Đêm thu thăm thẳm, phủ Quốc Cữu trang hoàng lộng lẫy, đèn hoa rực rỡ, không khí náo nhiệt khác thường.
Bạch Ngọc An ngồi một mình giữa tiếng ồn ào huyên náo ấy, dường như tách biệt hẳn, lạc lõng giữa hai thế giới khác nhau.
Hôm nay là thượng thọ của Vi Quốc Cữu.
Bạch Ngọc An vốn chẳng ưa xu nịnh những kẻ quyền quý. Nàng mới nhậm chức ở Hàn Lâm viện hơn một năm, cũng chẳng màng tới những mối quan hệ chồng chéo ấy. Thế nhưng, tấm thiếp mời từ phủ Quốc Cữu lại cứ gửi đến tận tay nàng. Dù chưa thấu hết chuyện đời, nàng cũng biết không thể từ chối, đành vội vàng chuẩn bị lễ vật rồi đến dự yến.
Trên tiệc, mọi người đều hướng về Vi Quốc Cữu nâng chén chúc mừng, lời khen tán tụng không dứt.
Một nam tử mặc áo gấm lam ngồi bên cạnh thấy Bạch Ngọc An ngồi im một chỗ, liền kéo tay áo nàng mà hỏi: "Bạch đại nhân sao không đến chúc tửu Quốc Cữu?"
Bạch Ngọc An ngồi đó đơn độc lạnh lẽo, tựa như tiên nhân thoát tục, khẽ lắc đầu: "Ta không biết uống rượu."
Nàng cũng chẳng nói nổi những lời nịnh hót.
Người bên cạnh nghe vậy không nói gì thêm, chỉ trong mắt lộ chút chê cười, thầm nghĩ vị Thám hoa lang tài hoa này quả thật không thông việc đời, chỉ có mỗi bộ mặt khôi ngô, e rằng con đường quan lộ về sau sẽ lắm gian truân.
Bàn của Bạch Ngọc An cách bàn Vi Quốc Cữu không xa.
Nàng vốn định đối phó qua loa rồi cáo lui, nào ngờ phía sau bỗng có người lớn tiếng gọi tên mình. Chưa kịp định thần, nàng đã cảm thấy cánh tay bị một lực mạnh kéo lên, rồi theo đà ấy loạng choạng bị dẫn sang bàn bên cạnh.
Lúc này nàng mới nhìn rõ người kéo mình là một nam tử áo gấm lộng lẫy, chính nhân vật chính hôm nay - Vi Quốc Cữu.
Vi Quốc Cữu tuổi đã quá ngũ tuần, nhưng nhờ biết giữ gìn, mặt mày hồng hào trông tựa như đang độ tráng niên. Ông ta vỗ vai Bạch Ngọc An cười lớn: "Lại đây cho mọi người xem Thám hoa lang của chúng ta. Quả nhiên là khôi ngô tuấn tú, tương lai ắt hẳn vô lượng!"
Thấy mọi người xung quanh đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, Bạch Ngọc An vội khiêm tốn chắp tay: "Chỉ là một kẻ thư sinh hèn mọn, không đáng được khen ngợi."
Trên bàn lập tức có người nhao nhao lên: "Hôm nay là thượng thọ Quốc Cữu gia. Ngài đã coi trọng Thám hoa lang của chúng ta đến thế, Bạch đại nhân thế nào cũng phải kính Quốc Cữu gia vài chén chứ?"
Vừa nói, một nha hoàn đã đưa một chiếc chén vào tay Bạch Ngọc An rồi rót đầy rượu. Lúc ấy, một giọng nói thản nhiên vang lên: “Thám hoa lang của chúng ta trông có vẻ thư sinh yếu ớt, đừng làm khó người ta.”
Bạch Ngọc An ngẩng đầu nhìn sang, chính là thấy Thẩm Giác đối diện đang nhìn mình với vẻ đầy ý vị. Đôi mắt phượng ấy nửa như cười nửa như mỉa, tựa như đang chờ xem một trò hề.
Thẩm Giác là Nội các Thủ phụ đương triều, quyền khuynh triều dã.
Bạch Ngọc An chưa từng nói chuyện với hắn mấy lần, chỉ thỉnh thoảng gặp khi đưa văn thư đến Nội các.
Lại có giọng nói nịnh nọt cười đáp: "Thẩm Thủ phụ nói phải. Thám hoa lang của chúng ta nếu không uống được rượu, thì hãy sớm về nhà nghỉ ngơi đi."
Cả bàn bỗng vang lên tiếng cười ồ.
Khách khứa ngồi bàn của Vi Quốc Cữu hầu hết đều là những đại nhân có máu mặt trong triều. Bạch Ngọc An biết tránh không khỏi, bỏ qua những tiếng cười ấy, vội nâng chén hướng về Vi Quốc Cữu: "Hôm nay Quốc Cữu gia thượng thọ, Ngọc An xin kính ngài một chén. Chúc ngài thân thể trường kiện, phúc thọ miên trường."
Dứt lời, Bạch Ngọc An nghiến răng, nâng chén uống cạn một hơi. Trong chớp mắt, vị cay gắt lăn qua cổ họng, trong bụng như có lửa đốt.
Vi Quốc Cữu thấy Bạch Ngọc An biết điều, rõ ràng rất hài lòng.
