Về chuyện Thái tử có "liệt dương" hay không, Tần Tranh đời nào đi khảo chứng làm gì.
Dù sao nàng cũng chẳng thể mặt dày đi hỏi thẳng hắn chuyện đó.
Đám khách thuyền trong khoang rất nhanh đã chuyển sang chủ đề khác, Tần Tranh cũng nhắm mắt tựa vào vách khoang, cơn buồn ngủ lại một lần nữa kéo đến.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, đầu óc nàng vẫn mơ mơ màng màng nghĩ: Mặc kệ Thái tử có bất lực thật hay không, nhưng việc Sở Dương Đế luyện đan để "tìm thuốc chữa liệt dương cho nhi tử" chắc chắn là giả. Sở Dương Đế đâu chỉ có mình hắn là nhi tử này, dù tình phụ tử có sâu đậm đến mấy thì lão ta cũng chẳng bao giờ chịu gánh một cái nồi đen đầy nhục nhã như vậy thay hắn.
Ngay cả việc Thái tử phi bị bôi nhọ thành họa quốc yêu phi trong nguyên tác, tám phần cũng là chiêu trò tạt nước bẩn của vị hoàng tử nào đó nhằm kéo Thái tử xuống đài mà thôi.
……
Đêm ngày một sâu, tiếng trò chuyện của các hành khách khác cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn, mấy tiếng ngáy ngủ trầm lịm bắt đầu vang lên kéo dài.
Tần Tranh ngủ không hề an giấc. Không gian quá mức chật chội, giữ nguyên một tư thế ngủ quá lâu khiến người nàng mỏi nhừ, chưa kể mạn thuyền thỉnh thoảng lại lắc lư nhẹ theo sóng nước, làm đầu nàng không biết bao nhiêu lần va lốp cốp vào vách khoang.
Thế nhưng nàng mệt đến mức không mở nổi mắt, chỉ biết mơ màng đưa tay quệt quệt chỗ vừa bị cộc đầu. Gương mặt nàng trong lúc nửa tỉnh nửa mê hiện lên vẻ mờ mịt xen lẫn ủy khuất, cứ như thể đang thầm oán trách cái giường nhà mình sao hôm nay lại lắm "cột" thế, cứ liên tục va vào đầu nàng.
Thái tử vốn là người ngủ rất tỉnh, tai lại bị tra tấn bởi tiếng ngáy vang trời trong khoang nên hắn chưa từng thực sự chìm vào giấc ngủ. Bên phía Tần Tranh vừa có chút động tĩnh, hắn lập tức mở bừng mắt.
Nhìn thấy Tần Tranh lại một lần nữa sắp sửa cộc đầu vào vách tường, hắn chần chừ một chút rồi đưa lòng bàn tay ra, nhẹ nhàng chắn giữa đầu nàng và vách khoang gỗ.
Khi mạn thuyền tiếp tục đong đưa, đầu Tần Tranh chỉ chạm nhẹ vào lòng bàn tay ấm áp của Thái tử. Nhờ vậy, nàng cuối cùng cũng có được một giấc ngủ yên ổn hơn.
Ánh trăng len lỏi qua ô cửa thông gió nhỏ hẹp hắt vào trong khoang. Một nửa gương mặt Tần Tranh ẩn khuất trong bóng tối, nửa còn lại dưới ánh nguyệt hoa thì trắng mịn đến phát sáng. Mấy vệt máu nàng quệt lên mặt lúc ở trong cung đã bị dòng nước sông ngầm gột rửa sạch sẽ từ lâu.
Gương mặt này, dù là ngũ quan hay cốt tướng, đều có thể dùng hai chữ "hoàn mỹ" để hình dung, đẹp tựa như một mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ.
Chẳng trách nàng đã túm đại mái tóc thành một búi củ tỏi ngớ ngẩn sau đầu, lại còn khoác trên mình bộ nam phục xám xịt rộng thùng thình, nhưng người ta chỉ cần liếc mắt một cái là vẫn nhận ra ngay đây là một nữ tử.
