Một nhóm người đi vào phòng riêng, đạo diễn Uông và Lâm Gia Hữu ngồi trên ghế, Tô Chi bọn họ lần lượt ngồi xuống.
Tô Quân Bạch chen vào giữa em gái và Lục Úc, khiêu khích nhìn anh một cái, tự mình giúp em gái chuẩn bị bộ đồ ăn ngăn nắp sạch sẽ đặt ở trước mặt cô.
Một nhóm năm người gọi một bàn đầy thức ăn, thịt và rau đều có, vô cùng thịnh soạn.
Tô Chi đến đây chỉ để ăn chực, không hứng thú lắm với chủ đề giữa bọn họ.
Bên kia Lâm Gia Hữu và đạo diễn Uông vẫn đang trò chuyện, chủ đề nói chuyện tất nhiên là phim truyền hình và điện ảnh đang quay, sau đó nhắc đến việc chọn diễn viên cho bộ phim mới của Lâm Gia Hữu.
Thỉnh thoảng Tô Quân Bạch và Lục Úc sẽ phụ hoạ vài câu, trò chuyện cùng bọn họ.
Đạo diễn Uông nói, “Đạo diễn Lâm gần đây không phải đang tìm nam chính sao? Ở đây không phải đã có sẵn hai người ư, tôi thấy ngoại hình của bọn họ rất phù hợp, diễn xuất cũng không cần lo lắng.
Tô Quân Bạch và Lục Úc từng hợp tác quay phim cùng ông ấy, cả hai đều thuộc kiểu người rất thông minh, hiểu nhau mà không cần giải thích, về việc điều khiển nhân vật cũng rất chính xác, hợp tác cùng diễn viên như thế này rất yên tâm.
Lâm Gia Hữu thực sự đang tìm nam nữ chính cho bộ phim tiếp theo, là một bộ phim cổ trang tình cảm võ hiệp, chủ yếu tập trung vào nam chính tìm kiếm đạo đức và chính nghĩa để báo thù cho gia tộc, tỉ lệ phân cảnh của nữ chính không chiếm nhiều lắm.
Ông ấy đã chuẩn bị rất lâu cho bộ phim này rồi, vẫn đang tìm kiếm nam chính phù hợp, đều không hài lòng lắm.
Từ chỗ đạo diễn Uông đã nghe nói về Tô Quân Bạch và Lục Úc, ông ấy không ngừng khen ngợi hai người này, hôm nay đúng lúc không có gì làm liền hẹn gặp mặt.
Ông ấy chưa từng hợp tác với cả hai, nhưng đã xem phim mà hai người đóng, diễn xuất quả thực không tệ.
“Có đạo diễn Uông giới thiệu thì tôi yên tâm rồi, chỉ có điều cũng cần hai bọn họ quan tâm mới được.”
“Anh thật sự khiêm tốn quá rồi, còn có người không hứng thú với phim của anh sao.” Đạo diễn Uông cười ha ha nói, “Tiểu Bạch và Tiểu Úc muốn đến thử vai phim mới của đạo diễn Lâm chứ?”
Lâm Gia Hữu cũng lên tiếng mời, “Nếu các cậu có thời gian có thể đến thử xem, tuy nhiên, tôi không hoà nhã giống như đạo diễn Uông đâu, tôi rất nghiêm khắc.”
Sự nghiêm khắc của ông ấy đối với diễn viên và phim đều có tiếng, lan truyền ở trong giới, mọi người đều biết.
Tô Quân Bạch chỉ đóng phim cổ trang một lần, còn vị người khác trêu chọc khó coi, bản thân anh cảm thấy khá ổn, nhưng quan điểm của cư dân mạng thì không như vậy.
Sau này anh muốn quay một bộ phim cổ trang nữa, anh muốn chứng minh với cư dân mạng, phim mà anh đóng không khó coi.
“Tôi rảnh.”
Anh đã xem phim điện ảnh và truyền hình của Lâm Gia Hữu chủ đạo, rất thích phong cách này cũng như hàm ý thăng hoa ở trong phim.
Nhưng mà anh nhìn Lục Úc, nếu cậu ta cũng đi, hai người họ sẽ phải cạnh tranh về diễn xuất, so thì so thôi, cũng không sợ.
Lục Úc nói, “Tôi cũng được.”
Anh chưa bao giờ đóng phim cổ trang, lần này có thể thử phong cách mới một chút, có lẽ là một thử thách không nhỏ.
Cả hai không có ý kiến gì, Lâm Gia Hữu cười, “Vậy được, trước tiên tôi đưa kịch bản cho các cậu xem thử, thời gian thử vai cụ thể, tôi sẽ thông báo cho các cậu sau.”
Chuyện này coi như bàn bạc xong rồi.
Bọn họ bàn chuyện xong mới ăn cơm, Tô Chi ăn cũng khá no rồi, cô bỏ đũa xuống, uống một ly nước, ăn uống no nê, vô cùng thỏa mãn.
Bầu không khí của bữa cơm này rất vui vẻ, tâm trạng của mọi người đều không tệ, lúc rời đi nụ cười vẫn còn trên khuôn mặt.
Đạo diễn Uông và Lâm Gia Hữu đi cùng nhau, ba người Tô Chi tiễn bọn họ lên xa mới chuẩn bị rời đi.
Trợ lý đi đến cố ý cho biết, “Anh Úc, xe hỏng rồi, có thể phải đợi một lúc mới có thể đi được.”
Lục Úc gật đầu, “Ừm, báo sửa xe rồi chứ?”
Dù sao xe cũng đủ lớn, không gian rộng rãi, anh hai và Lục Úc một người ngồi trước một người ngồi sau, hai bên không nhìn thấy nhau là được rồi.
Tô Quân Bạch đang muốn bảo em gái đừng để ý đến cậu ta, Lục Úc chắc chắn sẽ không đồng ý thì nghe Lục Úc nói, “Được, làm phiền rồi.”
“???”
Cậu ta vẫn là Lục Úc mà anh quen đấy chứ? Cậu ta đồng ý cái gì mà đồng ý? Anh vẫn chưa đồng ý mà?
Lục Úc mới không quan tâm anh có đồng ý hay không, chân dài vừa bước đã lên xe rồi, ngồi ở hàng sau, không khách sáo một chút nào.
Tô Quân Bạch nhìn động tác của anh thật sự sắp bị anh tức chết, bây giờ Lục Úc quả thật càng ngày càng phiền rồi.
Liên Phương ngồi trong xe, nhìn thấy Lục Úc vào còn nghĩ rằng mình ngồi nhầm xe, ngẩng đầu nhìn tài xế một cái, phát hiện không phải là anh ta ngồi nhầm, mà là Lục Úc đi nhầm.
Liên Phương hỏi, “Lục Úc, sao cậu đến đây?”
“Xe của anh ấy hỏng rồi, đi xe chúng ta về.”
Sau khi Tô Chi đi lên nghe thấy lời này, bèn trả lời thay anh.
“Lục Úc, anh muốn đi đâu?”
Lục Úc đã lâu không đến thăm ông nội, đến nhà cũ xem xem, “Anh đến chỗ ông nội, tiện đường với các em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)