Chẳng mấy chốc sau tiết Lập Đông, tuyết lớn rơi dày đặc.
Bên trong Điện Bảo Hòa đèn đuốc sáng trưng, thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng của Tiểu Hoàng đế đầy bất mãn: "Mấy người này, sao chuyện nhỏ nhặt thế này cũng đem lên tấu chứ?"
Thẩm Giác đứng phía sau Tiểu Hoàng đế, nét mặt bình thản. Thấy vậy, hắn bước lên phía trước, nhìn vị Hoàng đế trẻ mà nói: "Tấu chương này thần đều đã phê chú xong xuôi, điện hạ chỉ cần xem phần phê của thần là được."
Vi Thái hậu ngồi bên cạnh Tiểu Hoàng đế, giọng ôn hòa khuyên nhủ: "Điện hạ hãy kiên nhẫn thêm chút nữa, ta cùng Thẩm Thủ phụ đang ở đây cùng điện hạ mà."
Tiểu Hoàng đế lại ném bút trong tay xuống, mặt mày khó chịu nhìn Thẩm Giác thương lượng: "Đằng nào Thẩm tiên sinh cũng đã phê xong rồi, trẫm không xem nữa được chứ?"
Thẩm Giác liếc nhìn số tấu chương còn lại một nửa trên bàn, rồi mới nhìn Hoàng đế, giọng thấp khẽ: "Điện hạ là chủ của vạn dân. Nếu ngay cả điện hạ cũng chẳng để tâm đến việc thiên hạ, thì làm sao có thể trị lý tốt triều cương được?"
Vi Thái hậu ở bên cạnh cũng vội vàng khuyên giải.
Khuyên mãi một hồi lâu, Tiểu Hoàng đế mới miễn cưỡng lại cầm bút lên.
Lúc ấy, một hoạn quan giữ cửa từ bên ngoài bước vào, liếc nhìn tình hình trong điện rồi cúi đầu đi đến bên tai Thẩm Giác thì thầm vài câu.
Ánh mắt Thẩm Giác chẳng có biến hóa gì, chỉ phất tay ra hiệu cho tiểu hoạn quan kia lui ra, rồi lại hướng về phía Tiểu Hoàng đế chắp tay: "Thần còn có chút công vụ quan trọng, xin phép cáo lui trước."
Tiểu Hoàng đế vốn bị Thẩm Giác đốc thúc bên cạnh, nghe vậy vội vàng đồng ý ngay.
Thẩm Giác ánh mắt lặng lẽ cáo lui ra ngoài, đứng dưới hành lang cung điện.
Từ xa, hắn đã thấy Bạch Ngọc An đứng không xa lắm. Dáng người thanh tú, cao gầy và có phần đơn bạc ấy, giữa mùa đông giá rét gió tuyết cuồn cuộn này, nhìn qua lại gợi lên chút xót thương.
Hắn kéo lại cho khép áo choàng lông hồ ly rồi bước đi tới. Chỉ thấy một tiểu hoạn quan đang khuyên nhủ Bạch Ngọc An rời đi, lời lẽ hết sức chân thành.
Thế nhưng, tóc của Bạch Ngọc An đã bị tuyết thổi phủ trắng xóa, mà y vẫn đứng nguyên tại chỗ, bất động như tượng đá.
Vị Thám hoa thanh cao ấy, xem ra quả thật chẳng hiểu chút nào về thế sự.
Hắn chợt nhớ lại năm Bạch Ngọc An đỗ Thám hoa.
Cháu gái nhà Thượng thư để mắt tới y, đặc biệt mời y đến dự yến tiệc xuân ngoại ô.
Là khuê các tiểu thư gấm vóc nghiêng thành, tổ phụ lại là lão thần trong triều, con đường công danh thẳng tắp, hương ấm ngọc mềm dễ như trở bàn tay. Vậy mà y còn chẳng đến, chỉ sai người đưa tấm thiếp tạ lỗi tới.
