Thái tử bị thương rất nặng, không thể chèo thuyền trong thời gian dài.
Sau khi tạm thời xác nhận không có hải tặc bám theo phía sau, Tần Tranh liền đề nghị giúp hắn bôi thuốc và băng bó lại vết thương.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nhìn thấy lớp băng vải quấn quanh ngực hắn đã bị máu nhuộm đỏ, mảnh áo ngoài trước ngực cũng thấm đẫm máu tươi, tim Tần Tranh vẫn thắt lại.
Nàng vừa thắt nút băng vải vừa nói: “Chúng ta trốn vào một nơi an toàn trước đã, đợi thương thế của ngài đỡ hơn rồi tính tiếp.”
Sắc môi của Thái tử tái nhợt, hắn che miệng ho khan vài tiếng, không ngoài dự đoán liền ho ra vệt máu: “Được.”
Tần Tranh thấy hắn ho ra máu thì tức khắc hoảng loạn: “Sao lại ho ra máu rồi?”
Thái tử sợ làm nàng hoảng sợ, chỉ bảo: “Chút nội thương thôi, chưa chết được.”
Vết thương do trúng tên trước ngực hắn vốn là vết thương chí mạng. Mấy ngày nay trên đường trốn chạy, vết thương mới tăng thêm không đáng ngại, nhưng vết tên bắn gần sát tâm mạch bị rách đi rách lại mới là điểm chết người. Mất máu quá nhiều dẫn đến khí huyết đều suy kiệt, dù là người làm bằng sắt cũng không chống đỡ nổi.
Hơn nữa không biết có phải do bị gió sông thổi qua nên nhiễm lạnh hay không, giờ phút này đầu óc hắn cũng có chút choáng váng, trầm nặng.
Tần Tranh nhìn sắc mặt hắn là biết tình trạng tuyệt đối không nhẹ nhàng như lời hắn nói. Nàng không dám lơ là nửa điểm, sau khi rắc thuốc kim sang lên vết rách trên cánh tay hắn và băng bó kỹ càng, nàng liền bảo hắn ra đuôi thuyền nghỉ ngơi, còn mình thì cầm sào tre lên chèo thuyền.
Vùng cửa sông Nguyên Giang này đều là địa bàn của hải tặc, chỉ khi xuống đến hạ lưu mới an toàn.
“Thương thế của ngài nặng quá, chỉ dùng thuốc kim sang cầm máu không phải là cách lâu dài, sau khi lên bờ phải tìm đại phu khám xem sao.” Tần Tranh vừa chèo thuyền vừa nói, nhưng Thái tử ở phía sau lại mãi không lên tiếng.
Tần Tranh nhận ra điều bất thường, quay đầu nhìn lại liền thấy Thái tử đã ngất lịm ở đuôi thuyền, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch như tờ giấy.
Tần Tranh vội ném sào tre xuống, chạy lại xem tình hình của hắn.
“Tướng công?” Tần Tranh gọi vài tiếng nhưng hắn đều không có phản ứng.
Nàng đưa tay sờ trán hắn, nóng đến bỏng tay.
“Sao lại nóng như thế này!” Tần Tranh càng thêm lo lắng.
Cứ sốt cao mãi thế này sợ là sẽ sốt thành tên ngốc mất, phải hạ nhiệt độ xuống mới được.
Tần Tranh suy nghĩ một chút, cầm lấy thanh kiếm của Thái tử rạch một đường ở góc áo, rồi dùng sức xé vạt áo khoác ra.
Bộ y phục này lấy từ chỗ đại phu ở y quán làm bằng vải bông nên thấm nước rất tốt.
Nàng đem mảnh vải vừa xé nhúng xuống nước sông cho ướt, nhấc lên vắt khô rồi xếp thành một khối vuông nhỏ, sau đó dùng lòng bàn tay nhanh chóng chà xát mảnh vải.
Sốt cao phải dùng nước ấm lau người để hạ sốt, trực tiếp dùng nước lạnh sẽ khiến hàn khí trong cơ thể càng sâu. Hiện tại nàng không có điều kiện để đun nước ấm, chỉ có thể vò cho khăn ấm lên rồi mới đắp lên trán Thái tử.
Đợi đến khi khăn bị trán hắn làm cho nóng lên, Tần Tranh lại nhúng vào nước một lần nữa, vắt khô, vò ấm rồi tiếp tục đắp lên trán hắn.
Chỉ tiếc hiệu quả rất ít, Thái tử vẫn không có nửa điểm dấu hiệu hạ sốt.
