Bên trong địa lao không thấy ánh mặt trời, ngọn đuốc trên tường hắt ra một vạt ánh sáng mờ nhạt, những vết máu khô cạn trên các hình cụ dưới ánh lửa trông loang lổ lại dữ tợn.
Ngục tốt dẫn Thẩm Ngạn Chi đi đến gian phòng giam nằm ở tận cùng bên trong, khom người nói: “Thế tử, cha con Tần Quốc công đều ở bên trong.”
Thẩm Ngạn Chi giơ tay ra hiệu, ngục tốt liền lặng lẽ lui ra ngoài.
Rơm rạ rải trên mặt đất phòng giam trông còn khá sạch sẽ, nhưng nơi này quanh năm không thấy ánh mặt trời nên tràn ngập một mùi ẩm mốc khó ngửi.
Cha con Tần Quốc công mặc tù phục màu trắng, tựa lưng vào chân tường mà ngồi. Thẩm Ngạn Chi đứng lặng ngoài phòng giam một lát, nhưng họ đều nhìn như không thấy.
Thẩm Ngạn Chi mở lời phá vỡ sự im lặng: “Bá phụ.”
Tần Quốc công tựa đầu nhắm mắt dưỡng thần, không hề lên tiếng đáp lại.
Đại công tử Tần gia là Tần Giản cười lạnh một tiếng: “Thẩm thế tử hiện giờ đang lúc một bước lên mây, đến cái nơi bẩn thỉu này làm chi?”
Thẩm Ngạn Chi mím chặt khóe môi để giấu đi tia chua xót: “Minh Đài, ta là vì A Tranh…”
Minh Đài là tự của Tần Giản.
Thẩm Ngạn Chi không nhắc đến Tần Tranh thì thôi, vừa nhắc đến nàng, Tần Giản tức khắc lộ vẻ mỉa mai đầy mặt: “Vì A Tranh? Thôi xin đừng! A Tranh nhà ta không chịu nổi thâm tình này của Thẩm thế tử! Càng gánh không nổi cái danh Thẩm thế tử vì nàng nên mới phản quốc.”
“Trận chiến ở Tần Hương quan, chỉ vì một bức thư thông đồng với địch của Thẩm thế tử mà năm vạn nam nhi Đại Sở bị phản quân chôn sống ngay tại chỗ! La tiểu tướng quân dẫn binh là La Hiến, mười ba tuổi đã tòng quân trấn giữ Bắc Cương, hắn sống sót trở về từ chiến trường ngoài Nhạn Môn Quan, vậy mà lại chết trong tay người nhà!”
Nói đến chỗ căm phẫn, Tần Giản đứng phắt dậy, hai tay nắm chặt lấy cửa lao, hốc mắt đỏ hoe: “Phàm nhà họ La vẫn còn một nam đinh nhấc nổi đao thương, thì phản quân liệu có phá nổi cổng thành Biện Kinh? Chiến trường Tần Hương quan có bao nhiêu oan hồn? Hai ngày nay thành Biện Kinh có biết bao bá tánh vô tội phải bỏ mạng? Thẩm Ngạn Chi, hàng ngàn hàng vạn mạng người này, từng món nợ máu này, đều là thứ lót đường cho vinh hoa phú quý của nhà họ Thẩm các ngươi, ngươi đừng có lấy A Tranh ra làm bình phong! A Tranh nhà ta không gánh nổi cái tội danh này!”
Mỗi lời Tần Giản nói ra đều khiến sắc mặt Thẩm Ngạn Chi trắng bệch thêm một phân. Hắn nhắm mắt lại: “Trận chiến ở Tần Hương quan không phải ý của ta…”
Nhưng đại sai chung quy cũng đã đúc thành.
Cổ họng hắn nghẹn đắng, không biện bạch thêm nhiều nữa, chỉ nhìn về phía Tần Quốc công đang xếp bằng nhắm mắt ngồi trong lao: “Bá phụ.”
