Tần Tranh bị nàng ta nhìn đến mức không hiểu ra làm sao, chẳng rõ sự thù địch của cô nương này đối với mình là từ đâu mà đến.
Hà Vân Tinh lại như thể bây giờ mới nhìn thấy Tần Tranh, nàng ta hếch cằm lên, cất cao giọng hỏi: “Chà, sơn trại chúng ta từ bao giờ lại có một vị tiểu nương tử xinh đẹp như hoa như ngọc thế này? Không biết là người nhà của vị huynh đệ nào, thật đúng là diễm phúc không nhỏ nha!”
Mấy vú già của Tây Trại đi theo sau Hà Vân Tinh đều khoanh tay trước ngực, ánh mắt đánh giá Tần Tranh toàn là vẻ khinh miệt.
Tần Tranh xem như đã nhận ra, bảo đám người này đến nhà bếp giúp đỡ thì ít, mà đến để dằn mặt nàng thì nhiều.
Có điều nàng không hiểu nổi, mình và Thái tử chẳng qua chỉ là khách tá túc tại sơn trại, cô nương này chạy đến đây dằn mặt nàng để làm cái gì?
Tần Tranh không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: “Vị cô nương này chắc là có hiểu lầm gì đó rồi. Ta không phải người của sơn trại, chỉ vì phu quân bị trọng thương, cũng may trước đó từng có duyên gặp gỡ Lâm Chiêu cô nương một lần, lại được đại đương gia rủ lòng thương nên mới cho chúng ta vào trại tịnh dưỡng trị thương.”
Nàng đứng bên cạnh bệ bếp, bộ y phục đơn sơ mặc trên người không hề tạo cảm giác sa sút, chật vật. Ngược lại, nhờ thần thái bình tĩnh, thong dong của nàng mà trông lại có vài phần thanh tao, thoát tục.
Vạt áo rộng rãi được dải lụa thắt chặt nơi ngang hông, càng tôn lên vòng eo thon thả. Vì vừa mới nấu canh nên ống tay áo của nàng được xắn cao lên đến tận khuỷu tay, để lộ nửa cánh tay trắng ngần như tuyết, nổi bật một cách lạ lùng.
Hà Vân Tinh kể từ khi nghe kẻ hạ nhân của Tây Trại bẩm báo rằng Lâm Nghiêu mang về một phụ nhân xinh đẹp sắp sửa làm góa phụ, ngọn lửa ghen tuông trong lòng nàng ta đã không cách nào dập tắt nổi. Giờ phút này tận mắt nhìn thấy vóc dáng và diện mạo của Tần Tranh, nàng ta chỉ cảm thấy cơn giận càng thêm bùng cháy.
Nàng ta cười như không cười nói: “Hóa ra là vậy, phu nhân đã là khách quý của Kỳ Vân Trại chúng ta thì làm gì có đạo lý để khách quý tự mình xuống bếp, thế chẳng hóa ra chúng ta tiếp đãi chậm trễ sao. Trong trại mọi việc bận rộn, nếu Lâm đại ca có chỗ nào chu toàn không kỹ, ta xin thay mặt Lâm đại ca tạ lỗi với phu nhân. Khách của Lâm đại ca cũng là khách của ta, nếu phu nhân không chê thì cứ dọn sang sân của ta ở Tây Trại mà ở, bên đó kẻ hầu người hạ sẽ chu đáo hơn.”
Lời nói kẹp dao giấu kiếm này vừa thốt ra, Tần Tranh liền nghe ra được ngay. Đối phương rõ ràng là đang lấy thân phận "chính thất" để khẳng định chủ quyền đây mà.
Cô nương này là người của Tây Trại? Lại còn thích Lâm Nghiêu?
Nhưng nàng và Lâm Nghiêu đến tám sào cũng vớt không tới một chút quan hệ nào nha! Tuy rằng Thái tử lúc này đang nửa sống nửa chết, nhưng tốt xấu gì nàng cũng là hoa đã có chủ, cô nương này rốt cuộc là đang nghĩ cái gì vậy?
Tần Tranh không cảm thấy tức giận, chỉ có chút dở khóc dở cười. Nàng nhã nhặn giải thích: “Cũng không phải khách quý gì, quý trại cũng chưa từng chậm trễ bọn ta. Chẳng qua là phu quân của ta bị thương nặng, ta muốn tự tay xuống bếp nấu cho hắn bát canh để bồi bổ thân thể mà thôi.”
