Nàng nghĩ, đợi tỉnh rượu chút nữa sẽ kêu một nha hoàn dẫn mình ra ngoài.
Chưa kịp để làn gió mát làm dịu đi đôi má nóng bừng, Bạch Ngọc An đã như nghe thấy có tiếng bước chân đến gần.
Đầu nàng đau dữ dội, suy nghĩ gì cũng chậm chạp hẳn đi. Nghĩ có lẽ là nha hoàn đi ngang qua, nàng vẫn nhắm nghiền mắt, nặng nề dựa vào lan can mà chẳng thèm để ý.
Gió thu se lạnh, Bạch Ngọc An thổi chút hơi lạnh ấy mới cảm thấy trong người nhẹ nhõm đôi phần, không khỏi thở dài một tiếng trong cơn say.
Hôm nay là lần đầu tiên nàng uống rượu. Trước kia thường thấy đồng liêu uống rượu làm thơ, nàng cũng từng thử nếm qua, nhưng vừa ngửi thấy mùi vị đã lập tức dừng lại.
Không ngờ vị rượu lại khó uống đến thế. Đến tận bây giờ, Bạch Ngọc An vẫn cảm thấy cổ họng mình như đang bị lửa đốt, khiến nàng vô cùng khó chịu.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước mặt, một giọng nam trầm thấp vang lên: "Tiểu nha đầu này nhìn ra dáng lắm, chỉ không biết có biết cách hầu hạ hay không."
Bạch Ngọc An đang mụ mị, nghe thấy giọng nói trầm ấy, trong đầu cũng chưa kịp phản ứng, cũng chẳng biết lời ấy là nói với ai. Đang định gắng sức mở mắt ra nhìn, thì ngay giây tiếp theo, nàng cảm thấy cổ áo mình bị ai đó túm chặt lôi lên.
Một cơn choáng váng ập đến, rồi nàng cảm nhận mình bị ép vào một bức ngực rộng lớn, vững chãi. Bên tai thậm chí còn nghe rõ nhịp tim mạnh mẽ từ lồng ngực kia, áp sát vào gò má nóng bừng của nàng.
Biến cố bất ngờ này khiến đầu óc Bạch Ngọc An trống rỗng, trì độn đến mức chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ánh trăng mờ ảo.
Bạch Ngọc An vừa mới gắng sức ngẩng đầu lên, còn chưa kịp hiểu ra sự tình, đã thấy một bóng đen áp sát. Tiếp theo là một cơn chóng mặt khác, một hơi thở nóng bỏng phả thẳng vào mặt nàng.
Chẳng lẽ hắn nhận nhầm người?
Hơi tỉnh táo hơn từ sự trì độn, Bạch Ngọc An vội vàng muốn mở miệng. Thế nhưng, sau gáy nàng bỗng bị một bàn tay to lớn đè chặt, rồi một kẻ nào đó đã thô bạo hôn ép tới.
Lực của người kia rất mạnh, chẳng chút khách khí đã mở khóa môi nàng, xâm nhập vào. Vị đắng chát của rượu lan tỏa trong khoang miệng, sự cường thế ấy khiến Bạch Ngọc An ngây người một lúc mới hoàn hồn.
Cảm thấy đôi môi đã bị người kia hôn đến đau nhức, Bạch Ngọc An lúc này mới hồi phục chút thanh tỉnh. Tên lưu manh say rượu này vậy mà lại coi nàng là nha hoàn của phủ Quốc Cữu.
Nhưng dù có là nha hoàn, lẽ nào lại có thể để người ta ở ngoài này vô lễ, khinh bạc như vậy sao?
Nàng vội dùng tay đẩy ngực đối phương, nhưng miệng bị người kia ngậm chặt, không phát ra thành tiếng.
Bạch Ngọc An tức giận, nhất thời cắn một cái thật mạnh.
Nhưng người kia dường như đã sớm đoán trước nàng sẽ cắn, bàn tay đang đè sau gáy nàng lập tức siết chặt lấy hàm dưới của nàng, khiến nàng chỉ có thể hơi hé môi, để mặc hắn tiếp tục cuộc hôn.
Bên tai là hơi thở nóng hổi, chỉ nghe người kia cắn nhẹ vào dái tai ngọc trắng của nàng, khàn giọng nói: "Tiểu nha đầu này cũng có mấy phần dữ dằn, đúng là hợp ý ta.”
"Ta chính là Nội các Thủ phụ. Nếu ngươi ngoan ngoãn hầu hạ cho tốt, ta sẽ đưa ngươi lên mây xanh."