Ánh mắt Thái tử bỗng nhiên ngưng trệ. Hắn đại khái đã hiểu vì sao tên nam nhân kiếm chuyện với nàng lúc ở bến tàu, sau khi vào khoang cứ liên tục lén lút dòm ngó nàng như vậy.
Lúc bọn họ lên thuyền trời tối như hũ nút, những người khác có thể không chú ý, nhưng tên nam nhân kia từng đứng nói chuyện ở khoảng cách rất gần với Tần Tranh, hiển nhiên đã nhìn rõ dung mạo của nàng.
Đường thủy đi Ngô Quận nhanh nhất cũng phải mất ba ngày, chẳng lẽ hai ngày tới hắn cứ để nàng phải chịu trận, co rụm cả chân tay trong cái xó xỉnh chật chội, đầy mùi hôi hám này sao?
Thái tử vừa trầm tư suy nghĩ, vừa chậm rãi nhắm mắt lại giữa không gian ngập tràn tiếng ngáy và mùi vị khó ngửi.
….
Khi Tần Tranh tỉnh dậy thì trời đã sang buổi sáng ngày thứ hai. Được đánh một giấc no nê giúp tinh thần nàng vô cùng sảng khoái, ngặt nỗi do giữ nguyên một tư thế quá lâu nên nửa thân người nàng đã tê dại đến mất cảm giác.
Nàng vừa khẽ cựa quậy, Thái tử lập tức đưa mắt nhìn sang. Thấy gương mặt nhăn nhó nhe răng trợn mắt của nàng, hắn liền vươn tay ấn mạnh vào mấy huyệt đạo lớn trên người nàng. Tần Tranh lập tức cảm thấy luồng cảm giác tê rần đến run người kia nhanh chóng tiêu tan đi không ít.
"Đa tạ..."
Hai chữ "Điện hạ" suýt chút nữa đã buột ra khỏi miệng, nhưng sực nhớ ra hai người đang trên đường trốn chạy, nàng liền nhanh chóng nuốt ngược trở vào.
"Giữa ta và nàng, sau này không cần nói lời khách sáo đó nữa." Thái tử nói xong, tay bưng một chiếc bát còn đang bốc khói nghi ngút đưa đến trước mặt nàng: "Ăn chút gì đi."
Tần Tranh quả thực đã đói đến xẹp cả bụng, nhưng khi nhìn rõ món đồ ăn trong bát, nàng vẫn không khỏi sững sờ.
Canh cá?
Món này đối với hoàn cảnh đào vong của hai người hiện tại có phần quá mức xa xỉ.
Chiếc bát chắc hẳn đã được múc ra một lúc nên Tần Tranh bưng vào tay không thấy nóng. Nàng chưa vội ăn ngay mà ngước mắt hỏi: "Canh cá này từ đâu ra thế?"
Thái tử bình tĩnh đáp: "Sáng nay ta lên boong tàu, tiện tay bắt ít cá dưới sông. Ta tặng cho chủ thuyền mấy con, nhờ người của ông ta nấu giúp một bát canh."
Tần Tranh từng chứng kiến võ công của Thái tử nên việc hắn bắt vài con cá dưới sông đối với hắn đúng là dễ như trở bàn tay.
Điều nàng thực sự lo lắng lúc này chính là thương thế của hắn, liền dồn dập hỏi: "Vết thương của người lại bị dính nước rồi sao?"
"Không xuống nước, ta dùng dây thừng buộc vào chuôi kiếm rồi phi xuống đâm."
Trên chuôi kiếm của hắn có một chiếc vòng tròn nhỏ, vừa vặn để buộc dây, cộng thêm thị lực của hắn cực kỳ nhạy bén, nên mỗi lần phóng kiếm xuống thì tám chín phần mười đều găm trúng cá.
Chỉ là lưỡi kiếm quá mức sắc bén, mấy con cá lớn lúc kéo lên đều bị đứt thịt rơi lại xuống nước, cuối cùng phải nhờ gia đinh trên thuyền dùng vợt lưới vớt lên giúp.