Hà Vân Tinh nghe xong thì ngẩn người: “Ngươi… Ngươi không phải đến bếp lớn để giúp Vương đại nương nấu cơm sao?”
Tần Tranh thầm nghĩ mình vẫn còn có tự biết mình cơ mà. Nàng là người ngoài, vừa mới đến đã đòi giúp người trong trại nấu cơm, người ta có ngốc đâu mà đồng ý.
Vạn nhất nàng hạ độc vào thức ăn thì cả cái sơn trại này chẳng phải sẽ chết sạch sao.
Lúc nàng dùng niêu đất hầm canh gà cho Thái tử, lấy bất kỳ nguyên liệu nào Vương đại nương cũng đều âm thầm quan sát, chính là vì đề phòng nàng giở trò vào đồ ăn thức uống.
Lần này không đợi Tần Tranh lên tiếng đáp lời, giọng nói oai nghiêm như sấm rền của Vương đại nương đã vang lên khắp nhà bếp: “Đông Trại chúng ta còn chưa đến mức tiếp đón khách quý chậm trễ như thế, Hà nha đầu này là nghe kẻ nào khua môi múa mép đấy?”
Tần Tranh thấy thân phận của cô nương này trong trại không hề thấp, nhưng Vương đại nương cứ một tiếng “Hà nha đầu”, hai tiếng “Hà nha đầu” mà gọi, nàng càng thêm khẳng định suy đoán lúc trước của mình: vị Vương đại nương này ở sơn trại có địa vị cực kỳ cao.
Hà Vân Tinh bị Vương đại nương vặn hỏi đến mức mặt mũi lúc xanh lúc đỏ. Nàng ta chẳng qua là nghe kẻ hạ nhân bẩm báo rằng nữ nhân Lâm Nghiêu mang về kia chẳng an phận chút nào. Lâm Nghiêu đã sắp xếp nhà cửa cho ở, ả không chịu ở yên trong sân trông chừng gã phu quân sắp tắt thở của mình, ngược lại còn chạy đến bếp lớn của sơn trại, e là muốn sinh sự để quyến rũ Lâm Nghiêu. Chính vì vậy nàng ta mới hùng hổ dẫn theo người ngựa không ngừng nghỉ mà chạy xồng xộc tới đây.
Hà Vân Tinh không nhịn được mà quay sang lườm gã Sấu Hầu báo tin cho mình một cái cháy mắt. Gã Sấu Hầu chột dạ, vội vã cúi gục đầu xuống.
Nàng ta cố vớt vát chút thể diện, gượng cười bảo: “Xem đầu óc ta này, đúng là nghe phong nghe vũ, lại cứ ngỡ Lâm đại ca bên này bận rộn quá, không rảnh sắp xếp người hầu hạ phu nhân, nên mới định bụng thay huynh ấy đón tiếp phu nhân đôi chút.”
Tần Tranh vẫn giữ nguyên dáng vẻ của một người có tính khí ôn hòa: “Hà tiểu thư nói quá lời rồi.”
Nàng càng khí định thần nhàn như thế, sắc mặt Hà Vân Tinh lại càng thêm phần khó coi. Nàng ta đang định dẫn theo mấy mụ già của Tây Trại xám xịt rời đi, thì lại bị Vương đại nương gọi giật ngược trở lại:
“Chẳng phải vừa rồi bảo dẫn người qua đây giúp một tay sao? Tiệc đón gió tối nay trại chủ có lời mời cả cha ngươi và mọi người nữa. Bên này ta vừa vặn đang thiếu nhân thủ, Hà nha đầu, ngươi dẫn người ra hậu viện rửa sạch hai chậu lòng heo kia đi.”
“Lòng… Lòng heo á?” Gương mặt Hà Vân Tinh nháy mắt biến sắc.
Vương đại nương thản nhiên quét mắt nhìn nàng ta một cái: “Nếu ngươi chê lòng heo bẩn thì ngoài hậu viện vẫn còn mấy con vịt chưa nhổ xong lông đấy. Ngươi dội nước sôi qua một lượt, rồi nhổ sạch lông vịt cho ta cũng được.”
Nhổ lông vịt?
Sắc mặt Hà Vân Tinh càng thêm tuyệt vọng.
