Liên Phương nghe anh đọc bình luận, anh ta không nhìn cũng có thể biết được bây giờ chắc là đang bùng nổ rồi.
Cậu còn trông cậy vào antifan nói lời hay cho cậu à, anti nói lời hay thì không phải là anti rồi.
Lúc trước không phải tiểu Bạch không thèm để ý sao? Sao chuyện vừa liên quan đến em gái thì cậu ta liền trở nên nóng nảy rồi.
“Tiểu Bạch, trước hết cậu đừng quan tâm antifan nói gì, có chứng cứ chứng minh cậu với Chi Chi là anh em ruột hay không?”
Tất cả những thứ trong hộp này đều là hình ảnh của anh và em gái, còn có Đại Chu, ảnh chụp chung của ba người bọn họ, còn có rất nhiều đồ chơi mà khi còn bé em gái đã từng chơi qua, tất cả đều đã được anh sắp xếp tốt rồi đặt vào bên trong. Nhiều năm như vậy rồi, mấy thứ này vẫn được giữ hoàn chỉnh như cũ.
“Tôi tìm được ảnh chụp khi còn bé của tôi và em gái rồi, tôi gửi cho anh.”
Liên Phương nhận lấy ảnh chụp rồi mở ra xem. Khi còn bé, Tô Chi là một cái bánh trôi vừa mềm vừa trắng, cô mặc váy công chúa, ôm búp bê vải, cười xán lạn đáng yêu.
Tô Quân Bạch còn nhỏ ôm cô bé, hai người cười vui vẻ đối diện với ống kính.
Dáng vẻ khi còn nhỏ của hai người lại càng giống hơn, đặc biệt là lúc cười lên, đúng là giống như đúc.
Nhưng.
“Chỉ có mấy tấm ảnh này thì chứng cứ không nhiều lắm, bọn họ sẽ nói rằng ảnh chụp là giả.”
Tô Quân Bạch nghĩ cũng đúng, chỉ có mấy bức ảnh thôi thì không đủ sức thuyết phục, vậy cũng chỉ có thể ra chiêu lớn cuối cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


