong lòng chẳng hiểu sao cũng man mác buồn, làm ra vẻ thở dài một hơi như đang tiếc nuối điều gì.
Về phía Bạch Ngọc An, cho đến cuối cùng nàng cũng không được diện kiến Thánh thượng.
Thái giám đến khuyên giải mấy lượt, mãi đến khi Dương Học sĩ của viện Hàn Lâm tới, mới thuyết phục được người rời đi.
Bạch Ngọc An đứng suốt nửa đêm ấy, về nhà liền lâm bệnh.
Ngày hôm sau, nàng vẫn gắng gượng mang bệnh vào triều.
Các quan viên dưới quyền thì thầm bàn tán, đều cho rằng vị Bạch biên tu này cứng nhắc không biết xoay xở linh hoạt, uổng phí một dung mạo tuấn tú trời cho.
Tiểu Hoàng đế mới lên ngôi được một năm.
Trong cung, nắm quyền ngoài Vi Thái hậu thì chính là Thủ phụ Thẩm Giác.
Việc xây hành cung suối nước nóng cho Thái hậu, ngay cả Thẩm Thủ phụ ở trên cũng không phản đối. Bạch Ngọc An, một Tiểu biên tu, lại dám chạy đi xin yết kiến Thánh thượng, chẳng phải là tát thẳng vào mặt Thái hậu sao?
Lại còn chuyện từ chối Gia Ninh quận chúa trước đó – vốn là cháu gái thân thích của Thái hậu, bao người muốn kết thân mà không được, thế mà y lại cự tuyệt.
Chẳng biết là thật ngốc nghếch hay khôn ngoan quá mức.
Giờ đây Bạch Ngọc An bị chặn ở ngoài điện cũng chẳng lạ.
Nếu được vào mới là chuyện lạ.
Triều đình chỉ yên ả được hai ba ngày, liền xảy ra chuyện lớn.
Nội các hạ chỉ, lấy tội mưu phản bắt giữ mấy lão thần đứng đầu là Vương Thái phó, đặc mệnh Thẩm Giác làm chủ thẩm, lại sai Đô sát viện phối hợp với Đại lý tự xét xử vụ án.
Ngay cả bậc lão thần như Vương Thái phó còn gặp nạn, trong ngoài triều đình rúng động, người người nơm nớp lo sợ cho an nguy của mình.
Nhưng Tiểu Hoàng đế mới chín tuổi. Người chấp chưởng triều chính hiện nay chính là Nội các Thủ phụ Thẩm Giác. Trong lòng mọi người đều sáng tỏ chuyện này là thế nào.
Vương Thái phó với tư cách Thứ phụ Nội các, chính kiến lại luôn trái ngược với Thẩm Thủ phụ, thậm chí từng công khai tranh luận gay gắt trên triều.
Lần này bị thanh toán, cũng chẳng phải không có khả năng.
Nói ra thì chuyện này cũng thật kỳ quặc, khởi đầu chỉ từ một tiểu thái giám đi tố cáo trước mặt Hoàng đế, nói rằng Vương Thái phó coi thường quân thượng, có lòng mưu phản, e rằng thông đồng với nước địch.
Tra xét xuống mới biết, nguyên do là sau khi yết kiến Thánh thượng, Vương Thái phó đã nói với người bên cạnh: "Hoàng thượng bỏ bê triều chính như vậy, tương lai lấy gì trị quốc? Bắc phương man tộc đang dòm ngó, ta nghĩ phải để chúng đánh thẳng vào kinh thành, bệ hạ mới tỉnh ngộ được!"
Lời ấy vô tình bị thái giám đi ngang qua nghe thấy, quay đầu liền mách lại bên tai Hoàng đế.
Chuyện Thánh thượng ham chơi, không thích thượng triều, các quan dưới quyền đều biết. Những tật xấu của bệ hạ, phần lớn đều hình thành từ thuở nhỏ khi ở bên Vi Thái hậu.
Vốn dĩ hoàng tử lên hai tuổi đã phải rời mẫu thân, theo sư phụ học tập. Nhưng lúc ấy Vi hoàng hậu thương con quá mức, thường xuyên xin nghỉ thay.
Tiên đế chỉ có một nhi tử nên cũng chiều theo.
Dù có theo tiên sinh đọc sách, Vi hoàng hậu vẫn ngồi bên cạnh, cứ thế kéo dài mãi đến tận bảy tuổi mới buông tay hẳn.
Đáng tiếc Tiên đế lại băng hà sớm, khi Tiểu Hoàng đế mới tám tuổi. Đứa trẻ ngỗ nghịch bỗng chốc thành Hoàng đế cao cao tại thượng, tập tính đương nhiên khó đổi.
Nghe nói bình thường bệ hạ thường cùng thái giám nô đùa trong hành cung, Vi Thái hậu cũng nuông chiều không dạy dỗ.
Nếu không có Thẩm Thủ phụ trấn áp, triều đình chẳng biết sẽ ra sao.
Vương Thái phó là lão thần của tiên đế, lại nổi tiếng nghiêm nghị.
Chẳng biết hôm ấy là cảnh tượng thế nào, lại khiến lão tức giận đến mức thốt ra lời ấy. Tuy có phần bất kính, nhưng cũng chưa đến mức thông đồng mưu phản.
Hành động này của Thẩm Giác, có lẽ chỉ là để thanh trừng nhóm lão thần thuộc phe Vương Thái phó mà thôi. Một khi Vương Thái phó bị hạ bệ, trong nội các chỉ còn Thẩm Giác một tay che trời, không ai có thể chống đối nữa.