Tần Tranh lại dùng kiếm cắt thêm một đoạn quần áo của mình. Trong lúc đắp trán cho hắn, nàng cũng dùng biện pháp tương tự để vò ấm khăn rồi lau cổ, lòng bàn tay và vùng khuỷu tay cho hắn.
Phía xa trên mặt sông âm u bỗng nhiên xuất hiện vài chiếc thuyền nhỏ.
Khi Tần Tranh nhìn thấy, tim nàng lập tức treo ngược lên, tay chân cũng run lên bần bật vì lạnh.
Tám phần mười đó là hải tặc!
Thuyền nhỏ đi đêm thông thường đều là thuyền mui bạt, hơn nữa sẽ treo một ngọn đèn ở đầu thuyền để tiện soi đường.
Chỉ có hải tặc để thuận tiện cướp bóc mới dùng loại thuyền nhỏ không mui này, và vì sợ đánh rắn động cỏ nên chúng cũng sẽ không treo đèn lồng.
Lòng bàn tay Tần Tranh không kìm được mà đổ mồ hôi hột. Nàng chỉ cầu mong đối phương nhìn thấy bên này cũng là thuyền không mui lại không đốt đèn thì sẽ nghĩ lầm là người một nhà, vạn lần xin đừng đi qua đây.
Nhưng kỳ vọng của Tần Tranh rốt cuộc đã sụp đổ. Mấy chiếc thuyền nhỏ kia dàn trận bao vây rồi lao thẳng về phía chiếc thuyền của nàng và Thái tử. Tần Tranh có muốn chạy trốn cũng không còn đường lui.
Nàng biết dung mạo của mình trong lúc này ngược lại sẽ rước họa vào thân, liền vội vàng cào rối tóc để che đi hơn nửa khuôn mặt.
Sau khi chặn đứng đường đi, một chiếc thuyền trong số đó thắp đuốc lên, ngay sau đó vang lên một giọng nói đầy vẻ lưu manh: "Trong ổ hải tặc mà cũng có như nhân vậy sao?"
Một giọng nói thô lỗ khác vang lên: "Quản nó là đực hay cái! Đại ca, cứ bắt lại tra tấn một trận là được, biết đâu lại hỏi ra tung tích của đại tiểu thư!"
Nghe thấy lời của hai người này, đáy lòng Tần Tranh lại lóe lên vài phần hy vọng. Đám người này và toán hải tặc lúc trước không cùng một giuộc! Dường như còn có thù oán với nhau!
Nàng vội vàng nói: "Chúng ta không phải hải tặc! Hải tặc cướp thuyền buôn, ta và tướng công là trốn từ trên thuyền buôn xuống! Các vị hảo hán xin rủ lòng thương, tha cho chúng ta đi!"
Nàng từ trong tay áo móc ra thỏi bạc vụn còn lại cùng mấy trăm đồng tiền xu, tất cả đều đặt ở đầu thuyền: "Trên người chúng ta chỉ có ngần này thôi."
Đám nam tử trên chiếc thuyền đối diện chẳng những không lấy mà đều cười rộ lên ha hả, như thể đang cười nhạo sự ngây ngô của nàng.
Tần Tranh cắn môi cúi gục đầu không dám nhìn bọn họ. Lúc trước ở trên thuyền buôn, Tần Tranh nghe các hành khách kể không ít về quy củ giang hồ, nói là gặp phải kẻ cướp thì ngàn vạn lần không được ngẩng đầu. Bị cướp tiền tài tốt xấu gì vẫn giữ được mạng, nếu nhìn rõ mặt mũi của chúng thì chắc chắn sẽ bị giết người diệt khẩu.
Giọng nói lưu manh kia lại vang lên: "Bưu Tử, qua xem nam nhân trên thuyền kia thế nào."
Thuyền của đối phương áp sát vào, Tần Tranh cúi đầu nên chỉ có thể nhìn thấy một bàn chân đi giày rơm bước lên thuyền bên mình. Ống quần xắn lên đến bắp chân, bắp chân to như miệng bát đầy lông đen xoăn tít, trên tay gã còn cầm một thanh đại đao sáng loáng.
Tần Tranh sợ hãi đến mức cả người run rẩy. Khóe mắt nhác thấy kẻ vừa lên thuyền dùng mũi đao chĩa vào cổ Thái tử, nàng liền vội vàng nhào qua che chắn cho hắn: "Đừng đụng vào hắn! Muốn giết thì giết ta đi!"