Thân thể Bạch Ngọc An bỗng cứng đờ tại chỗ, nàng kinh ngạc trợn mắt nhìn khuôn mặt trước mắt. Chỉ tiếc đêm tối quá đen, nàng chẳng nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy một đường nét góc cạnh phân minh.
Không ngờ Thẩm Giác - vị Nội các Thủ phụ lạnh lùng lãnh đạm trong ấn tượng của nàng, lại có thể phóng đãng, ức hiếp nha hoàn như vậy.
Thật khiến nàng không thể chấp nhận nổi!
Dù hắn đại khái say rượu đi nữa, nhưng tùy tiện lôi một tỳ nữ ra ức hiếp như thế thì lễ nghĩa liêm sỉ ở đâu? Lấy tư cách gì làm gương cho bá quan!
Nhưng Bạch Ngọc An còn chưa kịp nghĩ nhiều, Thẩm Giác đã lại hôn tới. Tay hắn thậm chí còn đang kéo đai lưng của nàng, còn muốn thò vào trước ngực nàng.
Vô sỉ đến cực điểm!
Bạch Ngọc An hoàn toàn tỉnh táo. Nhưng nàng lại không dám lên tiếng để lộ thân phận, bèn giơ chân dẫm mạnh lên bàn chân Thẩm Giác. Nhân lúc hắn sững sờ, nàng vội vàng thoát ra khỏi vòng tay kia.
Giờ nàng chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Thẩm Giác, tên say rượu điên cuồng này, sức lực lại rất lớn. Nàng lo sợ thật sự xảy ra chuyện gì, thì e rằng phải mất đầu, tru di cửu tộc mất.
Nào ngờ nàng chưa đi được hai bước, eo đã bị Thẩm Giác vòng tay kéo lại, lôi vào lòng. Lực ở vòng eo mạnh đến mức Bạch Ngọc An cảm thấy đau nhói.
Bạch Ngọc An tức giận muốn mắng cho hắn - tên lưu manh trơ trẽn này, một trận. Nhưng nghĩ đến thân phận nữ giả nam trang của mình, nàng rốt cuộc vẫn nhịn xuống.
Hơn nữa, ngày thường còn phải gặp mặt, vạch trần thân phận chỉ khiến cả đôi bên thêm phần khó xử.
Bị ép dựa vào lòng Thẩm Giác, Bạch Ngọc An cố ý hạ thấp giọng, gần như nghiến răng nói: "Ngươi nếu không buông ta ra ngay, ta sẽ gọi người tới đấy."
Không ngờ Thẩm Giác lại không biết xấu hổ cắn lên môi nàng một cái, rồi cuối cùng còn áp trán vào trán nàng, khẽ nói: "Hóa ra giọng nói của ngươi cũng hay đến thế."
Bạch Ngọc An tức giận đến mức sắp nổ tung, nghiến răng nói nhỏ: "Một vị Thủ phụ đường đường chính chính lại làm ra chuyện như vậy. Ngươi không sợ ta đem chuyện tối nay truyền ra ngoài sao?"
Thẩm Giác khẽ cười một tiếng, ôm chặt người trong lòng hơn, thổi nhẹ vào tai nàng: "Tiểu nha đầu cứ việc gọi đi. Gọi người tới, ngươi nói xem, Vị Quốc Cữu có thuận tay đẩy thuyền đem ngươi tặng cho ta không?"
Bạch Ngọc An bị tên tiểu nhân vô sỉ này làm cho suýt ngất đi. Khí huyết dồn lên, nàng ác độc nói: "Vậy thì ta sẽ tự vẫn ngay tại đây, để mọi người tận mắt xem ngươi đã bức chết một tỳ nữ ra sao.”
Thẩm Giác động tác khẽ dừng lại rồi cất tiếng cười nhẹ. Hắn không nỡ trêu đùa y thêm nữa, buông tay ra, nhẹ nhàng nâng mặt y lên, giọng khàn khàn bên tai: "Tiểu nha đầu cũng có chút khí phách đấy. Hôm nay tạm tha cho ngươi, về sau đừng có đến cầu ta."
Bạch Ngọc An trong lòng thầm mắng một tiếng, chẳng muốn lưu lại nơi này thêm một khắc nào, quay người lao vào màn đêm, bước chân loạng choạng.
Thẩm Giác khoanh tay sau lưng, ánh mắt nhàn nhạt dõi theo bóng hình vội vã chạy trốn ấy, trong mắt thoáng hiện chút ý cười.
