Gã đại hán liên tục mở miệng xin tha, nhưng Lâm Chiêu lại chẳng có nửa điểm ý định thu tay. Một roi rồi lại một roi quất xuống, gã đại hán nhanh chóng bị đánh đến mức da tróc thịt bong.
Hỷ Thước hiển nhiên là biết chút nội tình, thấy thế vội bước nhanh xuống thềm đá hô lên: “Đại tiểu thư, mau dừng tay, đánh nữa là ra mạng người đấy!”
Nàng ta nhìn thì có vẻ như đang kéo Lâm Chiêu lùi lại, nhưng thực chất lại bất động thanh sắc đá bồi thêm hai cái vào người gã đại hán, làm Tần Tranh đứng xem mà trợn mắt há hốc mồm.
Vừa vặn lúc này Lâm Chiêu đánh người cũng đã hơi thấm mệt. Nàng ta cuộn roi lại, vừa quay đầu thì nhìn thấy Tần Tranh đang đứng cách đó không xa.
Nàng đứng dưới bóng râm của một bụi trúc, ánh nắng vàng rực lọt qua khe lá vỡ vụn, vương vãi trên người nàng tạo thành những khoảng sáng tối loang lổ. Môi đỏ mặt ngọc, da tuyết tóc huyền, thực sự gánh nổi bốn chữ "khuynh thành tuyệt sắc".
Lâm Chiêu nhìn đến ngẩn người, sát khí đầy mặt trong nháy mắt tan biến sạch sành sanh. Nàng ta giấu vội chiếc roi ra sau lưng, thay bằng một nụ cười rạng rỡ, vô hại rồi vui vẻ chạy vội tới: “Tỷ tỷ? Sao tỷ cũng ở sơn trại thế này?”
Mới một giây trước Tần Tranh còn chứng kiến dáng vẻ xuống tay tàn nhẫn của cô nương này, hiện tại nhìn khuôn mặt tươi cười thuần khiết của nàng ta, nàng vẫn chưa kịp phản ứng, chỉ đáp: “Chuyện này nói ra thì dài lắm…”
Nàng tóm tắt ngắn gọn chuyện mình và Thái tử gặp gỡ nhóm Lâm Nghiêu trên mặt sông, rồi nói tiếp: “Phu quân của ta bị trọng thương, may mắn được đại đương gia mời người chữa trị. Đại phu bảo phải tĩnh dưỡng hơn một tháng vết thương mới lành, xem chừng phải quấy rầy sơn trại một thời gian dài rồi.”
Lâm Chiêu nghe nói họ sẽ ở lại sơn trại tịnh dưỡng gần một tháng thì vô cùng vui mừng: “Hôm đó tình thế cấp bách, ta chưa kịp thưa hỏi danh tính của tỷ tỷ. Vốn định đợi lần sau gặp lại sẽ báo đáp đại ân, ai ngờ tỷ tỷ lại gặp được ca ca ta trên sông, nghĩ lại đúng là duyên phận. Tỷ tỷ cứ coi sơn trại này như nhà mình, thiếu cái gì, cần cái gì cứ việc bảo ta! Tuyệt đối đừng khách khí nhé!”
Tần Tranh có chút đỡ không nổi sự nhiệt tình của cô nương này, chỉ cười đáp: “Trong trại mọi thứ đều chu toàn, không thiếu thứ gì cả.”
Lâm Chiêu ngượng ngùng gãi đầu: “Ta tên là Lâm Chiêu, tỷ tỷ cứ gọi ta là A Chiêu là được, không biết nên xưng hô với tỷ tỷ thế nào?”
Tần Tranh vẫn chưa nghĩ xong tên giả cho mình, lại sợ không kịp bàn bạc trước với Thái tử sẽ làm lộ sơ hở, bèn nói: “Ta họ Trình theo phu quân, tên một chữ Tranh.”
“Vậy sau này ta sẽ gọi tỷ là A Tranh tỷ tỷ!” Lâm Chiêu lập tức thuận miệng gọi luôn.