Nàng ta quả thực rất muốn bỏ chạy, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt sa sầm tối tăm của Vương đại nương, hai chân nàng ta lăng ba vi bộ thế nào cũng không dám bước đi, đành phải cứng đờ người dịch từng bước ra phía hậu viện.
Nhìn chậu lòng heo bốc mùi hôi thối nồng nặc thấu trời, Hà Vân Tinh bịt mũi chạy trốn ra thật xa, rồi phân phó hai mụ già: “Các người mau rửa sạch chậu lòng heo này cho ta!”
Nhận thấy Vương đại nương ở bên trong vừa thái rau vừa đưa mắt dòm ngó ra ngoài này, Hà Vân Tinh đánh liều hạ quyết tâm bước đến trước chậu gỗ lớn dùng để vặt lông vịt. Nàng ta túm lấy một con vịt đang bị trói chặt cánh và chân, gáo nước sôi còn chưa kịp dội lên, con vịt bị kinh động liền rướn cổ mổ mạnh một phát vào tay Hà Vân Tinh.
“Tay của ta!” Hà Vân Tinh kinh hãi hét to một tiếng, vội vàng buông con vịt ra.
Mấy vú già vội vã lao lên xem xét vết thương. Con vịt vừa rồi chẳng biết bằng cách nào đã giãy sổng khỏi sợi dây thừng buộc cánh, cứ thế "cạc cạc" đập cánh bay loạn khắp nơi trong viện, làm đổ bể không biết bao nhiêu đồ đạc. Hai vú già ra sức đuổi bắt, con vịt lại càng vùng vẫy điên cuồng hơn, lao thẳng diện vào mặt Hà Vân Tinh. Cú va chạm khiến mớ trâm cài, hoa lụa trên đầu nàng ta rơi rụng lả tả, búi tóc cũng xổ ra bờm xờm.
Hà Vân Tinh cả đời này chưa từng phải chịu qua loại ủy khuất như vậy. Nàng ta đỏ hoe mắt vừa sửa sang lại tóc tai, vừa phát hiện ra trên bộ váy bằng vải vân sa màu vàng cam mà mình yêu thích nhất lúc này lại dính một bãi phân vịt. Sắc mặt nàng ta trắng bệch, suýt chút nữa là lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ.
Khốn nỗi đúng lúc này, một vú già lại vừa vặn tóm được con vịt đang bay loạn kia, liền hấp tấp chạy lại tranh công: “Tiểu thư, người xem này, bắt được vịt rồi…”
Lần này thì nàng ta bật khóc nức nở thật sự. Nàng ta dùng sức đẩy mạnh vú già kia ra: “Cái lũ bẩn thỉu các người, ai cho phép các người dùng đôi bàn tay vừa rửa lòng heo dơ bẩn đó chạm vào bổn tiểu thư hả!”
Hà Vân Tinh chật vật chạy thục mạng ra khỏi nhà bếp, vừa vặn đụng mặt Hỷ Thước đang xách con gà bắt từ vườn rau trở về. Hỷ Thước đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ này của vị đại tiểu thư nũng nịu kia, lấy làm kinh ngạc vô cùng: “Hà tiểu thư bị làm sao thế này?”
Hà Vân Tinh hiếm khi không thèm cãi lại lời nào. Nhìn thấy con gà trên tay Hỷ Thước, nàng ta đỏ hoe mắt không nói một câu, né người tránh nàng ta như tránh tà rồi chạy biến mất.
Hỷ Thước gãi gãi sau gáy, vô cùng khó hiểu.
Nàng ta bước vào nhà bếp liền bẩm: “Vương đại nương, gà ta bắt về cho người rồi đây.”
Nhìn thấy toàn bộ hậu viện đang là một bãi chiến trường hỗn độn, còn Tần Tranh thì đang giúp Vương đại nương dọn dẹp tàn cục, Hỷ Thước giật mình hỏi: “Ở đây xảy ra chuyện gì thế ạ?”
Vương đại nương giữ khuôn mặt nghiêm nghị bảo: “Hà nha đầu bên Tây Trại dẫn người qua đây nói là muốn giúp đỡ, đây chính là cái sự 'giúp đỡ' của bọn họ đấy.”
Hỷ Thước càng thêm hoang mang: “Nhị đương gia nâng niu khuê nữ như tròng mắt, nàng ta mà biết xuống bếp sao?”