Tần Tranh nghe vậy, biết vết thương của hắn không bị ngấm nước mới hoàn toàn an lòng. Nàng nhìn bát canh cá trắng phau như sữa, bên trên còn rắc vài cọng hành xanh mướt, khẽ nuốt nước bọt rồi hỏi Thái tử: "Người ăn chưa?"
"Ăn rồi."
Nhận được câu trả lời này, Tần Tranh mới không còn chút gánh nặng tâm lý nào nữa, bưng bát lên bắt đầu ăn uống ngon lành.
Thịt cá mới đánh bắt lên vô cùng tươi ngon, ngọt thịt, xương cá trước khi bỏ vào nồi cũng đã được lọc sạch sẽ. Mỗi một ngụm đưa vào miệng đều là những miếng thịt cá mềm mại, beo béo. Dù canh chỉ nêm độc muối với hành hoa, nhưng đối với một kẻ đã nhịn đói suốt một ngày dài như Tần Tranh thì đây chính là mỹ vị nhân gian.
Bát canh cá mới ăn được một nửa thì có một tên gã sai vặt trên thuyền tìm đến tận nơi.
"Trình công tử, nhà ta chủ nhân có lời mời."
Thái tử quay sang dặn dò Tần Tranh: "Ta ra ngoài một lát."
Tần Tranh ôm chặt bát canh, ngoan ngoãn gật đầu.
Nàng thầm nghĩ, hóa ra "Trình" là tên giả hiện tại của Thái tử.
Nàng chẳng rõ trong lúc mình ngủ say vào buổi sáng nay đã xảy ra những chuyện gì, nhưng rõ ràng là thái độ của tên gã sai vặt này đối với Thái tử vô cùng cung kính.
Đợi sau khi Thái tử rời khỏi khoang, gã nam nhân kiếm chuyện với Tần Tranh đêm qua liền cất giọng âm dương quái khí: "Tiểu nương tử, tướng công nhà ngươi chuyến này trèo lên cành cao rồi đấy nhé, xem chừng sắp sửa thành hiền tế (con rể) của Trần viên ngoại tới nơi rồi!"
Tần Tranh ngơ ngác đầy đầu chấm hỏi. Nàng đây là vừa ngủ dậy một giấc đã bị tối cổ, tối mịt thông tin rồi sao?
Bên cạnh có một đại nương đang bế con nhỏ, tưởng nàng bị gã kia dọa sợ, liền nhảy vào mắng gã một trận lôi đình: "Đôi vợ chồng trẻ người ta tình cảm mặn nồng, cần đến lượt ngươi ở đây thêu dệt, bôi nhọ à? Ta thấy ngươi là đỏ mắt ghen tị vì người ta được Trần viên ngoại coi trọng thì có. Cũng không tự soi gương nhìn lại xem bản lĩnh võ nghệ của người ta đỉnh thế nào. Cái loại nam tử bảy thước như ngươi, bản lĩnh chính sự thì không có, núp sau lưng nhiều chuyện, lắm mồm thì giỏi không ai bằng!"
Gã nam nhân hừ lạnh một tiếng: "Ta mà khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú như tên tiểu bạch kiểm đó, ta cũng được thiên kim viên ngoại để mắt tới thôi."
Đại nương chẳng nể nang chút tình diện nào, đốp chát lại ngay: "Nhân gia nương tử nhà người ta dung mạo đều tốt, thèm vào cưới mụ gái lỡ thì nhà viên ngoại. Chỉ có loại ham ăn biếng làm, hám của như ngươi mới suốt ngày mơ tưởng đi ở rể!"
Bị chọc trúng tim đen, gã nam nhân sượng mặt, thẹn quá hóa giận định xông lại đánh đại nương: "Cái mụ già này, ngươi ngậm máu phun người cái gì đó!"
Những người xung quanh vội vàng can ngăn, đè gã ngồi trở lại chỗ cũ.
Tần Tranh nghe tới đây thì đại khái đã hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện. Nàng khinh bỉ liếc tên nam nhân kia một cái, thản nhiên nói: "Vị đại ca này có gì muốn nói, lần sau cứ việc đứng trước mặt tướng công nhà ta mà nói thẳng."
