Câu nói của Tô Quân Bạch gây nên sự bất mãn của mẹ và anh cả, Chi Chi vốn đang lưỡng lự, lại thêm câu nói này của anh, chẳng phải là đổ thêm dầu vào lửa, làm Chi Chi càng không muốn mặc váy sao?
Hàn Huyên nghiêng đầu, cười hỏi con trai nhỏ: "Tiểu Bạch, mấy ngày gần đây con có công việc không?”
Bà đã tìm cho con trai nhỏ lớp đào tạo đầu bếp, chỉ đợi anh không có công việc thì có thể tiễn anh đi học, để tránh ở nhà nói chuyện không xuôi tai, làm cho Chi Chi tức giận.
Đột nhiên nhận được sự quan tâm của mẹ, tâm trạng Tô Quân Bạch rất tốt mà lắc đầu: "Công việc không bận lắm, mỗi ngày dành ra hai giờ là có thể hoàn thành ạ.”
“Vậy thì tốt rồi, mẹ đã đăng ký cho con một lớp học đào tạo nấu ăn, đã nói chuyện với đầu bếp, mỗi ngày làm xong việc thì đi nhé.” Hàn Huyên cười vỗ vai anh, dịu dàng dặn dò: "Học cho tốt, mẹ coi trọng con.”
Tô Cảnh Chu ở bên cạnh cũng tiến lên: "Học cho tốt, nấu ăn rất dễ, việc đến trẻ con cũng biết, chắc là em cũng làm được chứ? Anh cả coi trọng em.”
Tô Quân Bạch: "…”
Cái gì?!
Đột nhiên hỏi anh có công việc hay không không phải là quan tâm anh, mà là muốn đẩy anh ra ngoài, không cho anh ở cùng em gái, anh muốn khóc.
Nhưng mà học nấu ăn cũng tốt, đợi anh học xong trở về, nấu cơm cho em gái, khao cô đã chăm sóc anh ở chương trình giải trí.
Tô Chi: "…”
Mẹ và anh cả đối xử với anh hai rất tốt, anh hai cảm động đến phải khóc.
Cô nhận lấy chiếc váy lễ phục màu đỏ, đây chính là chiếc váy mà mẹ cô tự thiết kế cho cô, cho dù cô mặc không đẹp, cũng phải thử xem, không thể làm mẹ xinh đẹp dịu dàng thất vọng.
“Con đi thay đồ.”
Hàn Huyên thấy cô đồng ý, nở nụ cười thả lỏng và xinh đẹp: "Ừ, Chi Chi, muốn mẹ giúp con không?”
Tuy rằng kiểu dáng lễ phục này không phức tạp lắm, nhưng bà muốn tự tay thay cho con gái.
“Vâng, vậy cũng được ạ, cảm ơn mẹ.” Tô Chi đột nhiên không nỡ từ chối ánh mắt dịu dàng và kỳ vọng của mẹ.
“Đứa bé ngốc, khách sáo với mẹ làm gì.” Hàn Huyên kéo cánh tay cô đi vào phòng thử đồ.
Chỉ còn Tô Cảnh Chu và Tô Quân Bạch chờ ở bên ngoài.
Tô Cảnh Chu lên tiếng nhắc nhở: "Tiểu Bạch, lần sau em nói chuyện chú ý chút, con gái muốn khen ngợi, không được cãi lại họ, hiểu không?”
Tô Quân Bạch hiểu rõ hàm ý của câu nói này: "Được thôi, Chi Chi mặc váy rất đẹp, lần sau em không nói thật là được phải không.”
Đợi lát nữa em gái đi ra, anh khen lấy khen để, chắc hẳn em gái sẽ không giận anh.
Cửa phòng ngủ mở ra, Hàn Huyên đi ra trước, Tô Chi di chuyển chậm rãi đi theo phía sau, lễ phục rất dài, tới mắt cá chân, cô đi rất cẩn thận, sợ bị vấp ngã.
Cuối cùng đến trước mặt anh cả anh hai, phát hiện hai người họ nhìn chằm chằm cô một lúc lâu không nói gì.
“Làm sao vậy? Xấu lắm ạ?”
Khi cô nhìn chính mình trong gương, cũng cảm thấy kỳ quặc, nhưng mà mẹ rất thân thiện khen cô: "Rất đẹp, con gái của mẹ mặc gì cũng đẹp.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