Tần Quốc công là một văn thần, dù ngồi trong ngục lao vai lưng vẫn thẳng tắp, trên gương mặt nho nhã mang theo vài phần cương nghị vốn chỉ có ở võ tướng: “Lời của Giản Nhi cũng là điều lão phu muốn nói. Thẩm thế tử, A Tranh là người nhà họ Sở, chưa từng bước chân qua cửa nhà họ Thẩm các ngươi. Miệng đời đáng sợ, tích hủy tiêu cốt*, nếu ngươi còn giữ một tia kính trọng đối với nàng thì không nên thốt ra những lời vừa rồi.”
* Tích hủy tiêu cốt: Lời gièm pha, xúc xiểm của người đời tích tụ lại lâu ngày có thể hủy hoại một con người (nghĩa đen là làm tiêu tan cả xương cốt).
Bàn tay Thẩm Ngạn Chi giấu dưới lớp ống tay áo rộng siết chặt lại, năm ngón tay từ sớm đã bấm rách lòng bàn tay, đầu lưỡi ngập tràn vị tanh của máu. Hắn cố gắng giữ cho giọng mình nghe thật bình tĩnh: “Hôm nay ta đến tìm bá phụ là vì chuyện khác.”
“Bệ hạ đã bắt đầu thanh trừng triều đình. Bá phụ, nước Sở đã mất rồi, ngài… quy thuận tân triều đi.” Những lời này hắn nói ra vô cùng gian nan.
Nhìn thần sắc kìm nén đau thương của hắn, Tần Quốc công dường như hiểu ra điều gì, song thái độ vẫn kiên quyết như cũ: “Nhà họ Tần ta đời đời là thần tử nước Sở, không thờ hai chủ. Danh tiếng liệt tổ liệt tông để lại vạn lần không thể bị hủy hoại trong tay ta, Thẩm thế tử xin mời về cho.”
Dẫu đã đoán trước được câu trả lời của Tần Quốc công, Thẩm Ngạn Chi vẫn không nhịn được mà hỏi: “Một hôn quân vô đạo, một trữ quân vô đức, thật sự xứng đáng để bá phụ trung thành đến vậy sao?”
Tần Quốc công chỉ đáp: “Ăn lộc vua thì phải sẻ chia nỗi lo với vua.”
Thẩm Ngạn Chi nhắm hai mắt lại, chậm rãi nói: “Nếu cái giá phải trả là trảm lập quyết thì sao?”
….
Núi Lưỡng Yển.
Tần Tranh áp mu bàn tay trắng muốt lên trán Thái tử, sau khi kiểm tra nhiệt độ trên người hắn thì khẽ thở phào nhẹ nhõm, vẫn chưa phát sốt.
Nửa canh giờ trước, đại phu đã đến đắp thảo dược giã nát để băng bó vết thương cho Thái tử, lại đổ thêm một bát thuốc nước, không quên dặn dò Tần Tranh phải trông nom thật kỹ, nếu Thái tử phát sốt thì phải mau chóng tìm cách hạ nhiệt cho hắn.
Vì sợ hắn sốt cao, Tần Tranh đã nhờ người trong trại chuẩn bị sẵn một bồn tắm cùng nước ấm, đồng thời cũng chuẩn bị một vò rượu mạnh.
Cồn tản nhiệt rất nhanh, hòa loãng rượu vào nước ấm để lau người hạ sốt sẽ hiệu quả hơn nhiều so với việc chỉ dùng nước ấm thông thường.
Tắm nước ấm cũng là một cách giúp hạ nhiệt nhanh chóng, chỉ có điều không thể ngâm bồn quá lâu.
Trong lúc chờ thuốc của Thái tử phát huy tác dụng, Hỷ Thước thấy Tần Tranh cứ rầu rĩ không vui nên chủ động kể cho nàng nghe vài chuyện trong trại để dời đi sự chú ý của nàng.
