Lúc Tô Chi và An Nguyệt Nguyệt đến nhà hàng đã gọi cho An Tuyết Tuyết một cuộc điện thoại, hỏi xem cô ta đang ở đâu, sau khi điện thoại được kết nối, đầu bên kia truyền đến âm thanh ồn ào.
Tô Chi nghe thấy tiếng ồn ào bên kia, trực giác mách bảo có gì đó không ổn: "Nguyệt Nguyệt, chúng ta mau qua bên kia xem thử đi.""
An Nguyệt Nguyệt cũng lo chị mình xảy ra chuyện.
Hai người chạy đến đoạn đường vắng kia để nhìn, phát hiện người xảy ra chuyện thật sự là An Tuyết Tuyết.
Cô ta đang cùng một người nào đó giành giật cái túi, vừa kéo vừa nói.
""Đừng hòng chạy! Trả ví tiền lại cho tôi! Đây là ví của tôi, trả lại đây cho tôi!""
An Tuyết Tuyết mấy ngày rồi đã không được ngủ ngon giấc, trong ví tiền có một thứ rất quan trọng với cô ta, cô ta nhất định không thể để mất được.
Nhưng cô ta căn bản không phải đối thủ của người đàn ông kia, người đàn ông kia đẩy cô ta ngã ra đất rồi định chạy.
Tiếng động bên này đã nhanh chóng khiến người khác chú ý, anh ta mới ra tù không lâu, mặc dù không sợ nhưng chuyện này lại chậm trễ cuộc sống hưởng thụ của anh ta.
Bây giờ trong đầu An Tuyết Tuyết chỉ còn duy nhất một suy nghĩ, đó chính là không thể để cho người đàn ông này chạy mất, nếu để anh ta chạy rồi thì không biết sau này có thể gặp lại anh ta hay không.
Sau khi cô ta bị đẩy ra đã nhanh chóng giữ anh ta lại.
An Tuyết Tuyết không quan tâm được nhiều như vậy, cô ta tuyệt đối không thể thả người đàn ông này đi được.
Tiếng động bên này đã khiến những người khác chú ý, người đàn ông thấy có người đi về phía bên này, anh ta lấy dao ra uy hiếp: ""Mau buông ra!""
An Tuyết Tuyết cũng không quan tâm những chuyện khác, cô ta không sợ dao, suy nghĩ mãnh liệt nhất trong lòng cô ta bây giờ đó chính là không thể thả người này đi.
""Anh không thể đi được, trả ví lại đây cho tôi!""
""Ai lấy ví của cô chứ, đồ tâm thần.""
Người đàn ông sốt ruột, anh ta dùng dao là cánh tay An Tuyết Tuyết bị thương, cánh tay đau nhức khiến cô ta buông tay ra.
Người đàn ông nhân lúc này tránh thoát khỏi sự đeo bám của An Tuyết Tuyết mà chạy ra ngoài.
""Đứng lại! Anh đứng lại đó cho tôi!""
An Tuyết Tuyết giờ không sợ phiền phức nữa, cô ta một lòng muốn lấy lại túi xách nên lập tức đuổi theo, nhưng người đàn ông kia chạy quá nhanh, cô ta căn bản không đuổi kịp.
Cô ta chỉ có thể xin sự giúp đỡ của người đi đường, người đi đường thấy cô ta vừa bị thường vừa chỉ về phía người đàn ông đang chạy nhanh phía trước thì không có ai dám trợ giúp.
Dù sao trong tay người đàn ông đó cũng có dao, bọn họ không cần thiết vì một người qua đường mà cuốn luôn vào mớ rắc rối này.
An Tuyết Tuyết lo đến mức sắp khóc, cô ta chỉ có thể tự mình đuổi theo người đàn ông kia: ""Dừng lại!""
Máu từ cánh tay cô ta chảy ra dọc đường, cảnh tượng này rất hấp dẫn người khác, người đi đường đứng đầy hai bên đường để xem.
Lúc Tô Chi và An Nguyệt Nguyệt chạy đến thấy cảnh tượng này còn tưởng rằng mình đến chậm, sau khi hiểu rõ tình huống mới phát hiện cánh tay An Nguyệt Nguyệt bị thương, nhưng nó lại không nghiêm trọng đến mức trực tiếp dẫn đến cái chết như kịch bản gốc.
Trong nguyên tác, hai người An Tuyết Tuyết và An Nguyệt Nguyệt gặp được người đàn ông kia, chắc là từng người lên giữ người đàn ông đó lại, cơ hội chạy trốn của người đàn ông không lớn nên mới sốt ruột rồi đâm hai người bị thương.
Bây giờ chỉ có một mình An Tuyết Tuyết, một mình cô ta không phải đối thủ của gã đàn ông kia, cơ hội anh ta chạy trốn được là rất lớn.
Nhưng như vậy càng tốt hơn, An Tuyết Tuyết sẽ không bị thương dẫn đến mất mạng như trong nguyên tác.
""Chị, cánh tay chị bị thương rồi sao? Chị không sao chứ?""
An Nguyệt Nguyệt bị máu trên người An Tuyết Tuyết dọa sợ hết hồn, vết thương trên cánh tay cô ta vô cùng sâu, nhìn mà giật mình.
""Nguyệt Nguyệt, em đến rồi, chị vừa thấy người trộm túi của chị, nhưng chị không bắt được anh ta, anh ta chạy mất rồi.""
An Tuyết Tuyết nói đến chuyện này lại càng thấy buồn bực, tự trách vì sao sức lực của mình lại yếu như vậy, cô ta nên kiên trì thêm lúc nữa mới đúng.
Tô Chi hỏi: ""Anh ta chạy về phía nào?""
Ánh mắt An Tuyết Tuyết nhìn chằm chằm về phía người đàn ông chạy trốn nhưng cô ta không đuổi kịp: ""Ở bên kia.""
Tô Chi nhìn theo phương hướng cô ta chỉ, cô thấy bên kia đã sớm không còn bóng ai, người đàn ông kia chắc chắn đã chạy mất, cho dù bây giờ đuổi theo cũng không tìm thấy người.
""Chắc anh ta đã chạy rồi, giờ đuổi cũng không kịp."" Tô Chi nói: ""Nguyệt Nguyệt, mang chị cậu đi bệnh viện băng bó vết thương đi, đừng để bị nhiễm trùng.""
An Tuyết Tuyết vẫn chưa hết hi vọng, nhưng đúng là không nhìn thấy bóng dáng của gã đàn ông ở phía bên kia.
""Túi của chị thì sao bây giờ?""
""Yên tâm đi, sẽ tìm được thôi."" Tô Chi an ủi: ""Đến bệnh viện trước đã.""
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)