Trong chớp mắt, nghĩ đến tâm tư của Hà Vân Tinh dành cho Lâm Nghiêu cộng thêm vại giấm chua lòm kia, Hỷ Thước không nhịn được mà liếc nhìn Tần Tranh một cái. Phỏng chừng đây mới là mục đích thực sự mà Hà Vân Tinh mò đến bếp lớn đúng không?
Hỷ Thước vội vã nói: “Vương đại nương, người cứ vào bếp bận rộn tiếp đi ạ, để ta dọn dẹp hậu viện cho.”
Hôm nay Vương đại nương cố tình làm khó Hà Vân Tinh hoàn toàn không phải vì muốn giúp đỡ Tần Tranh, mà chỉ đơn giản là bà ngứa mắt trước việc Tây Trại duỗi tay quá dài. Hơn nữa, việc Lâm Chiêu rơi vào tay hải tặc cũng có phần người của Tây Trại châm dầu vào lửa, trong lòng bà nuốt không trôi cục tức này mà thôi.
Nghĩ đến các món ăn chuẩn bị cho tiệc đón gió vẫn chưa xào món nào, Vương đại nương cũng không rảnh rang để thu dọn bãi chiến trường này nữa, bà bảo: “Vậy nơi này giao cho ngươi, lát nữa đi gọi thêm Lư thẩm với mọi người qua đây giúp một tay.”
“Dạ được ạ!” Hỷ Thước miệng đầy đáp ứng. Chờ Vương đại nương vào hẳn trong nhà bếp, nàng ta mới nhỏ giọng hỏi Tần Tranh: “Trình phu nhân, Hà tiểu thư không làm khó ngài chứ?”
Tần Tranh lắc lắc đầu: “Cũng không tính là làm khó, chỉ là Hà tiểu thư có lẽ đã hiểu lầm chuyện gì đó thôi.”
Nghe Tần Tranh trả lời, Hỷ Thước lập tức lộ ra vẻ mặt “quả nhiên đúng như mình đoán”, thở dài thườn thượt nói: “Hà tiểu thư nếu có nói lời gì quá đáng, ngài cứ lờ đi là được, đừng để trong lòng. Nàng ta là khuê nữ độc nhất của Nhị đương gia, từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư. Trong trại này hễ cô nương nào có chút nhan sắc là đều từng bị nàng ta tìm đến dằn mặt qua rồi.”
Nói đến đây, Hỷ Thước bĩu môi đầy khinh bỉ: “Nhưng cũng chỉ có mình nàng ta đơn phương tình nguyện thôi, chứ trại chủ nhà bọn ta trốn nàng ta còn không kịp nữa là!”
Những điều này Tần Tranh vốn đã đoán được bảy tám phần, nàng khẽ hỏi nhỏ: “Sao ta thấy vị Hà tiểu thư kia có vẻ cũng hơi sợ Vương đại nương thế?”
Hỷ Thước giải thích: “Vương đại nương là vú nuôi của trại chủ. Lão trại chủ và lão phu nhân mất sớm, trại chủ cùng đại tiểu thư đều do một tay Vương đại nương nuôi nấng khôn lớn. Cho đến tận bây giờ, trại chủ vẫn vô cùng kính trọng Vương đại nương, Hà tiểu thư ngày thường cũng chẳng ít lần nghĩ đủ mọi cách để lấy lòng bà ấy đâu.”
Tần Tranh không ngờ Vương đại nương lại là vú nuôi của Lâm Nghiêu. Nhưng có tầng quan hệ này ở đây, việc Vương đại nương có địa vị cao trong trại cũng là điều dễ hiểu.
…
Sau khi thu dọn sơ qua khoảnh sân sau, Hỷ Thước đi gọi thêm người đến giúp chuẩn bị thức ăn, còn Tần Tranh quay lại nhà bếp để xem nồi canh gà của mình.
Canh đã được hầm bằng lửa nhỏ liu riu suốt một canh giờ. Vừa hé vung niêu đất ra, nước canh bên trong vẫn còn sôi sùng sục, mùi hương đậm đà nồng nàn theo làn khói trắng bốc lên nghi ngút.
Tần Tranh dùng đũa khẽ chọc vào miếng thịt gà, chỉ cần hơi dùng lực một chút là thịt đã có thể róc ra khỏi xương, hiển nhiên là thịt rất mềm, không hề bị bã hay dai.