Tư thế "cáo mượn oai hùm", dựa dẫm đại ca của nàng phải gọi là diễn vô cùng tròn vai.
Gã kia vốn là loại bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh. Gã dám ngang tàng với đại nương nhưng lại cực kỳ kiêng dè thanh kiếm của Thái tử nên không dám làm gì Tần Tranh, chỉ hậm hực buông lời đe dọa:
"Hừ, rồi có lúc ngươi phải khóc ròng! Trần viên ngoại chỉ có hai nữ nhi, tiểu nữ nhi đã chết ở Biện Kinh rồi, đại nữ nhi chắc chắn phải kén rể về nối dõi tông đường, kế thừa gia nghiệp. Ngươi chắc là chưa biết gia sản Trần gia lớn cỡ nào đâu, toàn bộ vùng Giang Hoài này việc buôn bán tơ lụa đều do một tay Trần gia nắm giữ. Ngươi tưởng tên tướng công kia của ngươi sẽ vì ngươi mà vứt bỏ khối tài sản kếch xù của Trần gia chắc?"
Tần Tranh đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng, nói: "Ta sẽ nhớ thuật lại nguyên văn lời này cho tướng công nhà ta."
Gã nam nhân nghe vậy thì triệt để nín họng, ôm cục tức vào người.
Thái tử đi một mạch đến tận trưa vẫn chưa thấy về. Ngồi không nhàm chán, Tần Tranh bèn lân la hỏi thăm vị đại nương tốt bụng vừa giúp mình để biết rõ sự tình sáng nay.
Nhắc đến Thái tử, đại nương tuôn một tràng lời khen có cánh khen lấy khen để: "Đại muội tử, số ngươi tốt số lắm nhé! Kiếm đâu ra được người tướng công vừa khôi ngô tuấn tú lại vừa có bản lĩnh như vậy, đúng là đốt đuốc tìm khắp thiên hạ cũng không có người thứ hai! Sáng nay hắn đứng trên boong tàu vung kiếm đâm cá, đường kiếm chuẩn xác, đẹp mắt đến mức đám hộ vệ trên thuyền nhìn mà lác cả mắt!"
"Ngươi đừng thèm chấp cái loại lắm điều nói nhảm," Đại nương vừa nói vừa liếc xéo gã nam nhân kia một cái, ý chỉ kẻ "lắm điều" là ai thì khỏi cần nói cũng biết, khiến gã tức đến đỏ mặt tía tai.
Thấy đối phương sượng sùng, đại nương bấy giờ mới đắc ý kể tiếp: "Trần viên ngoại cũng là vì thấy tướng công nhà ngươi tướng mạo phi phàm, võ nghệ lại cao cường nên mới mở miệng hỏi thăm xem đã lập gia đình chưa. Tướng công ngươi lúc đó liền thẳng thắn đáp luôn là bắt cá lên để tẩm bổ cho nội tử ở nhà. Ta nhìn là biết ngay, tướng công ngươi trông thì có vẻ lạnh lùng hung dữ thế thôi, chứ thực chất là người biết xót thương, chiều chuộng thê tử bậc nhất đấy!"
Đối diện với cơn mưa lời khen của đại nương, Tần Tranh chỉ biết nở một nụ cười ngượng ngùng nhưng không kém phần lịch sự suốt cả buổi.
Thái tử có tình cảm với nàng hay không thì nàng chịu, còn nàng đối với Thái tử, nếu ép phải nói là có tình cảm gì, thì chắc chắn đó là "tình đồng chí hoạn nạn có nhau".
Lúc mới xuyên không tới, vì biết mọi bi kịch của Thái tử phi đều do tên Thái tử háo sắc ép cưới mà ra, nàng từng ghét hắn xúc đất đổ đi. Trải qua chặng đường sinh tử đào vong này, ấn tượng của nàng về hắn đã thay đổi rất nhiều theo hướng tích cực, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chuyện yêu đương thích thú cả.
Thế nên đột nhiên nghe người ta khen ngợi nàng và Thái tử phu thê ân ái, tình sâu nghĩa nặng, cảm giác trong lòng nàng thật sự có chút vi diệu khó tả.