Không đợi Tần Tranh trả lời, một gã hán tử mặc áo nâu đã vội vã chạy tới: “Đại tiểu thư, trại chủ nghe tin người về sơn trại, bảo người qua đó một chuyến ngay lập tức.”
“Phiền phức thật!” Lâm Chiêu khẽ nhíu đôi mày anh khí. Nàng ta nhìn Tần Tranh nói: “Vậy A Tranh tỷ tỷ, ta qua chỗ ca ca một chuyến trước đã, lát nữa lại tới tìm tỷ nhé.”
Tần Tranh gật đầu, nụ cười ôn nhu: “A Chiêu cô nương mau đi đi.”
Trước khi đi, Lâm Chiêu còn quay sang dặn dò Hỷ Thước: “Hỷ Thước, ngươi thay ta chăm sóc A Tranh tỷ tỷ cho thật tốt đấy.”
Hỷ Thước gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Đám hán tử đang dùng bữa bên ngoài bếp lớn mới chỉ nghe phong thanh chuyện sáng nay trại chủ mang về một nữ nhân xinh đẹp. Giờ phút này tận mắt nhìn thấy Tần Tranh, bọn họ vừa kinh ngạc trước dung mạo của nàng, lại càng kinh ngạc hơn trước thái độ của Lâm Chiêu đối với nàng. Phải biết Lâm Chiêu chính là tiểu bá vương nói một không hai trong trại, ngoại trừ Lâm Nghiêu ra, phỏng chừng chẳng ai trị nổi vị cô nãi nãi này.
Thấy Lâm Chiêu thân thiết với nữ tử này như vậy, đám hán tử cũng không dám lỗ mãng, chỉ dám lén lút đưa mắt đánh giá Tần Tranh.
Hỷ Thước liếc xéo mấy kẻ đang vây quanh gã hán tử bị đánh, hừ lạnh một tiếng từ trong lỗ mũi rồi mới dẫn Tần Tranh tiếp tục đi vào bếp lớn.
Mấy tên đó đều là người của Tây Trại, thấy Tần Tranh đi vào bếp lớn thì thần sắc mỗi người một kiểu.
Trong số đó, một gã gầy gò như khỉ con hạ thấp giọng, đầy hậm hực nói: “Đã sớm nghe nói đại đương gia đối xử không bình thường với tiểu nương tử mang về sáng nay rồi. Phu quân của ả chẳng qua là còn thoi thóp một hơi chưa đứt, loại nữ nhân sinh ra đã có bộ dạng họa thủy thế kia, đến cả đại tiểu thư cũng thân cận với ả, sợ là chỉ chờ gã phu quân đoản mệnh kia tắt thở là rước làm áp trại phu nhân ngay trong trại thôi! Không được, ta phải mau chóng báo cho tiểu thư nhà mình biết mới được!”
Kỳ Vân Trại hiện giờ tuy chia làm hai trại Đông - Tây, nhưng khi lão trại chủ còn sống, sơn trại chỉ có một vị đại tiểu thư duy nhất là Lâm Chiêu. Hiện tại người trong trại cũng đều mặc định đại tiểu thư của sơn trại là Lâm Chiêu. Con gái của Nhị đương gia bề ngoài tuy có địa vị ngang hàng với Lâm Chiêu, nhưng đó là người một nhà của Tây Trại họ tự xưng hô với nhau, nên cũng chỉ gọi một tiếng "tiểu thư" mà thôi.
Tần Tranh mới đến, cũng không tiện hỏi nhiều về chuyện Lâm Chiêu rơi vào tay hải tặc rốt cuộc có liên can gì đến người của Tây Trại.
Nhưng Hỷ Thước vừa bước chân vào bếp lớn đã lẩm bẩm: “Cái đám Tây Trại chẳng có ai là loại tốt lành cả! Nhưng phu nhân cứ yên tâm, không cần phải sợ, nơi này là Đông Trại, người của Tây Trại không dám làm càn đâu.”