Nàng vô cùng hài lòng, tìm hũ muối rắc vào nồi một ít, rồi lại đậy vung lại đun thêm một lát mới tắt bếp lò đất.
Đây cũng là một thói quen nhỏ khi nấu canh của Tần Tranh: muối nhất định phải cho vào trước khi bắc nồi xuống, nếu không thịt sẽ khó ninh nhừ. Sau khi cho muối thì phải đậy vung om một lát rồi mới tắt lửa, như vậy canh mới không bị nồng mùi muối sống.
Nàng tìm một chiếc chén nhỏ, múc một thìa canh gà để nếm thử độ mặn nhạt. Chẳng biết có phải vì nguyên liệu sử dụng là gà đi bộ chính tông thời cổ đại kết hợp với nấm hương rừng hay không, mà hương vị ngon ngọt ngoài sức tưởng tượng. Nước canh vừa tươi mát lại vừa đậm đà, một ngụm nuốt xuống làm ấm áp cả dạ dày.
Tần Tranh múc canh gà đã nấu xong vào một chiếc ấm sành, chào Vương đại nương một tiếng rồi rời khỏi bếp lớn.
Nàng vẫn nhớ con đường mà Hỷ Thước dẫn đi lúc trước. Khi men theo đường cũ quay về, nhìn thấy phía trước có mấy gã hán tử đang khênh một khúc gỗ tròn thô to đi tới, nàng liền vội né sang một bên để nhường đường.
Đám hán tử khênh gỗ thấy bên đường có một mỹ nhân thục nữ, thủy linh như hoa thì không khỏi buông lời trêu ghẹo vài câu: “Nương tử nhà ai thế kia? Trông xinh xắn cứ như tiên nữ trong tranh ấy nhỉ!”
Gã hán tử đi ở nửa đoạn sau khúc gỗ liền nổi giận mắng: “Có phát xuân thì cũng nhìn hoàn cảnh hộ lão tử cái, lo mà khênh khúc gỗ này qua nhanh để còn sớm bàn giao công việc! Trì hoãn tiến độ sửa cầu tàu, xem trại chủ có thưởng cho các ngươi vài gậy không!”
Đám hán tử lúc này mới thu liễm lại vài phần, vừa hò dô ta vừa khênh khúc gỗ đi qua bên đường.
Tần Tranh nhìn khúc gỗ tròn thô to kia, bỗng lâm vào trầm tư. Sửa cầu tàu sao?
Cầu tàu thông thường được xây ở bến cảng để thuận tiện cho thuyền lớn bốc dỡ hàng hóa. Cái sơn trại này xây cầu tàu làm gì chứ?
Điều duy nhất Tần Tranh có thể nghĩ đến chính là cả một thuyền đầy ắp lụa là gấm vóc trên chiếc thuyền buôn kia. Cho nên, số hàng hóa mà họ cướp được trên chiếc thuyền buôn đó vẫn chưa được vận chuyển hết lên núi sao?
Tần Tranh hồi tưởng lại một chút về chiếc giỏ treo mà mình ngồi khi lên núi ngày hôm đó. Nếu cứ dựa vào nhân lực để kéo từng giỏ từng giỏ như vậy lên thì quả thực vừa tốn thời gian lại vừa tốn sức.
Hơn nữa, nếu trên núi không dùng hết nhiều vải vóc đến thế thì cũng chẳng cần thiết phải vận chuyển toàn bộ hàng hóa lên núi làm gì. Bằng không, đến khi tìm được mối để bán đi, lại phải vận chuyển số vải vóc đó xuống núi thì sẽ vô cùng phiền toái.
Địa thế của núi Lưỡng Yển trong việc phòng thủ đúng là được trời ban cho ưu ái, nhưng một khi vật tư cướp bóc được quá nhiều thì việc an trí chúng thế nào thật sự là một vấn đề lớn.
Trong lúc Tần Tranh còn đang suy nghĩ những điều này thì đã đi đến trước cửa phòng.
Khi nàng đẩy cửa bước vào, vừa liếc mắt một cái đã liền nhìn thấy Thái tử nằm trên giường nay đã biến mất không thấy bóng dáng.
Trong lòng Tần Tranh hoảng hốt, đang định tiến lên kiểm tra thì một thanh kiếm lạnh ngắt đã từ phía sau cánh cửa chĩa ngang qua, kề ngay sát cổ nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