Bạch Ngọc An mắt mờ chẳng nhìn rõ đường, chỉ đành hướng về phía có ánh đèn mà đi. Phủ Quốc cữu này thực quá rộng lớn, nàng vất vả lắm mới tới được một chỗ sáng sủa, vội vàng kéo một nha hoàn lại nhờ chỉ đường ra ngoài.
Ra đến cổng, A Đào vừa thấy Bạch Ngọc An, thấy mặt nàng ửng hồng, người toát ra mùi rượu, liền vội chạy tới đỡ lấy, vừa đi vừa trách móc: "Công tử chưa từng uống rượu, giờ thành dáng này, lại uống bao nhiêu rồi?"
Bạch Ngọc An được A Đào đỡ lên xe ngựa, dựa vào thành xe ngồi xuống, đầu óc lại choáng váng mơ màng, chỉ cảm thấy trong người nóng bừng, giữa tiết thu sâu cũng chẳng thấy lạnh chút nào.
Nàng gượng gạo chút sức lực nheo mắt nhìn A Đào, giọng thấp khàn: "Chỉ hai chén thôi."
Lại nhớ tới chuyện vừa xảy ra, Bạch Ngọc An giơ tay áo lên, dùng sức chà xát lên môi mình, thề phải xóa sạch mùi vị khó chịu vẫn còn vương lại trên môi.
Chỗ chưa từng để ai chạm vào, vậy mà lại bị một gã say rượu vô lại động đến, khiến nàng suýt chút nữa làm trầy da môi. A Đào nhìn động tác của nàng, lòng đầy nghi hoặc, tò mò hỏi: "Công tử làm sao vậy?"
Giọng Bạch Ngọc An vẫn còn phảng phất sự bực bội: "Gặp phải một tên say rượu điên cuồng."
A Đào thấy vẻ tức giận của nàng, không khỏi hỏi: "Tên say rượu nào vậy?"
Bạch Ngọc An nheo đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nói: "Một tên say rượu vô liêm sỉ, không biết thế nào là lễ nghĩa."
A Đào thấy vẻ mặt Bạch Ngọc An không ổn, cũng không hỏi thêm nữa, lấy áo choàng phủ lên người nàng. Biết Bạch Ngọc An vì xã giao mà uống rượu, cô vẫn lo lắng nói: "Về sau những buổi yến tiệc xã giao ấy, công tử có thể từ chối thì cứ từ chối đi."
"Công tử lại không biết uống rượu, nếu xảy ra chuyện gì thì làm sao tốt đây?"
Những chén rượu xã giao trên quan trường, đâu phải muốn từ chối là được. Bạch Ngọc An choáng váng khó chịu, cũng chẳng muốn nói nhiều, huống hồ vừa xảy ra chuyện đáng ghét ấy, nàng chỉ im lặng gật đầu.
A Đào thấy Bạch Ngọc An lại nhắm mắt, dựa vào đó, ngay cả tóc tai cũng hơi rối bời, chỉ có đôi má mỏng manh ửng hồng, đôi môi đỏ thắm, nếu nhìn kỹ có thể nhận ra là nữ nhi.
A Đào thở dài đầy lo âu, chỉ mong dáng vẻ của công tử nàng không bị người khác nhìn thấy.
Gió lạnh từ ngoài rèm khẽ thổi vào, Bạch Ngọc An tỉnh táo chút ít, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cảnh vật bên ngoài tấm rèm.
Phố xá treo đèn kết hoa nhộn nhịp, tiếng cười nói của nam nữ tựa như đang phản chiếu cảnh thái bình thịnh trị. Nhưng trong đầu nàng lại nghĩ về việc Thái hậu xây dựng hành cung suối nước nóng.
Kẻ trên vì hưởng lạc riêng mình mà hao tổn sức dân, chỉ khổ cho bách tính mà thôi.
Trở về nơi ở, Bạch Ngọc An không nói một lời, ngồi xuống trước án thư cầm bút lên liền bảo A Đào đến mài mực.
A Đào nghi hoặc hỏi: "Đêm khuya thế này, công tử định viết gì vậy?"
Bạch Ngọc An không ngẩng đầu: "Ta muốn viết tấu chương dâng lên."
Nàng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật tiêu điều, biết việc hành cung suối nước nóng là do Thẩm Giác đè xuống. Cũng biết quần thần đều nhìn theo sắc mặt của Thẩm Giác, nhưng trong lòng nàng vẫn còn một mảnh sơ tâm, rốt cuộc không thể như người khác khoanh tay đứng nhìn.
A Đào giật mình, vội vàng bắt đầu mài mực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)