Tô Chi động động cánh tay, lẳng lặng nhìn anh hai mình: “Em chuẩn bị xong rồi, đến đây.”
Tô Quân Bạch: “...”
Anh không muốn so, anh sợ gãy tay, anh có thể thu hồi câu nói vừa rồi lại được hay không?
“Chi Chi, đầu anh có hơi choáng váng, nếu không hay là để cho bọn họ trang điểm trước đi, chuyện này chúng ta đợi sau rồi lại nói.”
Chờ sau rồi nói chính là không có sau đó đâu, anh tình nguyện tự cho mình bậc thang.
Sức lực của em gái lớn như vậy, nếu như không thắng được cô trước mặt nhiều người như vậy, vậy thì anh sẽ rất mất mặt.
Ấn tượng sau này của họ về anh sẽ là một người yếu đuối, hình tượng sẽ là một người đàn ông bất lực.
Anh không làm đâu.
Tô Chi nhìn kĩ anh một hồi rồi gật gật đầu: “Được, nghe anh vậy.”
Mặc dù anh hai cô có hơi bất mãn cũng có hơi ghét bỏ nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng yêu cầu thay đổi hình tượng nhân vật, ấm ấm ức ức cầm quần áo đi thay.
Bộ quần áo thứ nhất của Tô Chi là tây trang đen khoác thêm sơ mi trắng, trào lưu của giới trẻ, quần dài chín tất màu đen, giày là loại cao gót năm centimet.
Khi quần áo được cầm tới, Tô Chi thấy rất hài lòng, chỉ cần không phải váy là được, kiểu dáng quần áo thế này cô chưa từng mặc, không biết mặc vào sẽ có hiệu quả gì đây.
Sau khi thay xong quần áo bước ra, nhà thiết kế đang đợi bên ngoài vừa nhìn đã bị cô làm cho kinh ngạc, hô lên một tiếng.
Trời trời trời! Em gái mặc quần tây áo vest cũng tuyệt vời quá đi!
Quần áo phối hợp với dung mạo và khí chất của cô làm cho cả người càng thêm đẹp đến lạ.
Chân cô ấy như muốn mềm ra, cực kì menly, mọi cử động đều mang theo thế công mãnh liệt, em gái này vừa xinh đẹp vừa men, cô ấy thích quá đi!
Muốn sáp tới gần người em gái xinh đẹp quá đi mất.
Nhưng cô ấy không dám hu hu hu.
Tô Chi nghe thấy tiếng hô của cô ấy thì do dự hỏi: “Thế nào? Có gì lạ sao?”
Trước khi ra cô đã soi gương rồi, bộ âu phục này cực kì vừa người, cô cảm thấy cũng không tệ lắm.
Tại sao lại dùng kiểu ánh mắt này nhìn cô, còn mang vẻ như muốn nói lại thôi, muốn nhào tới luôn là như thế nào.
Nhà thiết kế cố nén sự kích động của, nhanh chóng khoát tay: “Không có lạ ở đâu hết, cực kì đẹp, chính là loại cảm giác này.”
Loại cảm giác vừa men lì vừa đẹp trai này, giám đốc của bọn họ khéo lựa người quá. Cô ấy có cảm giác tạp trí với trang bìa kì này nhất định sẽ có thể bùng nổ.
Tô Chi yên tâm, không có vấn đề là được.
Cô thay xong quần áo rồi trở về phòng hóa trang, thợ trang điểm tô cho cô son môi đỏ đậm, trong máy mắt cảm giác thời thượng tăng vọt, cũng làm cho cả người cô tràn ngập cảm giác mạnh mẽ.
Mặc dù tuổi Tô Chi còn nhỏ nhưng cô có thể cân được kiểu quần áo này, sẽ không làm cho người ta cảm thấy ngán ngẫm mà ngược lại là rất hút mắt.
Thợ trang điểm cũng là một cô gái, sau khi cô ấy hóa trang cho Tô Chi xong thì nhìn Tô Chi chằm chằm không chớp mắt, trong lòng vừa kích động vừa kinh ngạc, em gái đẹp quá đi thôi.
Tô Chi ở bên này hoàn thành tất cả các bước trang điểm, tạo hình, trang phục xong thì anh hai cô mới thay xong quần áo rồi đi ra.
Cô nhìn sang, anh hai đi từ nơi khuất sáng đến, xém chút nữa cô đã bị vẻ đẹp trai của anh làm cho chói mù mắt.
Bộ quần áo này của anh hai không quá nhiều hoa văn, trào lưu đơn giản, anh mặc vào trong rất có cảm giác thời thượng đồng thời cũng lộ ra vẻ dịu dàng như nước của anh, giống như một công tử yếu đuối tay không thể mang vai không thể xách vậy.
Tô Quân Bạch lề mà lề mề đi tới, cuối cùng anh cũng đã chấp nhận hình tượng nhân vật yếu đuối mà người ta tạo cho anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)