Tần Tranh liền hỏi ra nỗi băn khoăn trong lòng: “Đã phân chia thành hai trại Đông – Tây, tại sao người của Tây Trại vẫn sang Đông Trại ăn cơm vậy?”
Nhắc đến chuyện này, Hỷ Thước lại càng thêm tức tối: “Cái lũ thùng cơm đó cứ hở ra là mò sang đây ăn chực uống chực. Sau này trại chủ phải hạ lệnh, hễ người của Tây Trại sang bếp lớn Đông Trại ăn cơm thì đều phải trả tiền, lúc đó người qua đây mới giảm bớt. Có điều bọn họ cứ coi bếp lớn của chúng ta như quán rượu nhỏ dưới chân núi, trên tay sẵn tiền nhàn rỗi là lại không chịu được mà mò sang tiêu khiển.”
“Tây Trại không có bếp lớn riêng sao?” Tần Tranh có chút tò mò.
Hỷ Thước vẻ mặt đầy ghét bỏ nói: “Đám người Tây Trại toàn là lũ hung hãn thiện chiến, làm gì có ai chịu hạ mình đi quản ba bữa cơm một ngày cho bếp núc. Cứ hễ đói bụng là bọn họ lại đi trộm cắp khắp nơi để lót dạ. Đông Trại chúng ta thì không giống họ. Những năm qua, trại chủ đã thu lưu không ít hảo hán dắt díu già trẻ lên núi, lúc không xuống núi cướp bóc thì nhà nào nhà nấy đều có vài mẫu ruộng tốt để trồng trọt hoa màu, chẳng bao giờ thiếu cái ăn cái mặc. Cho dù là mấy nam tử độc thân chưa lập gia đình thì cũng có bếp lớn bao trọn cơm nước.”
Đến lúc này, Tần Tranh mới có một nhận thức rõ ràng về sự khác biệt giữa Đông Trại và Tây Trại. Cảm nhận được mấy gã hán tử Tây Trại chưa rời đi ngoài khoảng sân rộng đang ngó nghiêng lén lút đánh giá mình, nàng liền nhỏ giọng hỏi: “Nếu người của Tây Trại ăn cơm ở bên này mà quỵt tiền thì sao?”
Hỷ Thước cười một cách đầy ẩn ý: “Quỵt tiền á? Trừ khi da bọn họ lại ngứa! Vương đại nương dữ dằn lắm đấy!”
Nàng ta vừa dứt lời, từ ngoài cửa sau của nhà bếp đã vang lên một giọng nói vô cùng oai nghiêm, sang sảng: “Con nhóc Hỷ Thước kia, lại ở sau lưng nói xấu gì ta đấy?”
Tần Tranh nghe tiếng nhìn lại, liền thấy một đại nương vóc dáng cao to vạm vỡ đang bưng một chậu gỗ đầy ắp củ cải đã rửa sạch sẽ bước vào từ cửa sau. Thân hình của đại nương này sắp sửa đuổi kịp gã hán tử vạm vỡ bị đánh lúc nãy, gương mặt nghiêm nghị, có thể nói là lông mày dựng ngược, mắt trợn tròn.
Chậu củ cải trên tay bà ước chừng phải nặng đến mấy chục cân, vậy mà bà bưng lại chẳng có vẻ gì là tốn sức, xem chừng cũng là một người có võ nghệ.
Đại nương thấy trong bếp có một tiểu nương tử dung mạo xinh đẹp tuyệt trần thì không khỏi đưa mắt lướt qua Tần Tranh một cái, nhưng rất nhanh đã dời tầm mắt đi.
Hỷ Thước lè lưỡi, nói với Vương đại nương: “Làm gì có chuyện nói xấu, con đang khen ngài đấy chứ!”
Nàng ta quay đầu ghé tai Tần Tranh nói: “Vị này chính là Vương đại nương, mọi việc ở bếp lớn Đông Trại đều do một tay Vương đại nương quản lý.”
