Tô Chi ấn ngực thở d.ốc, cảnh tượng tàn khốc khiến cho cô rất khó chịu, cô nhìn thấy An Tuyết Tuyết bị người ta sát hại, cả người chảy rất nhiều máu.
An Nguyệt Nguyệt muốn tìm người đó liều mạng cũng xảy ra chuyện, trên người bị thương.
“Chi Chi, em gặp ác mộng sao?” Trước đây Tô Quân Bạch đã nhìn thấy mấy lần, em gái mơ thấy ác mộng bị doạ tỉnh, sắc mặt trắng bệch.
Tô Chi rút khăn giấy ra lau mồ hôi trên trán, “Vâng.”
Cô bình tĩnh tâm trạng, “Điện thoại của em đâu?”
“Ở đây.” Tô Quân Bạch lo lắng hỏi, “Em không sao chứ?”
“Không sao.” Tô Chi vừa nói vừa đứng dậy, “Em đi ra phía sau gọi điện thoại.”
Chuyện này khó nói, cho nói nói anh hai cũng sẽ không tin, rất lâu không phải như vậy, anh hai chỉ coi là cô gặp ác mộng.
Chỉ có mình cô biết đây không phải là ác mộng, mà là một loại báo trước về tương lai.
Sau khi điện thoại kết nối, cô hỏi, “Nguyệt Nguyệt, bây giờ cậu đang ở bên đó với chị gái của cậu sao?”
“Ừm ừm, hôm qua tôi đã sang đây rồi.” An Nguyệt Nguyệt ở cùng với chị gái rất vui vẻ, “Chị đi làm rồi, tôi đang nấu cơm, buổi chiều đợi chị gái quay về, chúng tôi đi mua sắm cùng nhau.”
Đây là cuộc sống mà trước kia cô ấy rất ao ước, bây giờ cuối cùng đã thực hiện được rồi.
Tô Chi dặn dò cẩn thận, “Các cậu ra ngoài chơi chú ý an toàn, đừng tuỳ tiện nói chuyện với người lạ, cũng đừng ngạo mạn ở nơi công cộng, gặp phải chuyện gì thì trốn xa chút, đừng tiến lên phía trước, luôn luôn chú ý đến sự an toàn của bản thân.”
“Ừm ừm, tôi biết rồi, Chi Chi, cậu cũng vậy.” An Nguyệt Nguyệt nói, “Bây giờ cậu đang làm gì thế? Mới rời đi một ngày, tôi có chút nhớ các cậu rồi.”
Tô Chi trả lời, “Hôm nay đi chụp hình trang bìa tạp chí với anh hai, còn là cảnh thực, bên ngoài rất lạnh.”
Mặc dù hôm nay trời trong, nhưng nhiệt độ rất thấp, chụp bìa tạp chí kiểu này đúng là đòi mạng mà.
“Chi Chi phải chú ý giữ ấm đấy, đừng để bị cảm lạnh.” An Nguyệt Nguyệt dặn dò.
Tô Chi đồng ý, căn dặn lần nữa, “Ra ngoài chú ý an toàn.”
“Được!”
Nghe thấy sự đảm bảo của An Nguyệt Nguyệt, Tô Chi mới hơi hơi yên tâm, cô đến ghế phía trước.
Tô Quân Bạch thấy cô quay lại, “Gần đến rồi, xuống xe chắc chắn rất lạnh, Chi Chi, em mang theo cái này đi.”
Anh đưa miếng dán giữ ấm cho cô, “Dán ở trên người giữ ấm, đừng để bị cảm lạnh.”
Miếng dán giữ ấm này thực sự rất tốt, dán trên người có cảm giác ấm áp, làm cho người ta sẽ không lạnh như vậy.
Tô Chi dán vài miếng ở cánh tay, chân và phần bụng dưới, cả người đều ấm áp, miếng dán này rất nhỏ nhắn, cũng sẽ không lộ rõ ra ngoài.
“Lần sau có chuyện gì đừng gọi cho em nữa.”
Mặc quần áo phong phanh vào giữa mùa đông để chụp ảnh phong cách cổ khí chất như tiên, thực sự khó chịu.