Mãi đến gần giữa trưa, Thái tử cuối cùng cũng trở lại khoang đáy.
Cùng bước vào khoang đáy lúc này còn có tên gã sai vặt của Trần viên ngoại. Hắn cung cung kính kính mời hai người họ chuyển lên gian phòng khách trên lầu boong tàu, nói là đã đặc biệt sắp xếp riêng cho họ một phòng.
Những người xung quanh không khỏi nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị. Riêng gã nam nhân kiếm chuyện với Tần Tranh lúc nãy thì cố rặn ra vẻ mặt khinh khỉnh coi thường, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy ngập ngụa mùi chua chát.
Trước khi rời đi, Thái tử còn dặn dò tên gã sai vặt buổi trưa nhớ tiếp tục mang canh cá đến cho vị đại nương kia. Tần Tranh lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, e là từ buổi sáng Thái tử đã chia canh cá cho đại nương rồi. Đại nương mang ơn hắn nên mới hết lòng bênh vực nàng lúc gã nam nhân kia kiếm chuyện.
Căn phòng gã sai vặt dẫn họ tới không tính là rộng rãi, chỉ kê vừa vặn một chiếc giường nhỏ và một cái bàn là đã thấy có phần chật chội. Nhưng Tần Tranh đã nếm qua mùi vị ngủ ở khoang đáy tạp vật đêm qua, giờ có chỗ thế này nàng căn bản không thèm kén chọn.
Chỉ cần có một chiếc giường nhỏ để ngả lưng là nàng đã mãn nguyện lắm rồi. Đêm qua ngủ co rụm trong góc khoang đáy làm nàng đau ê ẩm cả lưng sườn.
Chờ gã sai vặt rời đi, Tần Tranh không kiềm được sự tò mò bèn hỏi: "Sao vị viên ngoại trên thuyền tự dưng lại đổi tính, sắp xếp phòng khách cho chúng ta thế?"
Thái tử liếc nhìn nàng một cái, đáp: "Ngày mai thuyền sẽ tiến vào lưu vực Nguyên Giang. Khu vực cửa sông Nguyên Giang thủy tặc hoành hành vô cùng hung tợn. Ông ta muốn thuê ta làm hộ vệ, hộ tống ông ta bình an đến Ngô Quận."
Nói xong, hắn lại bồi thêm một câu: "Hiện tại ở bên ngoài ta tuyên bố mình họ Trình, tên một chữ Kê, trong từ 'xã tắc kê'."
Trình Kê?
Tần Tranh cảm thấy cái tên này nghe có chút quen tai, nhưng nhất thời không nhớ nổi đã nghe thấy ở đâu trong cốt truyện. Nàng cũng lười nghĩ ngợi sâu xa, liền quay lại hỏi chuyện hắn nhận làm hộ vệ tạm thời: "Thù lao cho việc này chỉ là gian phòng khách này thôi sao?"
Thái tử nhìn vào cặp mắt đen trắng phân minh trong vắt của nàng, không hiểu sao lại mở miệng bổ sung thêm một câu: "Sau khi đến Ngô Quận, ông ta sẽ trả thêm mười lượng bạc nữa."
Dứt lời, hắn lại móc ra một vốc tiền đồng đặt lên mặt bàn: "Số cá bắt được sáng nay phần lớn đều đã bán cho Trần viên ngoại rồi, tiền này nàng cầm lấy đi."
Tần Tranh nhìn đống tiền đồng trên bàn, những lời đại nương vừa nói lúc nãy bỗng nhiên hiện lên trong đầu, khiến tâm trạng nàng càng thêm phần vi diệu, khó tả.
Thế này là có ý để nàng làm tay hòm chìa khóa quản tiền sao?
Tần Tranh có chút ngượng ngập, không tự nhiên nói: "Để chỗ người cũng vậy mà."
Thái tử trầm giọng: "Không tiện."
Tần Tranh nghe ra giọng điệu hắn có chút không vui, bèn không dám từ chối nữa.