Nàng ta nghĩ nghĩ một lát rồi bổ sung thêm một câu: “Gã hán tử râu quai nón Vương Bưu đi cùng các người về lúc trước chính là nhi tử độc nhất của Vương đại nương đấy.”
Tần Tranh thầm nghĩ gã hán tử râu quai nón kia rất được Lâm Nghiêu trọng dụng, xem ra địa vị của vị Vương đại nương này ở sơn trại cũng không hề tầm thường.
Tần Tranh lễ phép, nàng khẽ gật đầu chào Vương đại nương một tiếng, nhưng Vương đại nương chỉ nhìn nàng một cái chứ không có phản ứng gì khác, thái độ có thể nói là vô cùng lãnh đạm.
Hỷ Thước kéo Tần Tranh đến trước một bệ bếp, nói với Vương đại nương: “Vương đại nương, nhà bếp bên chỗ Lê Uyển hiện tại chưa dùng được, Trình phu nhân muốn nấu chút canh cho phu quân của nàng, mượn một miệng bếp của ngài dùng một chút nhé.”
Vương đại nương cầm một thanh đại đao chặt chân giò trên thớt, giơ tay chém xuống, xương cốt văng tứ tung. Bà cũng không ngẩng đầu lên, chỉ bảo: “Cái bếp bên cạnh kìa.”
“Dạ được ạ!” Hỷ Thước vang dội đáp lời, rồi lại nhỏ giọng nói với Tần Tranh: “Vương đại nương tính tình vốn dĩ là như vậy, người trong trại phần lớn đều sợ bà ấy.”
Nhà bếp rất rộng, hai người họ lại đứng nói nhỏ ở một góc bệ bếp, trừ phi là người có nhĩ lực hơn người, bằng không ở phía thớt bên kia thật sự rất khó nghe thấy.
Tần Tranh nhận xét: “Trông giống như nữ hào kiệt được viết trong thoại bản vậy.”
Hỷ Thước đang giúp nhóm lửa ở cửa lò, nghe Tần Tranh nói thế thì bật cười khúc khích: “Bây giờ thì ta đã hiểu vì sao đại tiểu thư lại nói chuyện hợp ý với phu nhân đến thế rồi. Được một mỹ nhân như phu nhân khen ngợi, đổi lại là ta thì ta cũng vui lắm.”
Khóe miệng Tần Tranh khẽ cong lên một nụ cười nhạt: “Ta nói đều là lời thật lòng.”
Hỷ Thước bị nụ cười ấy của nàng làm cho nhìn đến ngẩn người, vội cúi đầu chuyên tâm nhóm lửa: “Phu nhân dự tính nấu canh gì thế?”
Tần Tranh nhìn thấy trên thớt gỗ có đặt một chậu gỗ đựng mấy con gà đã làm sạch, nghĩ bụng dùng nguyên liệu có sẵn sẽ không quá mức làm phiền người khác, liền nói: “Nấu canh gà vậy.”
Chẳng ngờ Vương đại nương nghe được lời nàng nói, lại quay sang bảo Hỷ Thước: “Hỷ Thước, ngươi lại ra vườn rau bên kia bắt một con gà về đây.”
Hỷ Thước lầm bầm: “Chẳng phải người đang có sẵn ở đây rồi sao?”
Vương đại nương lườm nàng ta một cái: “Đây là để chuẩn bị cho tiệc đón gió của trại chủ và mọi người vào buổi tối. Lấy một con cho vị phu nhân này nấu canh thì ngươi phải bù lại một con cho ta chứ.”
Tần Tranh có chút ngượng ngùng nói: “Ta nấu canh xương hầm cũng được ạ.”
Vương đại nương thấy vị tiểu nương tử này sinh ra đã hoa nhường nguyệt thẹn, lá gan xem chừng cũng rất nhỏ, liền cố gắng điều chỉnh cơ mặt để lộ ra một bộ dạng ôn hòa đôi chút. Nhưng rõ ràng là bà đã thất bại, trông lại càng thêm quỷ dị và hung thần ác sát hơn: “Phu nhân không cần khách khí, gà bên vườn rau còn nhiều lắm, chẳng qua là chỗ ta không dự trữ nhiều thôi. Gà trong chậu gỗ đều đã làm sạch rồi, phu nhân cứ việc lấy mà dùng.”