Tô Quân Bạch cười ha ha đáp, “Vậy anh đợi khi thời tiết tốt sẽ gọi cho em.”
Chụp hình cùng với em gái, là việc mà anh muốn làm khi còn rất nhỏ, anh không muốn bỏ lỡ mỗi một cơ hội hiện tại.
Tô Chi, “…”
Im lặng đi anh.
Đến địa điểm chụp hình, bên này là một khu danh lam thắng cảnh riêng biệt dành cho diễn viên chụp hình, tất cả đều là cây cối cao to, lá xanh tươi, một khung cảnh tràn đầy sức sống.
Những cây này là sức người dày công chăm sóc, trông rất đẹp, đặc biệt thích hợp để chụp hình.
Nhân viên công tác chọn địa điểm ở bên kia, Tô Chi và Tô Quân Bạch đến phòng hoá trang trước để trang điểm, thay quần áo và đổi tạo hình.
Bộ trang phục đầu tiên chính là bộ đồ mà trước kia bọn họ giúp Kiều Thượng vai khách mời.
Tô Quân Bạch vẫn mặc áo dài nam màu đỏ thẫm, Tô Chi mặc áo dài nam màu xanh lam, kiểu trang điểm lần này còn đẹp hơn lần trước.
Tay nghề của chuyên gia trang điểm rất tốt, cho nên nhan sắc của hai người được nâng lên một tầm cao mới, làm cho người ta nhìn một cái sẽ đến mức kinh ngạc.
Với lại làn da của hai người cũng rất đẹp, trang điểm hoàn toàn không có gì rắc rối, đã hoàn thành rất dễ dàng.
Sau khi trang điểm và thay quần áo xong, người phụ trách đi vào, đưa cho bọn họ chủ đề và hạng mục chú ý của buổi chụp hình lần này.
“Hai thầy, đây là chủ đề hôm nay của chúng ta, các anh xem thử trước, có vấn đề bàn bạc gì khác nhau thì có thể nói ra.”
Tô Chi và Tô Quân Bạch từng người lấy tài liệu xem, hai người chụp hình chung, cảnh rừng cây có hai bộ quần áo, bộ áo quần thứ hai cả hai mặc để chụp hình.
Một bộ quần áo phong cách cảnh chú trọng khí chất như tiên xinh đẹp, bộ còn lại chú trọng khí chất kiếm hiệp.
Mặc dù quần áo giống nhau, nhưng phong cách chụp hình hoàn toàn khác nhau.
“Không có vấn đề gì, cứ như vậy đi.”
Tô Quân Bạch bàn bạc với em gái, “Em gái, chụp hình phong cách tiên khí, hay là em mặc bộ màu đỏ, anh muốn mặc bộ màu đỏ chụp phong cách võ hiệp.”
Lần trước trợ diễn cũng mặc bộ màu đỏ, phong cách đó cũng thiên về võ hiệp, anh rất thích.
“Em sao cũng được, anh vui là được.” Tô Chi vốn dĩ chỉ làm nền, mặc áo quần phong cách gì đều được.
Bên đây hai người bàn bạc xong, nhân viên công tác đi đến thông báo rằng bọn họ có thể qua chụp hình rồi.
Cảnh của bộ quần áo đầu tiên được chọn ở vị trí giữa rừng cây, cảnh chụp hình bên này đã dựng lên rồi.
Chụp hình phong cách võ hiệp trước, Tô Quân Bạch chọn một thanh kiếm, ở bên kia múa kiếm.
Tô Chi chọn một chiếc quạt, được thầy đạo cụ chỉ dùng và xoay quạt như thế nào.
Ngoài việc chụp hình bìa tạp chí ra, vẫn sẽ còn một đoạn video ngắn về sự tương tác của hai người, coi như là bên lề của hậu kỳ.
Khi thầy đạo cụ đang dạy Tô Chi dùng quạt, bên kia có máy quay phim đang thu hình, ghi lại cảnh tượng này.
Tô Chi học theo động tác xoay quạt của anh ta, nhưng đáng tiếc, chiếc quạt xoay không dễ coi mà còn rơi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)