Nàng tìm một sợi dây thừng mảnh, cứ đếm mười đồng tiền lại xâu vào một nút. Đếm qua đếm lại một hồi, nàng phát hiện thế mà có tận một trăm hai mươi đồng tiền cổ. Nàng không rõ giá cả ở thời đại này ra sao, cũng chẳng biết Thái tử bán cá theo cân hay tính theo con.
Một trăm hai mươi đồng tuy không nhiều, nhưng tốt xấu gì cũng là khoản thu nhập đầu tiên tự tay kiếm được, trong lòng Tần Tranh vẫn dấy lên một niềm vui nho nhỏ.
Nàng ngẩng đầu định nói gì đó với Thái tử, nhưng lại thấy hắn đang nghiêm mặt lạnh lùng ngồi đọc sách ở phía đối diện. Tần Tranh chớp chớp mắt.
Hắn đang tức giận sao?
Tần Tranh làm sao biết được, vị Thái tử này thực chất đang rơi vào trạng thái tự bế, xấu hổ tột cùng.
Cả hai đời gộp lại, hắn chưa bao giờ mất mặt đến mức này. Lúc đó hắn chắc chắn là bị trúng tà rồi, bằng không sao lại có thể mặt dày đem mấy đồng tiền lẻ dâng lên cho nàng như thể đang trao phượng ấn ban quyền hậu cung không bằng.
Năm xưa lúc hắn sa cơ lỡ vận nhất, phần thưởng hứa hẹn cho đám đại tướng dưới trướng cũng toàn là vàng ròng bạc trắng. Bây giờ lại móc ra vài đồng tiền xu đưa cho người ta thì ra thể thống gì nữa chứ?
Chẳng trách nàng lại tìm cớ đùn đẩy không muốn nhận!
Mất mặt! Thật sự là quá mất mặt rồi!
Thái tử khẽ day day giữa lông mày, thật sự không hiểu nổi bản thân sao có thể làm ra cái trò ngu xuẩn bậc này.
Tần Tranh chỉ cảm thấy suốt nửa ngày sau đó Thái tử cứ giữ khư khư bộ mặt lạnh như tiền. Nàng thầm nghĩ, hắn bất mãn vì nàng từ chối nhận tiền thì cũng đâu đến mức găm thù dai dẳng lâu như vậy chứ?
Vào đêm, Tần Tranh miễn cưỡng ngồi bầu bạn với hắn bên bàn một lúc. Đến nửa đêm, nàng thật sự chịu không nổi nữa, vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa nói: "Điện... Tướng công, đêm đã khuya rồi."
Nàng buồn ngủ díu cả mắt, nhưng lại ngại không dám trực tiếp leo lên giường nằm trước.
Thanh trường kiếm cầm trên tay Thái tử suốt cả ngày trời rốt cuộc cũng chịu lật sang một trang mới vào đúng lúc này. Nếu không phải Tần Tranh lén nhìn trộm vài lần từ trước, chỉ sợ nàng đã thật sự tin rằng hắn đang nghiêm túc nghiền ngẫm đèn sách.
Chính chủ đến mí mắt cũng chẳng thèm nâng, thản nhiên đáp: "Nàng nghỉ ngơi trước đi, một lát nữa ta còn phải lên boong tàu xem xét tình hình."
Hắn đã nói thế, Tần Tranh cũng lười suy đoán cái tâm tư chín khúc mười tám rẽ của hắn, tự mình leo lên giường đi ngủ.
Do không gian khoang tàu có hạn nên kích thước chiếc giường khá nhỏ, hai người cùng nằm xuống thì e là xoay người cũng khó. Tần Tranh cố gắng nằm nép sát vào mép giường phía trong, chừa lại không gian rộng rãi cho hắn.
Đụng phải thủy tặc rồi sao?
Tần Tranh nháy mắt tỉnh táo hẳn.
Nàng bò dậy, sờ tay lên khoảng giường bên cạnh thì thấy một mảnh lạnh ngắt, hoàn toàn không có dấu vết của người vừa nằm ngủ qua.
Thái tử đâu rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