Tần Tranh cũng nhờ đó mà biết được Kỳ Vân Trại chia làm Đông Trại và Tây Trại. Đông Trại do Lâm Nghiêu làm chủ, còn Tây Trại do huynh đệ kết nghĩa của lão trại chủ quản lý. Sở dĩ chia thành hai trại Đông - Tây chủ yếu là vì Lâm Nghiêu và Nhị đương gia bất đồng quan điểm.
Lâm Nghiêu không thích cách hành sự của người dưới trướng Nhị đương gia. Bọn họ cướp bóc bất kể là thương nhân hay bá tánh nghèo khổ, hễ giết được là giết, hễ cướp được là cướp, đến cả người già và nữ tử trẻ em cũng không tha.
Nhị đương gia thì lại cho rằng Lâm Nghiêu lòng dạ đàn bà, yếu đuối, luôn nung nấu ý định thay thế Lâm Nghiêu.
Lần này muội muội của Lâm Nghiêu rơi vào tay hải tặc dường như cũng có mối liên hệ không thể tách rời với người của Tây Trại.
Có điều Hỷ Thước còn chưa kịp kể xong chuyện bên Tây Trại rốt cuộc đã làm những gì thì dược hiệu của Thái tử đã phát tác. Người hắn bắt đầu nóng lên, trên trán không ngừng đổ mồ hôi hột.
Tần Tranh vội vàng nhúng khăn vào chậu nước để lau người cho hắn. Nhiệt độ ở vùng cổ và dưới nách hắn cao ngất ngưởng không chịu hạ, Tần Tranh liền trực tiếp đắp chiếc khăn đẫm nước lên những vị trí đó.
Theo thời gian trôi qua, người Thái tử càng ngày càng nóng, sắc mặt vốn tái nhợt nay cũng trở nên đỏ ửng, chỉ lau bằng nước ấm rõ ràng đã không còn tác dụng nữa.
Hắn vẫn hoàn toàn chìm trong hôn mê. Tần Tranh nhờ hán tử trong trại giúp hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi mới đặt người trở lại giường.
Vì sợ Thái tử xảy ra sơ suất gì, nàng đang tính đi mời lão đại phu qua bắt mạch xem sao thì chẳng ngờ lão đại phu đã tự mình tìm tới cửa.
Vừa bước vào sân, lão đại phu liền bảo: "Tốt xấu gì cũng là một mạng người, ta nhẩm tính tầm giờ này thuốc phát tác sẽ gây phát sốt nên vẫn là qua đây xem một cái."
Tần Tranh vội vàng dẫn lão vào trong: "Thật khéo quá, ta đang tính đi mời ngài. Phu quân của ta vừa rồi có phát sốt, nhưng lúc này đã hạ sốt rồi."
Lão đại phu rõ ràng có chút không tin: "Phát sốt khi nào chứ? Ta chưa từng thấy cơn sốt nào chưa kịp nhìn mà đã hạ nhanh đến thế."
Tần Tranh sợ Thái tử hạ sốt quá nhanh cũng có điểm không ổn, bèn thấp thỏm đáp: "Phát sốt từ một canh giờ trước ạ."
Lão đại phu ngồi xuống bên mép giường, phát hiện sắc mặt vốn trắng bệch trước đó của Thái tử lúc này đã chuyển biến tốt hơn đôi chút, thần sắc lão không khỏi thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Lão giữ lấy tay Thái tử để bắt mạch, một lát sau liền lộ ra vẻ mặt như nhìn thấy quỷ: "Bị thương thành thế này mà vẫn trụ được sao? Đây phỏng chừng là mạng lớn đến mức Diêm Vương gia cũng không dám nhận!"
Lão đại phu lại bắt mạch thêm vài lần nữa, sau khi tin chắc không còn nghi ngờ gì mới dặn dò Tần Tranh: "Cơn sốt trên người phu quân ngươi đã lui, cái mạng này về cơ bản là giữ được rồi. Trông nom cho tinh tế một chút, tĩnh dưỡng hẳn hoi một tháng là có thể khỏi hẳn."