Nàng hơi ngẩng đầu lên khiến mái tóc rối che mặt tản ra. Giữa sóng nước lấp lánh và ánh trăng sóng sánh, nàng chính là loại tuyệt sắc thứ ba giữa cõi nước và trăng này.
Thái tử dù bị trọng thương lại sốt cao khôn nguôi nhưng vẫn rất cảnh giác với nguy hiểm. Khi kẻ đó cầm đao tiến lại gần, hắn đã khôi phục vài phần ý thức. Ngặt nỗi cơ thể như bị đổ chì, mí mắt nặng tựa ngàn cân, dù thế nào cũng không mở mắt ra nổi.
Trước khi ý thức một lần nữa chìm vào hỗn loạn, hắn chỉ mơ hồ nghe thấy câu nói này của Tần Tranh.
Nơi góc khuất sâu thẳm trong tim như bị một chiếc xúc tu mềm mại khẽ chạm vào. Nàng vậy mà lại tình thâm nghĩa trọng với hắn đến nhường này sao?
Gã đại hán râu quai nón cầm đao nhìn thấy dung mạo của Tần Tranh thì rõ ràng là hít vào một ngụm khí lạnh: "Nương nó chứ... Lão tử đây là nhìn thấy tiên nữ rồi sao?"
Những người khác trên thuyền hiển nhiên cũng bị vẻ đẹp của Tần Tranh làm cho kinh ngạc đến ngây người, một lúc lâu sau không ai lên tiếng.
Tần Tranh liều mạng như vậy hoàn toàn là mang tâm thế đánh cược một ván.
Nếu bọn họ giết Thái tử, với dung mạo này của mình mà rơi vào tay bọn họ thì kết cục có thể tưởng tượng được.
Chi bằng dùng sắc đẹp làm quân bài, trước hết giữ lại mạng sống cho Thái tử, rồi sau đó sẽ tính tiếp.
"Hừ, còn biết bảo vệ phu quân cơ đấy." Giọng nói lưu manh kia cười nhạo.
Lần này Tần Tranh đã nhìn rõ, người vừa nói là một gã nam tử mặc áo ngắn bằng vải thô. Cơ bắp trên vai và lưng hắn cuồn cuộn, dù ẩn dưới lớp áo nâu vẫn có thể thấy rõ đường nét, tràn đầy sức mạnh bộc phát. Trên gương mặt màu lúa mạch có một vết sẹo do đao chém dài cỡ một tấc, đôi mắt đen như đá hắc diệu thạch lộ ra vẻ hoang dã, cả người gã trông như một con báo săn.
Không hiểu sao khi nhìn thấy gã nam tử này, Tần Tranh bỗng nhiên nhớ tới cô nương nhỏ mà mình từng gặp trên thuyền hải tặc lúc trước.
Nhìn kỹ lại, bọn họ có vài phần giống nhau, đặc biệt là đôi mắt kia.
Vừa rồi gã hán tử râu quai nón gọi gã là đại ca, xem ra gã chính là thủ lĩnh của nhóm người này.
"Đại tiểu thư" trong miệng bọn họ, liệu có phải là cô nương nhỏ mà nàng gặp lúc trước không?
Gã nam tử thấy Tần Tranh cứ nhìn chằm chằm vào mình, đột nhiên nở nụ cười lưu manh: "Tiểu nương tử, nam nhân của ngươi còn chưa tắt thở đâu, mà ngươi đã nhìn ta đến ngây người rồi à?"
Đám hán tử trên thuyền đều cười rộ lên ha hả.
Giữa tiếng cười đùa của bọn họ, Tần Tranh thẳng lưng, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: "Hảo hán hiểu lầm rồi, ta chỉ là nhớ tới lúc trước ở trên thuyền hải tặc có gặp một cô nương có diện mạo vài phần tương tự với ngươi."
Lời này vừa nói ra, trên mặt nước tức khắc rơi vào bầu không khí im phăng phắc.
Gã nam tử mặc áo ngắn vải thô thu lại vẻ tản mạn ban đầu, nét mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Ngươi nói rõ đặc điểm của người đó xem."
Tần Tranh biết thầm trong lòng là mình đã đoán đúng, nàng khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi nói: "Cô nương đó nhìn tầm mười bốn, mười lăm tuổi, nước da hơi ngăm đen, mặc một bộ váy áo màu đỏ sẫm."
Gã hán tử râu quai nón vui mừng ra mặt: "Đúng là đại tiểu thư rồi!"
