Tô Quân Bạch cảm thấy còn có thể cứu vãn được chút ít, anh vội nói: “Chi Chi, em đừng nhúc nhích, anh sắp tạo hình cho em xong rồi.”
Anh nhanh chóng lấy tóc của Tô Chi xuống khỏi máy uốn, bởi vì bị uốn quá lâu mà nó đã dựng lên, may mà anh uốn đằng sau trước, em gái không nhìn thấy.
Anh dùng tay liều mạng muốn vuốt tóc trở lại chỗ cũ nhưng làm không được, tóc vẫn ương ngạnh đứng thẳng như cũ.
Cô chuẩn bị đưa tay sờ thì bị anh hai cản lại.
Tô Quân Bạch dùng tay đè nhúm tóc ương ngạnh dựng lên kia: “Không bị uốn hư đâu, chỉ xuất hiện xíu tì vết, anh sẽ chữa cho em ngay, đừng sợ.”
Anh càng nói vậy Tô Chi lại càng cảm thấy không đúng, cái gì gọi là có chút tì vết, còn căng thẳng như vậy, anh đang sợ đúng không? Anh hai.
Thừa dịp anh đi lấy bình nước ấm trên bàn, Tô Chi đưa tay sờ tóc, cô phát hiện có một nhúm lớn vừa dựng vừa cứng.
“Cái gì gọi là chỉ có xíu tì vết?”
Không biết mỗi khi cô thức đêm làm đề, thứ cô quan tâm nhất chính là tóc sao? Cô không muốn thành trọc đầu, không muốn tóc bị hư.
Cô không nên tin tưởng tay nghề của anh hai.
Có lẽ anh chỉ biết làm tóc cho chính mình, còn tóc của người khác thì không biết.
“Chi Chi, em đừng sợ, anh cam đoan sẽ để em trở về như cũ.” Tô Quân Bạch cầm nước phun lên không ít ở chỗ sau tóc cô, kết quả vẫn chưa được, vậy thì chỉ có thể dùng keo xịt tóc.
“Em không bôi keo xịt tóc, em không thích mùi đó.” Đối với Tô Chi thì gội đầu đã quá phiền phức, nếu như lại còn phải trang điểm lên trên, còn phải sấy tóc thì quá dư hơi rồi.
Cô không nên tin tưởng anh hai, không nên muốn chỉnh tóc thành như vậy.
Tô Quân Bạch chuyển động cái đầu nhỏ, đột nhiên ánh sáng lóe lên: “Chi Chi, anh có cách này.”
“Chờ anh một chút.”
Anh hai nói xong rồi nhanh chóng chuồn khỏi cửa phòng.
Tô Chi: “...”
Có phải anh trốn rồi không.
Không trốn, rất nhanh sau đó anh hai đã quay lại, còn cầm theo trong tay một bộ tóc giả màu đen dài đến eo.
Tô Chi: “...”
Tô Chi: “Không phải anh muốn em đội tóc giả đó chứ?”
Đây chính là cách hay mà anh nghĩ ra đấy à?
Tô Quân Bạch gật đầu khen cô: “Em gái anh đúng là thông minh, vừa đoán đã trúng.”
Anh cảm thấy em gái mà đội tóc giả thì chắc chắn là càng xinh đẹp hơn, vừa lúc che chùm tóc ương ngạnh không xẹp xuống được luôn.
Hoàn mỹ.
Tô Chi: “...”
Cô một lời khó nói hết, anh cầm tóc giả đến rồi, là người thì đều đoán ra được.
Tô Quân Bạch cảm thấy ý nghĩ này cực kì hay, anh còn biểu diễn thử cho Tô Chi xem một lần, đội tóc giả lên đầu mình.
“Chi Chi, em xem này, tóc giả này dễ đội lắm, không ảnh hưởng gì đến em đâu, em thử chút đi nha?”
Dù sao anh cũng đã từng mặc đồ nữ trước mặt em gái, cũng chẳng thèm quan tâm đến chuyện có hủy hình tượng khi đội tóc giả như vậy hay không.
Tô Chi: “...”
Cô không biết nên nói gì nữa, hôm nay là sinh nhật cô, cô không muốn động thủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