"Đa tạ đại phu." Tần Tranh tiễn lão đại phu ra tận cổng sân mới quay trở vào. Biết được Thái tử đã giữ được mạng, tảng đá lớn đè nặng trong lòng nàng rút cuộc cũng rơi xuống đất.
Cơm trưa do Hỷ Thước mang vào viện. Thái tử vẫn chưa tỉnh nên nàng chỉ mang tới phần ăn của một mình Tần Tranh, gồm hai món mặn một món chay, trông khá là phong phú.
Tần Tranh nhìn thấy trong món mặn có sườn thịt hun khói, lòng tràn đầy vui mừng gắp một miếng, kết quả là suýt chút nữa thì mẻ cả răng.
Thịt sườn hun khói vừa khô vừa cứng, không dùng sức thì cắn không nổi, mà cố sức cắn một phát thì thịt nạc vụn lại găm đầy vào kẽ răng.
Gặm xong miếng sườn hun khói đó, từ nay về sau Tần Tranh không còn mảy may tơ tưởng đến món này nữa.
Một món mặn khác là thịt kho tàu hai lửa, dùng thịt ba chỉ cắt dày cỡ một ngón tay. Tần Tranh nhìn miếng thịt mỡ dày cộp bóng loáng thì tức khắc không còn dũng khí để đưa đũa vào. Bữa cơm này nàng đành phải lùa hết một bát cơm chỉ với món cải thìa.
Hỷ Thước đến dọn dẹp bát đũa, thấy hai món mặn gần như chưa hề động vào thì có chút kỳ quái. Liếc nhìn vòng eo thon thả không chịu nổi một cái nắm tay của Tần Tranh, nàng tự động não bổ rằng Tần Tranh vì muốn giữ vóc dáng nên mới không ăn thịt.
Trên khuôn mặt nhỏ lấm tấm tàn nhang của nàng tức khắc hiện lên vẻ vừa rối rắm lại vừa khâm phục.
Rối rắm là vì nghĩ hóa ra muốn đẹp thì không được ăn thịt, còn khâm phục là vì Tần Tranh vào thời điểm này rồi mà vẫn nhớ rõ không được ăn thịt, quả thực là có nghị lực hơn người.
Tần Tranh không thể nào hiểu hết những suy nghĩ kỳ kỳ quái quái này của nàng, chỉ là quay đầu lại phát hiện tiểu cô nương nhìn mình bằng ánh mắt quái dị nhưng lại mang theo chút sùng bái? Điều này khiến nàng chẳng biết đường nào mà lần.
Nghĩ đến việc Thái tử tỉnh lại cần ăn chút gì đó bổ dưỡng, mà đồ ăn trong trại làm quá mức thô ráp, vị Thái tử điện hạ sống trong nhung lụa kia chưa chắc đã nuốt trôi, Tần Tranh liền hỏi: “Hỷ Thước cô nương, nhà bếp ở viện này có thể sử dụng được không?”
“Sử dụng được ạ, có điều viện này vốn bỏ trống, nồi niêu xoong chảo trong bếp sợ là đều gỉ sét hết rồi.” Nàng gãi gãi đầu nói: “Nếu Trình phu nhân muốn dùng bếp thì có thể qua bếp lớn trước, lát nữa quay về ta sẽ dọn dẹp nhà bếp trong viện này ra.”
Tần Tranh cảm thấy bọn họ phải ở lại đây một tháng, không thể nào ngày nào cũng làm phiền người trong trại sắc thuốc nấu cơm rồi mang đến tận viện cho mình, như vậy thì mặt dày quá mức rồi.
Nếu nhà bếp ở viện này dùng được, bất kể là sắc thuốc cho Thái tử hay tự mình nấu cơm cũng đều thuận tiện hơn rất nhiều.
Nàng nói: “Nhà bếp bên này lát nữa ta tự dọn dẹp là được. Ta muốn đến bếp lớn nấu cho phu quân chút canh, Hỷ Thước cô nương có tiện dẫn đường không?”
Hỷ Thước bị nàng một tiếng “Hỷ Thước cô nương”, hai tiếng “Hỷ Thước cô nương” gọi đến mức có chút ngượng ngùng: “Trình phu nhân cứ gọi ta là Hỷ Thước là được rồi.”