Sạch sẽ đến mức như một vũng nước trong veo, hoàn toàn không hay biết rằng mình đã sớm đắc tội với quyền quý.
Hắn từng cố ý đi tra lai lịch của Bạch Ngọc An. Là con út sinh muộn trong nhà, phụ thân chỉ là tri huyện nhỏ ở Đàm Châu. Chẳng hiểu sao lại nuôi dưỡng thành cái tính cách mọt sách ngốc nghếch ấy.
Phất tay cho tiểu hoạn quan lui xuống, Thẩm Giác nhìn Bạch Ngọc An trước mặt.
Khuôn mặt thanh tú trắng nõn đến mức khác thường mang vẻ lạnh lùng vốn có của kẻ sĩ.
Người tuy thấp hơn hắn gần nửa cái đầu, nhưng khí thế trên mặt này, so với hắn - vị Nội các Thủ phụ - cũng chẳng kém là bao. Lại không khỏi nhớ đến dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của y trong đêm ấy.
Bạch Ngọc An trông thấy Thẩm Giác trước mặt, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nhưng vẫn lạnh nhạt và xa cách đưa tay chắp lại thi lễ: "Thẩm Thủ phụ."
Thẩm Giác trước thái độ lạnh nhạt của Bạch Ngọc An chỉ khẽ mỉm cười, nghiêng chiếc ô màu ngà về phía nàng, thong thả hỏi: "Bạch đại nhân, đêm khuya thế này, chẳng lẽ trong nhà không có hương ấm ngọc mềm đang chờ đợi?"
Nghe lời lỗ mãng của Thẩm Giác, Bạch Ngọc An hơi nhíu mày, mặc cho gió tuyết rơi vào mắt, nàng chỉ khẽ nói: "Hạ quan muốn diện kiến Thánh thượng."
Thẩm Giác thản nhiên nhìn Bạch Ngọc An, vẻ mặt lười biếng: "Thánh thượng đang chuyên tâm phê duyệt tấu chương, giờ này e là không rảnh gặp ngươi."
Nói rồi, hắn nhìn thoáng qua khuôn mặt thanh tú khác thường của Bạch Ngọc An: "Bạch đại nhân có điều gì, thử nói với ta trước xem sao."
Bạch Ngọc An cau mày, hàng mi dài mảnh đã dính tuyết trắng, trong đôi mắt như có lấp lánh ánh sao hút hồn, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn lạnh như băng.
Ánh mắt nàng nhìn Thẩm Giác thậm chí còn mang theo chút bực bội mơ hồ: "Tấu chương hạ quan dâng lên Hoàng thượng mãi chẳng thấy hồi âm, chẳng lẽ là do Thẩm Thủ phụ đã giữ lại tấu sớ của hạ quan sao?”
Thẩm Giác nhướng mày.
Ở vị trí của hắn, xưa nay chưa từng có ai dám dùng giọng điệu như vậy mà nói chuyện với hắn.
Quả nhiên cùng với sư phụ của y, đều là tính cách cố chấp cổ hủ.
Lại nhớ đến dáng vẻ say khướt của y hôm ấy. Thiếu niên chính trực lạnh lùng ấy, trên gò má phớt hồng, tựa đào hoa rơi vào thu thủy, như ráng chiều nhuộm đỏ chân trời.
Cảnh tượng kinh diễm ấy, chẳng biết đến khi nào mới lại được thấy nữa.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên đầy phẫn uất của Bạch Ngọc An, Thẩm Giác bật cười: "Ta sớm nên nghĩ tới, Bạch đại nhân chẳng hiểu chút nhân tình nào."
“Chuyện hành cung suối nước nóng, từ nay ngươi chớ dâng tấu nữa.”