Người trẻ tuổi trước mặt phong thái đoan trang, mặt mày thanh tú như ngọc, đến cả ông ta nhìn cũng không rời mắt được, huống chi cháu gái mình lại mê mẩn y đến thế.
*trong suy nghĩ của các nhân vật khác, ngôi ba của nữ chính sẽ là “y”
Tuy thân là nam nhi mà hơi gầy yếu, nhưng đó chẳng thành vấn đề, miễn là đích tôn nữ thích.
Nghĩ vậy, Vi Quốc Cữu cười lớn, lại tự tay rót cho Bạch Ngọc An một chén rượu nữa: "Chẳng biết Bạch đại nhân ở quê nhà đã đính hôn chưa?"
Lúc này, đầu Bạch Ngọc An đã hơi choáng váng. Nghe lời Vi Quốc Cữu, lại thấy ông ta đã nâng chén uống trước, nàng đành nâng chén lên uống cạn lần nữa.
Đây là lần đầu tiên nàng uống rượu, đầy miệng đắng chát và cay nồng, cổ họng như bị thiêu đốt, khiến nàng suýt tưởng mình sắp không nói nên lời.
Gắng gượng chịu đựng sự khó chịu trong người, Bạch Ngọc An cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, một tay chống lên mép bàn, khẽ nói: "Nhờ Quốc Cữu gia quan tâm. Ngọc An ở quê nhà đã có hôn ước, đợi khi nàng ấy đến tuổi cài trâm, Ngọc An sẽ đón nàng về."
Lời của Bạch Ngọc An vừa dứt, cả bàn bỗng im ắng.
Mọi người nhìn dáng người thanh tao như hạc trắng của nàng, khẽ lắc đầu.
Quốc Cữu gia hôm nay đề bạt Bạch Ngọc An như vậy, lại còn tự tay rót rượu, ý tứ đã rõ rành rành, vậy mà y vẫn chẳng hiểu.
Cháu gái Quốc Cữu gia chính là Quận chúa, nếu kết thông gia với phủ Quốc Cữu, tương lai thăng tiến chỉ là chuyện trong chốc lát.
Thẩm Giác nâng chén rượu, liếc nhìn đôi má ửng hồng nhẹ của Bạch Ngọc An, đôi mắt đen thâm thấp khẽ động, rồi uống cạn chén rượu trong tay.
"Thì ra là vậy..."
Sắc mặt Vi Quốc Cữu rõ ràng lộ vẻ thất vọng. Ánh mắt ông ta nhìn Bạch Ngọc An lập tức lạnh đi, trong lòng thầm trách tiểu tử này không biết quy củ. Nhưng người ta đã nói rõ trong quê có hôn ước, giữa đám đông ông ta không tiện nổi giận, bèn nhạt nhẽo ngoảnh mặt sang chỗ khác.
Vừa hay lúc đó lại có người khác đến chúc rượu, Vi Quốc Cữu đành mặc kệ Bạch Ngọc An sang một bên.
Bạch Ngọc An đương nhiên hiểu ý Vi Quốc Cữu.
Chỉ là thân là nữ nhi, nàng không thể cũng sẽ không đáp ứng. Nhân lúc Vi Quốc Cữu đang trò chuyện với người khác, nàng vội chắp tay hướng những người còn lại trên bàn rồi lùi xuống.
Bạch Ngọc An vừa lui xuống, viên Thị lang Binh bộ họ Điền ngồi cạnh Thẩm Giác đã tặc lưỡi hai tiếng: "Vị Bạch Biên tu này quả thật cao ngạo."
*biên tu: Chức quan thuộc Hàn lâm viện, hàm Chánh thất phẩm, giữ việc chép sử.
Trong chính sảnh, khách khứa đang náo nhiệt, tụm ba tụm năm chúc rượu nhau, kẻ đã say mềm đang được người đỡ, người đang cao hứng ngà ngà luận bàn. Bạch Ngọc An thân mặc áo trắng chẳng mấy nổi bật, nàng chống trán bước đi đã có phần chênh vênh.
Một nha hoàn đi ngang vội tới đỡ lấy: "Đại nhân có cần tiểu nữ đỡ không?"
Bạch Ngọc An khẽ lắc đầu, nở nụ cười ôn hòa khiến nha hoàn ấy thoáng đỏ mặt: "Không cần."
Nói rồi, nàng cúi đầu bước thẳng ra phía ngoài.
Giờ đây nàng chỉ thấy đầu óc quay cuồng, bước chân đã không vững, nếu ở lại thêm e là sẽ xảy ra biến cố, nghĩ vội rời khỏi nơi này cho yên ổn.
Giữa đám đông, Thẩm Giác bình thản nhìn theo dáng vẻ loạng choạng của Bạch Ngọc An, lại thấy nàng như chếnh choáng lao vào màn đêm sâu thẳm. Trong mắt hắn thoáng động, hiện lên hình ảnh gò má phơn phớt hồng của Bạch Ngọc An lúc nãy.
Tựa như sắc hồng đào nơi đầu cánh sen, thanh tịnh mà lại mê hoặc đến nao lòng. Đôi mắt hắn bỗng chợt tối sầm, bước chân nhẹ nhàng theo sau nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)