Tan triều, Lễ bộ Lang trung Cao Hàn đợi đúng lúc, bước đến bên Thẩm Giác, cúi mình thi lễ rồi mới nói: "Thẩm Thủ phụ, ân sư của hạ quan bị oan, mong Thủ phụ đại nhân minh tra."
Cao Hàn là thứ tử của Xương Bình Bá tước phủ, đồng môn với Bạch Ngọc An dưới trướng Vương Thái phó.
Hắn ta làm việc vốn cẩn trọng, không đến bước đường cùng cũng chẳng dám chặn Thẩm Giác ở nơi này.
Thẩm Giác khoanh tay sau lưng, vốn không muốn để ý.
Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của Cao Hàn, lại nghĩ đến chút giao tình với Bá tước phủ.
Cao Hàn cũng đã từng lăn lộn trên quan trường nhiều năm, lẽ nào chẳng hiểu chút nhân tình thế thái, những cuộc tranh giành quyền lực? Sao lại có thể ngốc nghếch đến mức tìm đến chỗ hắn để cầu tình?
Nghĩ đến đây, bước chân Thẩm Giác khựng lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Cao Hàn: "Việc của Vương Thái phó, ta tự có sự công bằng. Ngươi chớ nên hỏi thêm nữa."
Nghe lời đáp lạnh nhạt của Thẩm Giác, Cao Hàn vẫn cố gắng mở lời: "Sư phụ của hạ quan tuổi đã cao, sợ rằng khó lòng chịu đựng nổi những hình ngục kia..."
"Xin Thẩm thủ phụ rộng tay tha thứ..."
Hắn ta đương nhiên biết chuyện này không đơn giản, người trước mặt kia có lẽ chính là kẻ chủ mưu đằng sau. Thế nhưng nghĩ đến tai ương lao ngục mà sư phụ mình sắp phải gánh chịu, hắn ta vẫn cắn răng lấy hết can đảm tiến lên can gián.
Giữa hàng mày của Thẩm Giác đã lộ ra chút mất kiên nhẫn, ánh mắt trầm xuống mang theo áp lực nặng nề, khiến sống lưng Cao Hàn bất giác lại cong thêm mấy phần: “Vương Thái phó là lão thần, thánh thượng tự khắc có cân nhắc trong lòng. Ngươi lúc này chắn đường ta, chẳng lẽ cho rằng ta sẽ không xét xử công minh?”
Thân thể Cao Hàn khựng lại, mồ hôi lạnh túa ra, vội vàng chắp tay hướng về Thẩm Giác: “Hạ quan tuyệt không có ý đó, mong Thẩm Thủ phụ soi xét!”
Thẩm Giác chỉ lạnh lùng buông một câu: “Ngươi là môn sinh của Vương Thái phó, vẫn nên nghĩ cho bản thân mình nhiều hơn thì hơn.”
Nói xong, Thẩm Giác phất tay áo rời đi.
Cao Hàn đứng sững tại chỗ, trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ ngọn lửa này cũng sắp lan đến mình hay sao.
Hắn ta nhất thời cảm thấy chán chường, sa sút, bỗng nhiên lại giật mình lẩm bẩm: “Thanh Khê cũng là học trò được sư phụ coi trọng, trước đó lại từng đắc tội với Thái hậu…”
Thanh Khê là tự của Bạch Ngọc An. Cao Hàn tuy lớn hơn Bạch Ngọc An vài tuổi, nhưng cả hai đều là môn sinh của Vương Thái phó, lời nói hợp nhau, vì thế thường xuyên qua lại, tụ họp cùng nhau.
Với Cao Hàn, Bạch Ngọc An vừa là tri kỷ, vừa như người huynh đệ mà hắn ta luôn hết lòng chăm sóc.
Chỉ hai ngày sau đó, lời Cao Hàn nói đã ứng nghiệm. Bạch Ngọc An với thân phận là môn sinh được Vương Thái phó yêu quý nhất cũng bị vạ lây, ngay trong ngày đã bị áp giải đến Giám sát viện để thẩm tra.
Nhớ lại khi Bạch Ngọc An vừa đỗ Thám hoa, khắp kinh thành trong ngoài đều là cảnh xuân phong đắc ý, bao nhiêu vương công quý tộc muốn nịnh bợ, lôi kéo; ai có thể ngờ được vị Thám hoa lang từng khí thế ngút trời ấy, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đã sa xuống thành kẻ tù nhân dưới gông xiềng như hôm nay.
Triều đình bách quan nhất thời ai nấy đều bất an, lại lo cơn sóng này sẽ vạ lây đến mình, vì thế đều im lặng không dám bàn luận.
Chỉ là thủ đoạn thẩm vấn trong ngục vốn tàn khốc, chẳng biết vị Thám hoa lang áo trắng phong quang như trăng gió ấy có chịu đựng nổi hay không.
Huống chi người chủ thẩm lại là Thẩm Giác — kẻ xưa nay xử án chưa từng nương tay — e rằng lành ít dữ nhiều.
Ngày Bạch Ngọc An bị áp giải đi, Thẩm Giác đã chắp tay đứng ở không xa, lặng lẽ dõi theo.
Nhìn dáng người thanh tú ấy bị ép cong sống lưng, giữa mùa đông lạnh lẽo lại càng trở nên nhỏ bé.
Hắn bỗng có chút mong chờ lần gặp lại tiếp theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)