Người ta đã nói đến nước này, Tần Tranh chỉ đành sợ sệt gật đầu.
Chủ yếu là vì vị đại nương này trông thực sự quá dữ dằn!
Hỷ Thước đi bắt gà, còn nàng ở trong bếp suốt cả quá trình đều chỉ lặng lẽ làm việc của mình, cố gắng không đi làm phiền vị Vương đại nương trông có vẻ không dễ kết bạn kia.
Gà trong chậu gỗ là gà nguyên con, Tần Tranh lấy một con dao phay từ trên giá dao xuống, vài nhát băm đã chặt xong đống thịt gà theo kích cỡ mình muốn.
Không phải do lực tay của Tần Tranh mạnh, mà là vì dụng cụ nhà bếp ở đây thực sự quá sắc bén.
Vương đại nương nhìn ngón tay nàng thon thả mềm mại như cọng hành non, vốn tưởng nàng là một thiên kim tiểu thư mười ngón không dính nước xuân, lo lắng nàng không biết dùng dao nên định bụng qua giúp một tay. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ chặt thịt gà dứt khoát, gọn gàng này của nàng, bà lại có vài phần kinh ngạc.
Tần Tranh kiếp trước là một kỹ sư công trình, dãi nắng dầm mưa, chịu gió thổi sương phủ là chuyện cơm bữa, nàng thật sự chẳng phải đóa hoa trâm anh thế phiệt gì. Một năm 365 ngày thì có đến 360 ngày nàng cắm chốt ở công trường.
Bởi vì thuộc nhóm nhân viên tham gia viện trợ sớm nhất, khi đó căn cứ bên Châu Phi còn chưa xây dựng xong, chế độ ăn ở cũng chẳng ra làm sao. Để thỏa mãn niềm đam mê ăn uống của mình, Tần Tranh chỉ có thể tranh thủ sau giờ làm ôm điện thoại xem video để tự học nấu các món ăn quê nhà, lâu dần lại giúp nàng học được không ít món.
Tần Tranh chặt gà xong, nhìn thấy trong chiếc rổ bên cạnh có để khá nhiều nấm hương phơi khô. Nàng do dự một chút, vẫn lên tiếng hỏi Vương đại nương: “Đại nương, số nấm dại này ta có thể dùng được không ạ?”
Người cổ đại gọi nấm hương là nấm nấm dại, Tần Tranh biết được điều này là nhờ xem phim truyền hình từ trước.
Nàng rút bớt củi ở bếp lớn, nghĩ bụng canh gà hầm trên bếp đất nhỏ chắc phải còn khướt mới xong. Nàng đang do dự không biết có nên tranh thủ quay về xem tình hình của Thái tử hay không thì trong nhà bếp lại đón một vị khách không mời mà đến.
“Vương đại nương, nghe nói Lâm đại ca bọn họ cướp được thuyền hàng của hải tặc, thắng trận trở về, buổi tối còn muốn chuẩn bị tiệc đón gió nên ta đặc biệt dẫn vài người qua đây giúp một tay!”
Nữ tử vừa bước vào cửa mặc một bộ váy lụa màu vàng cam, chất liệu vải vóc của bộ quần áo này xem ra là loại tinh tế, thượng hạng nhất mà Tần Tranh nhìn thấy kể từ khi vào trại đến nay. Trên đầu nàng ta cài không ít trâm châu hoa sức, trông không giống cô nương trong trại mà lại giống thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có dưới chân núi hơn.
Trên mặt nàng ta tuy đang nở nụ cười rạng rỡ, nhưng ngay từ khoảnh khắc bước vào cửa, ánh mắt sắc như kim châm của nàng ta đã phóng thẳng lên người Tần Tranh, mang theo sự địch ý rõ mồn một.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