Đường trong sơn trại quanh co uốn lượn, nếu không có người dẫn đường, Tần Tranh e là sẽ bị lạc mất.
Khi hai người đang đi xuống một lối bậc thềm đá, Hỷ Thước nhìn thấy một bóng người quen thuộc dưới khoảng sân rộng phía dưới thềm đá, bỗng vui sướng reo lên: “Đại tiểu thư!”
Nghe thấy tiếng Hỷ Thước, Tần Tranh cũng nhìn xuống khoảng sân rộng bên dưới. Ngay cạnh khoảng sân chính là bếp lớn của sơn trại, khoảng sân này thường ngày dùng để bày vài chiếc bàn gỗ cho mọi người ngồi ăn tiệc.
Tần Tranh liền liếc mắt nhìn thấy cô nương mà mình đã gặp trên thuyền đêm đó. Nàng ta mặc một bộ váy dài màu đỏ sẫm, mái tóc đen tết thành những bím nhỏ rồi dùng dây buộc tóc sặc sỡ búi cao lên, nước da màu lúa mạch làm giảm bớt nét kiều diễm trên ngũ quan, nhưng mày ngài mắt phượng lại tràn đầy anh khí.
Đêm đó trên thuyền ánh sáng tối tăm, Tần Tranh lại vội vàng chạy trốn nên chỉ kịp nhìn thoáng qua đối phương. Giờ phút này nhìn kỹ lại, nàng chỉ cảm thấy cô nương này quả thực quá đỗi mạnh mẽ, hiên ngang.
Ngay sau đó, lại thấy cô nương kia bước thẳng tới chỗ một gã hán tử vạm vỡ đang ngồi ăn cơm, túm lấy sau cổ gã dùng sức nhấc bổng lên, rồi quật mạnh xuống đất. Gã hán tử vạm vỡ bị quật ngã chổng vó, ngã đến mức đầu váng mắt hoa.
Mấy gã hán tử đang dùng bữa khác thấy vậy đều nhao nhao đứng bật dậy, nhưng một câu cũng không dám nói, càng không dám nhúng tay vào.
Gã đại hán kia vừa nhìn thấy Lâm Chiêu thì mặt mũi đã cắt không còn giọt máu. Gã còn chưa kịp bò dậy, Lâm Chiêu đã hung hăng đạp một chân lên ngực gã. Gã đại hán trực tiếp bị nàng đạp đến mức phun ra một ngụm máu tươi, viên gạch xanh dưới thân cũng nứt toác ra, có thể tưởng tượng được lực chân này mạnh đến nhường nào.
“Tha mạng… Đại tiểu thư tha mạng…” Gã đại hán mồm miệng không rõ ràng mà mở lời xin tha.
Lâm Chiêu cười lạnh một tiếng, hơi khom lưng, dùng chiếc roi dài cuộn lại vỗ vỗ lên khuôn mặt đầy vẻ dữ tợn của gã đại hán: “Tiểu tử ngươi còn dám nghênh ngang đến Đông Trại à? Thật sự tưởng cô nương đây dễ dàng rơi vào tay lũ hải tặc thế sao?”
Gã đại hán vừa phun bọt máu vừa lắc đầu: “Hiểu lầm… Đại tiểu thư, đều là hiểu lầm thôi…”
“Hiểu lầm cái con khỉ ấy!” Lâm Chiêu vung tay quất thẳng một roi vào mặt gã, trên mặt gã hán tử lập tức xuất hiện một đường máu.
Tần Tranh nhìn thấy cảnh đó thì không nhịn được mà nuốt nước miếng ực một cái. Vũ lực của cô nương này bưu hãn đến vậy sao? Thảo nào lúc ở trên thuyền trước đó, tay chân nàng ta đều bị xích sắt khóa chặt mà lũ hải tặc vẫn không yên tâm, còn phải nhốt vào trong lồng sắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