Bạch Ngọc An ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Thẩm Giác: "Thẩm Thủ phụ cần gì phải nói năng vòng vo? Hạ quan một lòng vì giang sơn xã tắc của Hoàng thượng, vì lê dân bách tính nghèo khổ, đương nhiên chẳng có tâm trí bận lòng đến những thứ nhân tình hư ảo ấy.”
"Giang sơn vững chắc, Hoàng đế chăm chính, bách tính mới được an lạc."
"Thế nhưng hiện nay, hàng ngàn dân lành vô tội bị bắt đi xây dựng hành cung suối nước nóng. Xương khô dưới nền móng chẳng biết bao nhiêu mà kể. Dân chúng oán than khắp nơi, bọn giám công hoạn quan lại cấu kết với quan viên thu mua, lừa trên dối dưới, cố tình tham ô bớt xén. Cuối cùng, khổ vẫn là bách tính."
"Nói cho cùng, dân lành có tội tình gì?"
Đôi mắt Bạch Ngọc An trước mặt lấp lánh, nỗi bi mẫn trong đáy mắt khiến Thẩm Giác chợt thấy nhói lòng.
Hắn cúi đôi mắt trầm tĩnh xuống, trên khuôn mặt thanh quý cao nhã hiếm hoi hiện lên vài phần thâm trầm: "Bạch đại nhân, thái hậu thể hàn, Hoàng đế muốn xây hành cung suối nước nóng cho thái hậu, đó là hiếu tâm của điện hạ. Chỉ dựa vào mấy đạo tấu chương thì khuyên ngăn không nổi đâu."
"Chuyện hành cung kia, ngoài mấy lão thần năm xưa dám đứng ra, ngươi thấy còn mấy ai dám dâng tấu? Ngươi lại cứ nhè lúc khó khăn này mà xông vào."
"Mấy tờ tấu chương của ngươi, nếu ta không giữ lại, chỉ cần dựa vào những lời lẽ trong đó, Hoàng thượng nổi giận, chém đầu ngươi cũng là chuyện có thể."
"Ngươi vào Hàn Lâm cũng gần hai năm rồi, sang năm nếu qua được kỳ khảo thí, tự có tiền đồ của ngươi. Nếu ngươi cứ khăng khăng một mực, đến sư phụ của ngươi cũng chẳng cứu nổi."
Ánh mắt Bạch Ngọc An thoáng lộ chút mỉa mai, mấy sợi tóc trước trán bay phấp phới trên gương mặt ngọc trắng: "Hạ quan đa tạ Thủ phụ đại nhân chỉ điểm. Chỉ là hạ quan vốn chỉ là một kẻ thư sinh áo vải, cô thân độc hành, chẳng có chí lớn xa xôi, cũng không cầu quan cao lộc hậu, tâm nguyện duy nhất chỉ mong dân chúng được yên ổn an vui.”
"Ta với Thẩm Thủ phụ vốn chẳng cùng đường, xin đừng khuyên can nữa."
Trận phong tuyết này quả thực hơi lớn, thế nhưng giọng nói của Bạch Ngọc An lại vang lên rành rẽ giữa tiếng gió rít tuyết bay.
Áo bào của hai người bị gió thổi phành phạch, vạt áo rộng giao nhau, cọ xát như mang theo tâm tư khác lạ.
Thẩm Giác mím môi, lại chăm chú nhìn Bạch Ngọc An một lần nữa. Gương mặt trong gió tuyết tựa vầng trăng sáng trong, ấm áp như nắng xuân, vẫn còn mang nét ngây thơ của tuổi trẻ cùng nhiệt huyết đầy lòng.
Bạch Ngọc An chỉ là một Biên tu Hàn Lâm nhỏ bé, làm sao xoay chuyển được?
Ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Bạch Ngọc An, Thẩm Giác chợt lên tiếng: "Từ sau yến thọ của Vi Quốc cữu, Bạch đại nhân dường như đối với ta có chút thành kiến, bình thường cũng cố ý tránh mặt, không biết là vì cớ gì?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)