Trên mặt gã nam tử áo ngắn vải thô cũng thoáng hiện vài phần vui mừng nhưng không quá rõ ràng, hắn hỏi tiếp: "Nàng ấy bị nhốt ở đâu trên thuyền?"
Tần Tranh thành thật đáp: "Ngay trong một chiếc lồng sắt lớn trên boong tàu. Lúc đó tay chân nàng đều bị xiềng xích, nàng cầu xin ta cứu mạng. Nhưng ta và tướng công cũng đang tự thân khó bảo toàn, chỉ có thể ném chiếc chìa khóa mở khóa vào trong lồng sắt. Nàng nói lấy được chìa khóa là có thể chạy thoát."
Nghe đến đây, ánh mắt nam tử nhìn nàng không khỏi thay đổi, hắn nói: "Nếu đây là lời nói dối ngươi bịa ra để giữ mạng, thì đao của lão tử không ăn chay đâu!"
Tần Tranh đón nhận ánh mắt của hắn, quả quyết: "Lời ta nói câu câu là thật. Nếu các người không tin, sau khi tìm được cô nương đó cứ việc hỏi nàng."
Nam tử thấy nàng quả thực không giống như đang nói dối, liền nói với gã hán tử râu quai nón: "Bưu Tử, chèo thuyền, đưa họ đi cùng."
Gã đại hán râu quai nón trên thuyền nhặt sào tre lên, khua hai vòng lớn trên mặt nước, chiếc thuyền nhỏ của bọn Tần Tranh liền quay đầu lại.
Tần Tranh che chở cho Thái tử ngồi ở đuôi thuyền. Vừa rồi trông nàng rất bình tĩnh, nhưng thực chất tấm lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm đẫm từ lâu.
Lúc này khi đã bình tĩnh lại, nàng liền đại khái đếm thử nhân số của bọn họ. Bọn họ tổng cộng có sáu chiếc thuyền, mỗi chiếc thuyền đều chen chúc bảy tám gã hán tử, tính toán cẩn thận cũng phải có ba bốn mươi người. Nhìn bộ dạng này là muốn đi tìm băng hải tặc lúc trước để trả thù.
Bất kể nhóm người này giao phong với hải tặc là thắng hay bại, nàng và Thái tử đi theo bọn họ đều rất nguy hiểm.
Nhưng trước mắt cũng chẳng còn cách nào khác.
Tần Tranh mím môi sờ trán Thái tử, phát hiện ra người hắn vẫn nóng hừng hực. Nàng lại vắt khăn tiếp tục hạ nhiệt cho hắn.
Gã hán tử râu quai nón đang chèo thuyền nhìn thấy vậy liền trêu chọc: "Tiểu nương tử, đại ca của ta trông cũng chẳng kém cạnh tên mặt trắng này đâu. Ta thấy tên mặt trắng này e là không sống nổi nữa rồi, hay là ngươi dứt khoát tái giá với đại ca của ta làm áp trại phu nhân đi!"
Tần Tranh xem như không nghe thấy gì.
Từ chiếc thuyền phía trước bỗng truyền đến giọng nói của nam tử áo ngắn vải thô: "Bưu Tử, da ngươi lại ngứa rồi đấy à?"
Gã đại hán râu quai nón cười gượng hai tiếng: "Đại ca, ta chẳng phải đang lo lắng thay ngài sao, muốn sớm ngày giúp ngài cưới một vị áp trại phu nhân về mà."
Nam tử áo ngắn vải thô lườm hắn một cái: "Bớt làm ta mất mặt đi. Nếu họ thật sự cứu Chiêu Chiêu thì chính là ân nhân, không được vô lễ!"
Suốt chặng đường tiếp theo, gã đại hán râu quai nón quả nhiên đã thu liễm hơn rất nhiều.
Tần Tranh cũng hơi an tâm đôi chút, xem chừng nhóm người này không phải hạng hung ác cực đoan, ngang ngược vô lý.
Trên thuyền của bọn họ toàn là những gã hán tử vạm vỡ, sức lực dùng không hết, tốc độ chèo thuyền cực nhanh. Chẳng mấy chốc, phía trước mặt sông đã xuất hiện chiếc thuyền buôn lúc trước bọn Tần Tranh đi và cả chiếc thuyền lớn của băng hải tặc.
Nam tử áo ngắn vải thô ra hiệu dừng thuyền, mấy chiếc thuyền nhỏ liền cùng bỏ neo trên mặt sông.
Hắn nói: "Bưu Tử, ngươi ở lại đây tiếp ứng bọn ta, những người còn lại theo ta đi cướp thuyền!"
Gã đại hán râu quai nón thấy hắn không mang mình theo thì có chút không cam lòng, nhưng cũng biết mục đích lớn nhất hắn để gã ở lại là để trông chừng hai người Tần Tranh, nên gã liền vâng lệnh.
Ánh trăng khuất sau tầng mây, mọi thứ trên mặt sông đều trở nên mờ mịt, xám xịt.
Tần Tranh thấy bọn họ bỏ lại thuyền, trực tiếp lặn xuống nước mò qua bên kia, nghĩ bụng chắc là họ sợ đánh rắn động cỏ.
Chưa đầy một lát sau, từ phía bên kia thuyền đã truyền đến tiếng chém giết.
Gã hán tử râu quai nón cứ bứt rứt đứng ngồi không yên, kiễng chân ngó nghiêng về phía bên kia. Giữa màn đêm bỗng vang lên vài tiếng chim cuốc kêu.
Tần Tranh nói lời đa tạ, giúp đỡ dịch Thái tử sang tấm ván cửa rồi mới cùng nhau bước lên thuyền lớn.
Toán người này đã giết sạch đám thổ phỉ trên tàu, hiện đang kiểm kê đồ đạc.
Một gã hán tử trong số đó kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Đại ca! Lần này đám hải tặc kia nhắm trúng một con cá lớn rồi, kho chứa của thuyền buôn toàn là lụa là gấm vóc, chúng ta phát tài rồi!"
Những người còn lại nghe xong tức khắc phấn khích khôn cùng.
Nam tử áo ngắn vải thô trấn an mọi người: "Cho thuyền quay về núi Lưỡng Yển, đồ đạc tất cả đều chia cho các huynh đệ!"
Đám hán tử lại được một trận reo hò.
Hắn quay đầu lại liền thấy Tần Tranh cũng đi theo gã hán tử râu quai nón lên thuyền, bèn tiến lên vài bước, ôm quyền hành lễ với nàng: "Tại hạ Lâm Nghiêu, đại đương gia của núi Lưỡng Yển. Lúc trước có nhiều chỗ đắc tội, mong phu nhân lượng thứ. Phu nhân đã cứu muội muội của ta, Lâm mỗ suốt đời không quên. Lâm mỗ thấy phu quân của phu nhân bị trọng thương, hay là cùng chúng ta về núi Lưỡng Yển một chuyến, Lâm mỗ sẽ tìm người chữa trị cho tôn phu."
Trải qua một ngày kinh tâm động phách, Tần Tranh hiện tại có thể nói là đã kiệt sức.
Nàng đã gặp nhóm người này, nghĩ bụng họ cũng sẽ không dễ dàng thả nàng đi, hơn nữa Thái tử lúc này đang trọng thương hôn mê, quả thực rất cần được cứu chữa gấp.
Tần Tranh cúi người đáp lễ: "Đa tạ."
Gã nam tử áo ngắn vải thô chỉ bảo đó là việc nên làm, rồi gọi người dọn dẹp một khoang thuyền sạch sẽ cho hai người họ.
Gã hán tử râu quai nón thấy vậy liền lén túm lấy một tên lâu la nhỏ hỏi: "Tìm được đại tiểu thư chưa?"
Tên lâu la đáp: "Đại tiểu thư không có trên thuyền, đại đương gia đã tra tấn một tên hải tặc, đúng là người nữ nhân kia đã ném chìa khóa cho đại tiểu thư, đại tiểu thư chắc là đã trốn thoát rồi."
"Nghe nói phu quân của người nữ nhân đó võ nghệ cũng rất cao cường. Chúng ta có thể dễ dàng chiếm được hai con thuyền này như vậy là nhờ phu quân của nàng ta lúc trước ở trên thuyền đã giết gần phân nửa lũ hải tặc rồi. Ta đoán đại đương gia muốn kéo cả phu quân nàng ta vào sơn trại của chúng ta đấy."
Gã hán tử râu quai nón rõ ràng không tin: "Bốc phét cái gì thế không biết! Cái gã mặt trắng đó mà giết được hơn nửa thuyền hải tặc á? Đến đại ca còn chưa chắc làm nổi!"
Tên lâu la ấm ức: "Đây đâu phải do ta nói, là chính tên hải tặc khai ra khi đại đương gia tra khảo đấy chứ!"
Gã hán tử râu quai nón bĩu môi hừ một tiếng: "Lão tử không tin, đợi gã mặt trắng đó lành vết thương, lão tử nhất định phải tỷ thí với hắn một trận mới được!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)